1. Bạn có thể biết và tin Đức Giêsu mà không do một người
nào khác giới thiệu cho bạn không? Nếu thế, bạn có cảm thấy bổn
phận phải tiếp tục giới thiệu Đức Giêsu cho những người khác nữa
không?
2. Những người hiện nay mang danh là biết và tin Ngài,
thật ra có biết và tin Ngài đích thực không? Những người này có
cần được giới thiệu lại về Đức Giêsu để họ biết và tin Ngài đích
thực hơn, nghĩa là niềm tin ấy phải được thể hiện bằng sự dấn
thân cụ thể trong đời sống không?
3. Khi giới thiệu, rao giảng về Đức Giêsu, bạn có bị cám
dỗ tìm chính mình, lợi ích cho mình – thay vì tìm Ngài và lợi
ích cho Ngài – trong công việc thánh thiện ấy không? Bạn có dễ
dàng từ bỏ những ưu đãi, đặc quyền đặc lợi đi kèm với công việc
tông đồ không?
Suy tư gợi ý :
1.
Cần giới thiệu Đức Giêsu cho người chưa biết Ngài
Đức Giêsu nói: «Ai tin và chịu phép rửa, sẽ được cứu độ; còn
ai không tin, thì sẽ bị kết án» (Mc 16,16). Sự cần thiết và
quan trọng của Đức tin được Kinh Thánh nói đến rất nhiều (xem
thêm: Lc 8,12b; Cv 16,31; Rm 10,9; Ep 2,8; 1Pr 1,9; v.v…). Nhưng
tin không phải chuyện ai cũng làm được: ta thấy hiện nay trên
thế giới, cứ 10 người thì mới có 3 người mang danh là tin
Đức Giêsu. Và rất có thể trong 3 người – hay hơn nữa – mang danh
là tin ấy mới có một người thật sự tin vào Ngài (vì
tin thật sự là tin phải được chứng tỏ bằng việc làm, bằng đời
sống và sự dấn thân thật sự). Việc có đức tin tùy thuộc nhiều
điều kiện: một cách khách quan vào cơ hội hay «nhân duyên»
(nói theo từ nhà Phật), và một cách chủ quan vào tâm trạng của
mỗi người. Về điều này thánh Phaolô cũng viết: «Kinh Thánh
nói: Tất cả những ai kêu cầu danh Đức Chúa sẽ được cứu thoát.
Thế nhưng làm sao họ kêu cầu Đấng họ không tin? Làm sao họ
tin Đấng họ không được nghe? Làm sao mà nghe, nếu không có ai
rao giảng» (Rm 10,11.1315a).
Để người ta tin vào Đức Giêsu, cần có người giới thiệu Ngài cho
họ. Người giới thiệu hết sức cần thiết. Trong xã hội, để hai
người xa lạ quen biết nhau, nhất là để họ tín nhiệm và cộng tác
với nhau, hoặc yêu thương và dấn thn cho nhau cần phải có người
giới thiệu. Uy tín của người giới thiệu rất quan trọng. Trong
bài Tin Mừng hôm nay, ta thấy Gioan Tẩy giả đã giới thiệu Đức
Giêsu cho hai môn đệ của mình để họ theo Ngài: hai môn đệ này
một người là Anrê, và người kia chắc hẳn là Gioan (nhỏ), tác giả
bài Tin Mừng này (tác giả thường không muốn nói rõ bản thân mình).
Nhờ Gioan Tẩy giả giới thiệu, hai môn đệ của ông đã trở thành
môn đệ của Đức Giêsu và dấn thân trọn vẹn cho Ngài suốt cuộc đời.
2.
Cần giới thiệu lại Đức Giêsu cho người đã biết và tin Ngài
Hiện nay, chung quanh ta có biết bao người không tin thật sự vào
Đức Giêsu, vào chân lý cứu độ. Trong số đó, có biết bao người
mang danh là tin Ngài, nhưng thật sự chỉ là tin trên danh nghĩa,
vì trong thực tế họ chỉ biết về Ngài rất mơ hồ, sự biết ấy không
đủ sức mạnh để thúc đẩy họ sống và hành động như sự hiểu biết ấy
đòi hỏi. Ngay trong số chúng ta, những người tự xưng là Kitô hữu,
chúng ta có thể tuyên xưng rất mạnh niềm tin của mình, thậm chí
kết án những ai tin khác với mình, nhưng giữa niềm tin ấy và
cuộc sống của ta là cả một sự xa cách. Tin trên lý
thuyết và sống trong thực tế không trùng hợp với
nhau, lý và sự, chủ trương
và hành động, nói và làm
khác xa nhau. Điều đó chứng tỏ chúng ta chưa thật sự tin.
Thánh Giacôbê nói: «Một thân xác không hơi thở là một xác
chết, cũng vậy, đức tin không có hành động là đức tin chết»
(Gc 2,26; x.2,17). Nhiều khi chúng ta tưởng mình có đức tin,
nhưng đức tin ấy xét cho nghiêm túc lại là thứ «đức tin chết»,
đức tin giả hiệu, là «hàng giả», loại rẻ tiền (vì được
mua với giá rẻ). Chính vì thế, Giáo Hội ngày nay mới nói đến vấn
đề «phúc âm hóa mới», hay «tái phúc âm hóa», nghĩa
là giới thiệu lại Đức Giêsu cho những người đã biết Ngài, đã
mang danh là tin Ngài, để họ tin Ngài một cách đích thực hơn.
3.
Tỷ lệ người tin thật sự trong Giáo Hội và thế giới hiện nay
Cứ nhìn vào thực trạng của Giáo Hội, của xã hội và thế giới hiện
nay, ta có thể thấy được tỷ lệ người tin thật sự
vào Đức Giêsu là bao nhiêu. Người thật sự tin tất nhiên phải trở
thành «muối» (x. Mt 5,13; Mc 9,49; Lc 14,34), thành «men»
(Mt 13,33; Lc 13,21) chất lượng. Nếu thức ăn được ướp muối mà
vẫn bị hư, bột được trộn men mà không dậy lên được, là vì: hoặc
muối hay men quá ít, hoặc muối hay men đã bị mất chất lượng. Vì
nếu men tốt thì chỉ cần «một chút men (là đủ) làm cả khối bột
dậy men» (Gl 5,9).
Tệ hơn nữa, nếu men bị biến chất thành men thối thì thật là nguy
hiểm cho đống bột. Đức Giêsu đã cảnh cáo chúng ta chuyện này: «Anh
em phải coi chừng, phải đề phòng men Pharisêu và men Hêrôđê»
(Mc 8,15; x. Mt 16,6). Ngài giải thích: «Men Pharisêu tức là
thói đạo đức giả» (Lc 12,1b), là thói giữ đạo một cách hình
thức, với những nghi lễ trang trọng bề ngoài, mục đích để được
ca tụng, được khen, nhưng trong tâm hồn thì chẳng có tình thương,
chẳng muốn hy sinh chịu thiệt cho ai (x. Mt 23). Còn «men
Hêrôđê» có thể là thói ham thích quyền bính, thích ép buộc
người khác phải làm theo ý mình, đồng thời sẵn sàng làm tất cả
mọi sự – kể cả những chuyện bỉ ổi, đê hèn, tội lỗi – để đạt được
hay duy trì quyền bính của mình (x. Mt 2,16). Hai loại «men»
này thực chất thì như nhau, nhưng một đằng áp dụng trong tôn
giáo, một đằng áp dụng ở ngoài đời. Chính những loại «men»
này đã làm Giáo Hội, xã hội và thế giới thoái hóa về đạo đức và
tâm linh.
Vậy, ai sẽ là người làm công việc «tái phúc âm hóa» này,
nghĩa là làm cho muối mặn trở lại, men nồng trở lại? Bạn nhận
định thế nào về thực trạng của Giáo Hội, xã hội và thế giới hiện
nay? Bạn có ý thức được nhu cầu khẩn thiết phải tái phúc âm hóa
trong Giáo Hội không? Bạn có nghe thấy tiếng Chúa kêu gọi bạn
làm công việc này không? Nếu nghe thấy, bạn có đáp lại tiếng
Chúa như Samuen trong bài đọc I không? Bạn có sẵn sàng đi theo
và rủ người khác theo Ngài như hai môn đệ của Gioan Tẩy giả
trong bài Tin Mừng không? Bạn thử lắng nghe Chúa nói trong lòng
mình và nghe cả lòng mình nói nữa!
4.
Dành cho Chúa tất cả, đừng giữ lại gì cho mình
Thái độ của Gioan Tẩy giả cũng là một gương mẫu và là một bài
học tốt cho chúng ta. Anrê và Gioan (nhỏ) đều đang là môn đệ của
Gioan Tẩy giả. Chắc chắn ông đã từng nói với các môn đệ mình
cũng như đã từng nói với dân chúng: «Đấng đến sau tôi thì
quyền thế hơn tôi, tôi không đáng xách dép cho Người. Tôi làm
phép rửa trong nước để giục lòng sám hối, còn Người sẽ làm phép
rửa trong Thánh Thần và lửa» (Mt 3,11). Khi nói những lời ấy,
Gioan Tẩy giả xác định mình không phải là Đấng ấy, đồng thời
muốn giới thiệu Đấng ấy để mọi người – kể cả các môn đệ của ông
– tin và hướng về Đấng ấy. Chính vì thế, khi Gioan Tẩy giả «thấy
Đức Giêsu đi ngang qua, ông lên tiếng nói: “Đây là Chiên
Thiên Chúa”» thì có «hai môn đệ nghe ông nói, liền đi
theo Đức Giêsu». Khi hai môn đệ rất ưu tú của mình bỏ mình
để làm môn đệ Đức Giêsu, chắc chắn Gioan Tẩy giả cảm thấy một
niềm vui buồn lẫn lộn. Vui vì thấy Đức Giêsu có được hai môn đệ,
vui vì hai môn đệ của mình có được một người thầy cao cả và xứng
đáng hơn mình. Nhưng cũng buồn vì mình đã bị mất mát một cái gì
rất thân quí. Giữa vui và buồn ấy, đối với một người thật sự
quan tâm tới công việc chung, thì cái vui ấy sẽ lấn át cái buồn,
và nỗi buồn chỉ là thoáng qua.
Khi ta giới thiệu Đức Giêsu cho mọi người, rao giảng, dạy dỗ về
Ngài, chắc chắn vì sự giới thiệu, dạy dỗ ấy, nhiều người sẽ nhận
ta là thầy, và theo làm môn đệ ta. Ngoài ra, ta còn được biết
bao người kính trọng, nể phục, khen ngợi, đồng thời dành cho ta
nhiều ưu tiên, đặc quyền đặc lợi nào đó. Ban đầu có thể ta không
hề nhắm tới những điều phụ thuộc này, nhưng khi đã hưởng được
những ưu đãi hay đặc quyền đặc lợi ấy, lòng ta bắt đầu cảm thấy
gắn bó với chúng, đến nỗi nếu không có những ưu đãi hay đặc
quyền đặc lợi ấy, ta cảm thấy thiếu thốn, bực bội. Từ đó, như
một phản xạ có điều kiện, khi ta giới thiệu hay rao giảng về Đức
Giêsu, phản ứng tự nhiên của ta là đòi hỏi những ưu đãi hay đặc
quyền đặc lợi ấy. Và cuộc đời tông đồ của ta dần dần bị biến
chất. Ta không còn quan tâm chính yếu tới Đức Giêsu mà ta đang
giới thiệu, rao giảng, nhưng ta lại tìm chính ta, tìm danh vọng,
địa vị, ưu đãi trong chính công việc tưởng chừng rất thánh thiện
ấy. Và khi bổn phận tông đồ buộc ta phải từ bỏ chúng, ta không
thể chấp nhận được. Ta cố níu
lại cho bằng được những thứ ấy. Đó chính là một trong
những cám dỗ rất thường gặp nơi những người làm tông đồ, những
người giới thiệu Đức Giêsu như Gioan Tẩy giả. Thiết tưởng chúng
ta luôn luôn tỉnh táo kẻo sa vào chước cám dỗ ấy, vì có biết bao
người đã chìm đắm trong đó rồi!
CẦU NGUYỆN
Lạy Cha, con biết Cha là nhờ Đức Giê-su giới thiệu, và biết Đức
Giê-su là nhờ Giáo Hội, nhờ một ai đó giới thiệu. Nhờ đó, con
được diễm phúc biết và yêu mến Cha, biết và tin theo Đức Giê-su
để được cứu độ. Vì thế, con cảm thấy mình thật ích kỷ nếu không
tiếp tục giới thiệu cho những người khác nữa biết về Cha, về Đức
Giê-su. Nhưng xin hãy cho con biết và tin đích thực, đồng thời
sống thật sự niềm tin ấy trước khi giới thiệu niềm tin ấy cho
người khác. Amen.
Gs. Nguyễn Chính Kết