Hai phong cách lãnh đạo
Chúa Nhật thứ 31
Thường Niên (30-10-2005)
ĐỌC LỜI CHÚA
· Ml 1,14b–2,2b.8-10: (1,14b) Đức Chúa
các đạo binh phán: «Hỡi các tư tế, (2,2)
nếu các ngươi không nghe và không lưu tâm tôn vinh Danh Ta,
(8) các ngươi đã đi trệch đường và làm cho nhiều người
lảo đảo trên đường Luật dạy. (9) Ta sẽ làm cho các
ngươi đáng khinh và ra hèn mạt trước mặt toàn dân, vì các ngươi
không tuân giữ đường lối Ta».
· 1 Tx 2,7b-9.13: (7) Khi ở giữa anh
em, chúng tôi đã cư xử thật dịu dàng, chẳng khác nào mẹ hiền ấp ủ
con thơ. (8) Chúng tôi đã quý mến anh em, đến nỗi
sẵn sàng hiến cho anh em, không những Tin Mừng của Thiên Chúa, mà cả
mạng sống của chúng tôi nữa, vì anh em đã trở nên những người thân
yêu của chúng tôi.
· TIN MỪNG: Mt 23,1-12
Các kinh sư và người Pharisêu giả hình
(1) Bấy giờ, Đức Giêsu nói với dân chúng và các môn
đệ Người rằng: (2) «Các kinh sư và các người
Pharisêu ngồi trên toà ông Môsê mà giảng dạy. (3)
Vậy, tất cả những gì họ nói, anh em hãy làm, hãy giữ, còn những việc
họ làm, thì đừng có làm theo, vì họ nói mà không làm. (4)
Họ bó những gánh nặng mà chất lên vai người ta, nhưng chính
họ thì lại không buồn động ngón tay vào. (5) Họ
làm mọi việc cốt để cho thiên hạ thấy. Quả vậy, họ đeo những hộp
kinh thật lớn, mang những tua áo thật dài. (6) Họ
ưa ngồi cỗ nhất trong đám tiệc, chiếm hàng ghế đầu trong hội đường,
(7) ưa được người ta chào hỏi ở những nơi công
cộng và được thiên hạ gọi là “rápbi”.
(8) «Phần anh em, thì đừng để ai gọi mình là
“rápbi”, vì anh em chỉ có một Thầy; còn tất cả anh em
đều là anh em với nhau. (9) Anh em cũng đừng gọi
ai dưới đất này là cha của anh em, vì anh em chỉ có một Cha là Cha
trên trời. (10) Anh em cũng đừng để ai gọi mình là
người lãnh đạo, vì anh em chỉ có một vị lãnh đạo, là Đức Kitô.
(11) Trong anh em, người làm lớn hơn cả, phải làm
người phục vụ anh em. (12) Ai tôn mình lên, sẽ bị
hạ xuống; còn ai hạ mình xuống, sẽ được tôn lên.
CHIA SẺ
Câu hỏi gợi ý:
1. Những thói xấu mà Đức Giêsu nói về các kinh sư và Pharisêu
có thể quy về điều căn bản nào? Phải có tinh thần nào mới tránh được
những thói xấu ấy?
2. Những điều Đức Giêsu khuyên các môn đệ mình phải có quy về
điều căn bản nào? Muốn thực hiện những điều ấy, phải có tinh thần
nào?
Suy tư gợi ý:
Trong bài Tin Mừng, Đức Giêsu mô tả chân dung của giới chức sắc đạo
Do Thái thời Ngài. Ngài nhấn mạnh đến khuynh hướng vị kỷ, ham danh,
tự tôn tự đại, chuộng hình thức bề ngoài nhưng rỗng tuếch bề trong
của họ. Để rồi Ngài yêu cầu các môn đệ, những người theo Ngài, phải
có một thái độ ngược lại: tự xóa mình, quên mình, coi mình không là
gì cả, để dấn thân hết mình phục vụ tha nhân. Như thế, bài Tin Mừng
này mô tả hai phong cách: phong cách của những người lãnh đạo trong
Do Thái giáo thời Ngài, và phong cách mà người lãnh đạo trong tôn
giáo mới của Ngài phải có. Ngài mong những người lãnh đạo trong tôn
giáo mới của Ngài đừng đi vào vết xe cũ đã đổ của những người đi
trước. Sự khác biệt căn bản giữa hai phong cách ấy, một đằng là
khuynh hướng vị kỷ của giới lãnh đạo cũ, và đằng kia là khuynh hướng
vị tha mà giới lãnh đạo tôn giáo mới phải có.
1. Khuynh hướng đặt nặng
«cái tôi» của giới chức sắc
tôn giáo cũ
Trong môi trường tôn giáo, trong các hoạt động tôn giáo, các kinh sư
và những người Pharisêu xưa có một động lực rất căn bản là «vì
mình», coi «cái tôi» của mình là quan trọng nhất, muốn
quy tất cả vinh quang, uy tín, quyền bính, quyền lợi về cho mình, để
được sống vinh quang và an nhàn trên đầu trên cổ mọi người. Đang khi
thực chất về mặt tâm linh của họ thì chẳng có gì, tất cả chỉ là bề
ngoài. Họ giảng dạy những điều hay lẽ phải vì đó là chức năng của
họ, nhưng họ giảng là để người khác nghe và thực hiện, chứ chính họ
thì chẳng thèm làm. Vì thế, Đức Giêsu khuyên các môn đệ: «Tất cả
những gì họ nói, anh em hãy làm, hãy giữ, còn những việc họ làm, thì
đừng làm theo, vì họ nói mà không làm. Họ bó những gánh nặng mà chất
lên vai người ta, nhưng chính họ thì không buồn động ngón tay vào»
(Mt 23,3-4).
Đức Giêsu tố cáo tính thích hư danh của họ, thích «cái tôi»
của mình được đề cao, ca tụng, được phình to lên trước mặt mọi
người: «Họ làm mọi việc cốt để cho thiên hạ thấy. Quả vậy, họ đeo
những hộp kinh thật lớn, mang những tua áo thật dài.
Họ ưa ngồi cỗ nhất trong đám tiệc, chiếm hàng ghế đầu trong hội
đường, ưa được người ta chào hỏi ở những nơi công
cộng và được thiên hạ gọi là “rápbi”» (Mt 23,5-7). Ai
không chào hỏi hay xưng hô với họ như thế thì họ khó chịu ra mặt.
Điều họ ham thích nhất là quyền bính: có quyền là có thể ép buộc
người khác làm theo ý mình, có thể chi phối người khác, được mọi
người quỵ lụy, xin xỏ, cầu cạnh, nể sợ. Họ thích mọi người phải nghe
lời họ, làm theo ý họ, không thích nghe ai hay làm theo ai cả, vì
thế, họ thường bỏ ngoài tai tất cả những góp ý của người khác.
Với một tâm thức như thế, mọi việc làm của họ dù tốt đẹp hay vĩ đại
đến đâu, đều trở nên những con số không to tướng trước mặt Thiên
Chúa. Vì chỉ những việc làm nào được thúc đẩy hay phát xuất từ tình
yêu thương chân thực mới có giá trị trước mặt Thiên Chúa. Họ chỉ có
thể được đánh giá cao trước người đời chứ không phải trước Thiên
Chúa. Và như thế, họ đã được người đời thưởng công rồi (x. Mt
6,2.5), họ chẳng còn công trạng gì trước Thiên Chúa nữa. Việc truyền
giáo của họ chỉ đạt được những thành quả hời hợt bên ngoài, không có
chiều sâu tâm linh bên trong.
2. Khuynh hướng từ bỏ
«cái tôi»
của người theo Chúa
Để theo Ngài, Đức Giêsu đưa ra hai điều kiện rõ ràng: «Ai muốn
theo Thầy, phải từ bỏ chính mình, vác thập giá mình mà
theo» (Mt 16,24). Như vậy, điều kiện căn bản nhất của những ai
muốn theo Chúa là từ bỏ chính mình, nghĩa là coi nhẹ «cái
tôi» của mình; và điều kiện kế đó là sẵn sàng chấp nhận hy
sinh, thiệt thòi, đau khổ vì tình yêu đối với Ngài và tha
nhân. Một khi đã thật sự từ bỏ mình, coi nhẹ «cái tôi» của
mình, thì không còn ham được ca tụng, đề cao, không còn ham những hư
danh ngoài đời, không còn thích được người ta gọi mình bằng những
danh này hiệu nọ, và cũng không còn ham hố quyền bính nữa. Ngài
khuyên những người theo Ngài: «Phần anh em, đừng để ai gọi
mình là “rápbi”» (Mt 23,8a).
Khi ta sống một cuộc đời thánh thiện, được mọi người cảm phục, thì
một cách tự phát, họ muốn biểu lộ sự kính trọng cảm phục ấy với ta
bằng cách gọi ta là «rápbi». Ngay cả trong trường hợp này,
Ngài cũng khuyên ta đừng để họ gọi mình như vậy. Nghĩa
là Ngài muốn ta chủ động khuyên họ đừng gọi mình như
thế. Lý do: «Vì anh em chỉ có một Thầy; còn tất cả anh em đều là
anh em với nhau» (Mt 23,8b). Ngài muốn người theo Ngài, dù có
cao cả đến đâu, cũng tự hạ mình xuống ngang với mọi người, coi mọi
người là anh chị em ngang hàng với mình. Có thế ta mới tôn trọng họ,
lắng nghe họ, không muốn áp đặt họ phải nghe mình, phải làm theo ý
mình. Nếu họ có nghe lời mình thì là vì họ nhận ra lẽ phải ở nơi
mình, và họ làm theo lẽ phải ấy chứ không phải làm theo ý mình vì nể
nang hay vì sợ mình phật lòng. Ý tưởng này được Đức Giêsu nói rất rõ
trong câu: «Anh em cũng đừng để ai gọi mình là người lãnh đạo, vì
anh em chỉ có một vị lãnh đạo là Đức Kitô» (Mt 23,10). Làm sao
để họ quan tâm nghe theo ý muốn của Thiên Chúa, người lãnh đạo của
họ và của ta, được tỏ lộ trong lương tâm họ, chứ không phải nghe
theo ý muốn của ta. Làm sao để mọi người nhận ra không phải ta
lãnh đạo, mà là Đức Kitô lãnh đạo nơi con người ta. Phải có tinh
thần như Gioan Tẩy Giả: «Người phải nổi bật lên, còn tôi phải lu
mờ đi» (Ga 3,30); và ý riêng của ta cũng phải lu mờ đi để thánh
ý của Ngài được nổi bật lên.
Khuynh hướng từ bỏ «cái tôi» ấy không chỉ cần áp dụng trong
Giáo Hội, giáo xứ, giữa giáo sĩ với giáo dân, mà trong tất cả mọi
đoàn thể, tập thể, gia đình, giữa giáo dân với giáo dân, giữa người
lãnh đạo với tập thể mình lãnh đạo. Phải làm sao để người ta thấy
chính Đức Kitô đang lãnh đạo gia đình, tập thể, cộng đoàn… chứ không
phải ta lãnh đạo. Cần ý thức rằng bản thân ta và ý của ta không là
gì cả, mà Đức Kitô và thánh ý của Ngài mới là quan trọng. Hãy coi
chừng, nếu không có ý thức phản tỉnh cao, thì khi điều hành cộng
đoàn, rất nhiều trường hợp ta đặt bản thân ta cao hơn cả Thiên Chúa,
và coi ý riêng của ta quan trọng hơn thánh ý Ngài. Mà thánh ý Ngài,
trong rất nhiều trường hợp, được biểu lộ qua ý kiến hay ý muốn của
đa số trong cộng đoàn: «Ý dân là ý Trời» (Vox populi, vox
Dei). Nhưng nhiều khi ta lại ỷ vào quyền lãnh đạo của mình phủ nhận
mọi ý kiến của người khác, để áp đặt ý riêng của ta lên ý của Thiên
Chúa hay ý của đa số. Tất cả chỉ vì ta đã coi «cái tôi» của
mình quá quan trọng, nghĩa là ta chưa thật sự «từ bỏ chính mình»
như Đức Giêsu đòi hỏi những người theo Ngài.
3. Một nghịch lý rất thực tế
Trong đời sống tâm linh, nếu ta hồi tâm suy nghĩ, ta thấy ngay chân
lý này: ta càng quan trọng hóa «cái tôi» của mình thì tâm
linh ta càng trống rỗng Thiên Chúa, trống rỗng sức mạnh và tình yêu
của Ngài. Giữa «cái tôi» của ta và sự sống của Thiên Chúa
trong ta luôn luôn tỷ lệ nghịch với nhau. Cái này càng lớn lên thì
tất nhiên cái kia càng nhỏ đi, và ngược lại. Nếu sự sống của Thiên
Chúa trong ta quá ít do «cái tôi» của ta quá lớn, thì cách
hành xử của ta sẽ trở nên y hệt như cách hành xử của các kinh sư và
Pharisêu xưa. Ta sẽ là bản sao rất trung thành của họ, cho dù ta có
dáng vẻ bên ngoài thánh thiện hay đạo mạo tới đâu, cho dù chức vụ
trong tôn giáo của ta có cao vời tới đâu. Tất cả những gì tốt đẹp mà
người ta thấy nơi ta chỉ hoàn toàn là bên ngoài, rỗng tuếch chiều
sâu bên trong. Lúc đó ta cần lắng nghe lời cảnh báo của ngôn sứ
Malakia trong bài đọc 1: «Hỡi các tư tế, nếu các ngươi không nghe
và không lưu tâm tôn vinh Danh Ta, các ngươi đã đi trệch đường và
làm cho nhiều người lảo đảo trên đường Luật dạy. Ta sẽ làm cho các
ngươi đáng khinh và ra hèn mạt trước mặt toàn dân, vì các ngươi
không tuân giữ đường lối Ta» (Ml 1,14b–2,2b.8-9). Lúc đó, lời
của Đức Giêsu sẽ được ứng nghiệm: «Ai tôn mình lên, sẽ bị hạ
xuống; còn ai hạ mình xuống, sẽ được tôn lên» (Mt 23,12).
CẦU NGUYỆN
Lạy Cha, điều kiện để theo Đức Giêsu là «phải từ bỏ chính mình,
vác thập giá mình mà theo» (Mt 16,24). Nhưng trong thực
tế đời sống con, con vừa muốn theo Ngài, lại vừa muốn giữ «cái
tôi» của con thật lớn, vừa muốn được hưởng thụ mọi ưu đãi của
trần gian. Như thế con có còn là môn đệ đích thực của Ngài nữa
không? Xin Cha giúp con thành thật và can đảm nhận ra sự thật nơi
con, để con cải thiện thành môn đệ đích thực của Đức Giêsu, Con Cha.
Gs. Nguyễn Chính Kết