Hãy cảm nghiệm Đức Giêsu đang thật
sự sống
và hoạt động trong bản thân ta
Chúa Nhật thứ 3 Phục Sinh
(30-4-2006)
ĐỌC LỜI CHÚA
· Cv 3,13-15.17-19: (15) Anh em đã giết
Đấng khơi nguồn sự sống, nhưng Thiên Chúa đã làm cho Người trỗi dậy
từ cõi chết : về điều này, chúng tôi xin làm chứng.
· 1Ga 2,1-5a: (3) Căn cứ vào điều này,
chúng ta nhận ra rằng chúng ta biết Thiên Chúa : là chúng ta tuân
giữ các điều răn của Người. (4) Ai nói rằng mình biết
Người mà không tuân giữ các điều răn của Người, đó là kẻ nói dối, và
sự thật không ở nơi người ấy. (5) Còn hễ ai giữ lời
Người dạy, nơi kẻ ấy tình yêu Thiên Chúa đã thực sự nên hoàn hảo
· TIN MỪNG: Lc 24,35-48
Đức Giêsu hiện ra với các Tông Đồ
(35) Hai môn đệ đi Emmau về thuật lại những gì đã xảy
ra dọc đường và việc mình đã nhận ra Chúa thế nào khi Người bẻ bánh.
(36) Các ông còn đang nói, thì
chính Đức Giêsu đứng giữa các ông và bảo: «Bình an cho anh
em!» (37) Các ông kinh hồn bạt vía, tưởng
là thấy ma. (38) Nhưng Người nói: «Sao lại
hoảng hốt? Sao lòng anh em còn ngờ vực? (39) Nhìn
chân tay Thầy coi, chính Thầy đây mà! Cứ rờ xem, ma đâu có xương có
thịt như anh em thấy Thầy có đây?» (40) Nói
xong, Người đưa tay chân ra cho các ông xem. (41)
Các ông còn chưa tin vì mừng quá, và còn đang ngỡ ngàng, thì Người
hỏi: «Ở đây anh em có gì ăn không?» (42)
Các ông đưa cho Người một khúc cá nướng. (43)
Người cầm lấy và ăn trước mặt các ông.
Những lời chỉ bảo sau hết cho các Tông Đồ
(44) Rồi Người bảo: «Khi còn ở với anh
em, Thầy đã từng nói với anh em rằng tất cả những gì sách Luật Môsê,
các Sách Ngôn Sứ và các Thánh Vịnh đã chép về Thầy đều phải được ứng
nghiệm». (45) Bấy giờ Người mở trí cho các
ông hiểu Kinh Thánh (46) và Người nói: «Có
lời Kinh Thánh chép rằng: Đấng Kitô phải chịu khổ hình, rồi ngày thứ
ba, từ cõi chết sống lại; (47) phải nhân danh
Người mà rao giảng cho muôn dân, bắt đầu từ Giêrusalem, kêu gọi họ
sám hối để được ơn tha tội. (48) Chính anh em là
chứng nhân về những điều này. (49) Phần Thầy, Thầy
sẽ gửi cho anh em điều Cha Thầy đã hứa. Còn anh em, hãy ở lại trong
thành, cho đến khi nhận được quyền năng từ trời cao ban xuống».
CHIA SẺ
Câu hỏi gợi ý:
1. Đặt mình vào địa vị các tông đồ khi gặp Đức Giêsu sống lại
lần đầu tiên, bạn có dễ dàng tin rằng Ngài hiện diện thật sự trước
mắt mình không? Hiện nay, bạn có tin rằng Ngài đang thật sự hiện
diện bằng thần khí trong tâm hồn bạn không?
2. Đức Giêsu đang hiện diện ở trong tâm hồn ta có khả năng
hoạt động, dạy dỗ, biến cải ta như Ngài đã từng hoạt động, dạy dỗ,
biến cải các tông đồ ngày xưa không? Sự hoạt động của Ngài có lệ
thuộc vào thái độ nội tâm của ta không?
3. Ta phải làm gì để được Ngài dạy dỗ, biến cải một cách hữu
hiệu?
Suy tư gợi ý:
1. Đức
Giêsu mời gọi ta cảm nghiệm sự hiện diện của Ngài
Sau khi sống lại, Đức Giêsu hiện ra trước mắt các môn đệ, điều đó
khiến các ông kinh ngạc, sợ hãi và không dám tin vào mắt mình nữa.
Nhưng Đức Giêsu trấn an các ông và chứng tỏ Ngài hiện diện thật sự,
bằng thân xác cụ thể chứ không phải bằng hình bóng theo kiểu một
bóng ma. Ngài chứng tỏ điều ấy bằng cách cầm lấy và ăn một khúc cá
nướng trước mặt các ông. – Hiện nay, Đức Giêsu đang thật sự hiện
diện và hoạt động ngay trong bản thân chúng ta. Nhưng rất nhiều
người trong chúng ta – cũng giống như các tông đồ xưa – không dám
tin vào điều ấy. Nếu có tin thì cũng chỉ tin rằng Ngài hiện diện một
cách tượng trưng, bằng hình bóng của Ngài thôi. Nhưng hãy nghe Ngài
nói: «Sao lòng anh em còn ngờ vực? Nhìn chân tay Thầy coi, chính
Thầy đây mà! Cứ rờ xem, ma đâu có xương có thịt như anh em thấy Thầy
có đây?» – Ngài mời gọi chúng ta cảm nghiệm sự hiện diện đích
thực của Ngài bên trong chúng ta. Ngài mời chúng ta hướng vào bên
trong để thấy Ngài nói và hoạt động trong bản thân chúng ta.
2. Hiện
nay, Đức Giêsu có ở với chúng ta không? Ngài ở đâu?
Trước khi chịu khổ nạn và tử hình thập giá, Đức Giêsu đã sống giữa
các tông đồ, để dạy dỗ, an ủi, khuyến khích, thêm sức cho các ông,
một cách rất cụ thể, hữu hình hữu tướng, bằng thể chất. Nhưng sau
khi sống lại, Ngài không còn hiện hữu theo kiểu cũ, không thường
xuyên ở bên cạnh các ông một cách hữu hình nữa. Thân xác của Ngài là
một thân xác vinh quang, thoạt hiện thoạt biến, chỉ ở bên cạnh các
ông một cách hữu hình trong giây lát. Phải chăng cách hiện hữu này
khiến Đức Giêsu và các ông xa cách nhau hơn? Có phải sau khi về
trời, Ngài không còn ở cùng các ông nữa không?
Không phải vậy. Trước khi về trời, nghĩa là trước khi thân xác Ngài
vĩnh viễn rời khỏi các môn đệ, Ngài nói: «Thầy sẽ ở cùng anh em
mọi ngày cho đến tận thế» (Mt 28,20). Trong bối cảnh thầy trò
sắp chia tay nhau như thế mà Ngài lại nói vậy thì thật là mâu thuẫn
và nghịch lý! Đáng lẽ Ngài phải nói: «Thầy phải ra đi và không
còn ở với anh em nữa cho đến tận thế. Hẹn gặp lại anh em vào ngày
tận thế!» Có phải Ngài nói lộn, hay các thánh sử ghi sai lời
Ngài?
Chắc chắn không phải như vậy! Tuy Ngài không hiện hữu bằng thân xác
của Ngài, nhưng Ngài vẫn hiện hữu một cách thiêng liêng, bằng thần
khí của Ngài, bên cạnh và bên trong chúng ta. Với cách hiện hữu này,
Ngài có thể thân mật với chúng ta hơn, và chúng ta có thể gặp Ngài
bất cứ lúc nào chúng ta muốn, một cách hết sức dễ dàng. Và Ngài vẫn
có thể dạy dỗ, an ủi, khuyến khích, ban bình an và sức mạnh cho
chúng ta, miễn là chúng ta tin vững chắc sự hiện diện của Ngài bên
trong chúng ta, thường xuyên ý thức và cảm nghiệm sự hiện diện ấy,
đồng thời lắng nghe Ngài nói trong đáy lòng mình. Đây là một ý thức
và khả năng mà bất kỳ người Kitô hữu nào cũng cần tập luyện. Và đây
cũng là một bí quyết để có được bình an, sức mạnh và thăng tiến
trong đời sống tâm linh.
3. Phục
sinh Đức Giêsu trong ý thức và nội tâm ta
Đức Giêsu hứa với chúng ta: «Thầy sẽ ở cùng anh em mọi
ngày cho đến tận thế» (Mt 28,20). Ngài cũng nói với Chúa Cha: «Con
ở trong họ và Cha ở trong con» (Ga 17,23). Thánh Phaolô
nhắc lại sự hiện diện ấy: «Chỉ có Đức Kitô là tất cả và ở
trong mọi người» (Cl 3,11); «Thiên Chúa đã sai Thần Khí
của Con mình đến ngự trong lòng anh em» (Gl 4,6). Như
vậy, theo lời Ngài đã hứa thì Ngài vẫn ở với và ở trong chúng ta.
Nhưng sao chúng ta chẳng thấy Ngài hoạt động hay ảnh hưởng gì trên
chúng ta, giống như xưa các tông đồ đã thấy Ngài hoạt động và ảnh
hưởng trên các ông? – Sự hiện diện của Ngài trong chúng ta có tính
hoạt động và có khả năng biến đổi ta hay không, điều đó còn tùy
thuộc vào ý thức và sự tự do cộng tác của ta nữa. Nếu chúng ta không
tin hoặc không ý thức sự hiện diện của Ngài trong chúng ta, thì sự
hiện diện ấy chỉ giống như sự hiện diện của xác Ngài trong nấm mồ:
một thân xác vô hồn, bất động, không có khả năng gì cả. Chính ý thức
sống động của ta về sự hiện diện của Ngài trong bản thân ta làm cho
Ngài «sống lại» trong ta và hoạt động hữu hiệu. Nếu ta không
ý thức sự hiện diện ấy thì hãy coi chừng: ta chưa thật sự sống trong
đức tin. Thánh Phaolô yêu cầu ta kiểm điểm lại đức tin của mình: «Anh
em hãy tự xét xem mình có còn sống trong đức tin hay không. Hãy tự
kiểm điểm xem. Anh em chẳng nhận thấy có Đức Giêsu Kitô ở trong anh
em sao?» (2Cr 13,5).
Vì thế, để lời hứa của Ngài – là ở với chúng ta – trở nên hiện thực,
chúng ta phải tập luyện ý thức thường xuyên sự hiện diện và hoạt
động của Ngài trong nội tâm mình. Ngài hiện diện trong chúng ta bằng
thần khí của Ngài, chứ không phải bằng thể chất. Hiện diện dù bằng
thần khí hay bằng thể chất, đều là hiện diện thật sự. Và sự hiện
diện ấy là một hiện diện hoạt động chứ không bất động. Nếu ta để
Ngài tự do hoạt động trong chúng ta, nghĩa là không để hoạt động của
Ngài bị hạn chế bởi ý riêng của ta, lúc đó, ta sẽ nói được như thánh
Phaolô: «Tôi sống, nhưng không phải tôi sống, mà là Đức Ki-tô
sống trong tôi» (Gl 2,20). Nói cụ thể hơn là: bất kỳ điều gì tôi
làm (suy nghĩ, ăn, nói, làm việc, đối xử, ngủ, nghỉ…) đều không còn
phải là bản thân tôi làm nữa, mà chính là Đức Giêsu làm trong tôi. Ý
thức thường xuyên về sự hiện diện và hoạt động của Ngài trong nội
tâm mình chính là tâm trạng cầu nguyện, là tình trạng kết hợp liên
lỉ với Đức Giêsu. Thiết tưởng tất cả mọi Kitô hữu, nhất là những bậc
hiến thân sống đời tu trì, đều được mời gọi tập luyện sự ý thức
thường xuyên này.
4.
«Những gì … đã chép về Thầy đều phải được ứng nghiệm»
Khi chúng ta đã thường xuyên ý thức sự hiện diện hoạt động của Đức
Giêsu trong bản thân ta, ta sẽ dần dần cảm nghiệm thấy «tất cả
những gì sách Luật Môsê, các Sách Ngôn Sứ và các Thánh Vịnh đã chép
về Thầy đều được ứng nghiệm» ngay trong bản thân chúng ta. Câu
này cần được hiểu theo nghĩa huyền nhiệm của tâm linh. Nghĩa là tất
cả những lời hứa trực tiếp của Thiên Chúa với các tổ phụ, với Môsê
(đất hứa, sự sung túc, con cháu đầy đàn), những lời hứa của Ngài đối
với Dân Ngài qua các ngôn sứ, qua các lời Thánh Vịnh (sự thái bình,
thịnh vượng…) đều được thực hiện tại thế ngay trong tâm hồn ta. Lúc
đó ta sẽ cảm nghiệm được thế nào là bình an và hạnh phúc siêu nhiên,
một thứ bình an hạnh phúc không tùy thuộc vào những điều kiện bên
ngoài, nên «không ai lấy mất được» (Ga 16,22). Lúc ấy Bát
Phúc trong bài giảng trên núi của Đức Giêsu sẽ trở nên hiện thực và
cụ thể trong tâm hồn ta. Đây là tình trạng hạnh phúc của tâm hồn mà
những vị thánh thường xuyên kết hợp với Thiên Chúa luôn luôn cảm
nghiệm được. Chính nhờ cảm nghiệm được thứ hạnh phúc này, mà các
ngài luôn luôn vui tươi khi gặp gian lao thử thách. Hạnh phúc mà các
ngài cảm nghiệm được này đã bù đắp cho các ngài tất cả những hy sinh
mất mát mà các ngài tự nguyện chịu. Hạnh phúc ấy, bất kỳ Kitô hữu
nào ý thức được sự hiện diện của Đức Giêsu trong tâm hồn mình, và
hoàn toàn sống với ý thức ấy đều có thể cảm nghiệm được.
CẦU NGUYỆN
Lạy Cha, Đức Giêsu vẫn sống ở trong con, nhưng tâm trí của con không
hề nghĩ đến Ngài, vì bận mải mê tìm kiếm những thứ ở bên ngoài. Điều
đó đã làm cho sự hiện diện của Đức Giêsu trong con trở thành bất
động, Ngài chẳng có thể làm được gì ích lợi cho con. Xin giúp con ý
thức lại sự hiện diện của Ngài trong con, và thường xuyên sống với ý
thức ấy, để làm cho Đức Giêsu trở thành sống động trong con, biến
con trở nên một tâm hồn tốt đẹp và hạnh phúc.
Gs. Nguyễn Chính Kết