Hãy yêu
thương
và chủ
động làm những gì tình yêu đòi hỏi
Chúa
Nhật thứ 18 Thường Niên
(31-7-2005)
ĐỌC LỜI CHÚA
· Is 55,1-3:
(2)
Sao lại phí tiền bạc vào của không nuôi sống, tốn công lao vất vả
vào thứ chẳng làm cho chắc dạ no lòng?
· Rm 8,35-37:
(37)
Trong mọi thử thách ấy, chúng ta toàn thắng nhờ Đấng đã yêu mến
chúng ta.
· TIN MỪNG:
Mt 14,13-21
Đức Giêsu hoá bánh ra nhiều lần thứ
nhất
(13)
Nghe tin ấy, Đức Giêsu lánh khỏi nơi đó, đi thuyền đến một
chỗ hoang vắng riêng biệt. Nghe biết vậy, đông đảo dân chúng từ các
thành đi bộ mà theo Người. (14)
Ra khỏi thuyền, Đức Giêsu trông thấy
một đoàn người đông đảo thì chạnh lòng thương, và chữa lành các bệnh
nhân của họ.
(15)
Chiều đến, các môn đệ lại gần thưa với Người: «Nơi
đây hoang vắng, và đã muộn rồi, vậy xin Thầy cho dân chúng về, để họ
vào các làng mạc mua lấy thức ăn». (16) Đức
Giêsu bảo: «Họ không cần phải đi đâu cả, chính anh em hãy cho
họ ăn». (17) Các ông đáp: «Ở đây,
chúng con chỉ có vỏn vẹn năm cái bánh và hai con cá!»
(18) Người bảo: «Đem lại đây cho Thầy!»
(19) Rồi sau đó, Người truyền cho dân chúng ngồi
xuống cỏ. Người cầm lấy năm cái bánh và hai con cá, ngước mắt lên
trời, dâng lời chúc tụng, và bẻ ra, trao cho môn đệ. Và môn đệ trao
cho dân chúng. (20) Ai nấy đều ăn và được no nê.
Những mẩu bánh còn thừa, người ta thu lại được mười hai giỏ đầy.
(21) Số người ăn
có tới năm ngàn đàn ông, không kể đàn bà và trẻ con.
CHIA SẺ
Câu hỏi gợi ý:
1. Khi ta đang cần nghỉ ngơi,
cần cầu nguyện, mà có ai đó cần đến ta, ta sẽ hành xử thế nào?
2. Đức Giêsu yêu cầu chính các
tông đồ phải lo cho dân chúng ăn, điều đó có ý nghĩa gì?
3. Tại sao Ngài không làm phép
lạ hóa bánh và cá từ không ra có, mà lại phải biến bánh và cá do các
môn đệ kiếm được từ ít ra nhiều?
4. Trong công việc của Chúa,
phần cộng tác của ta quả thật quá nhỏ bé, mọi việc chủ yếu là nhờ
Chúa, do Chúa. Nhưng nếu không có phần cộng tác của ta, của con
người, thì việc của Ngài ở trần gian có thành tựu không?
Suy tư gợi ý:
1. Dù mệt nhọc, cần
nghỉ ngơi, Ngài vẫn đón tiếp dân chúng
Sau khi nghe tin Gioan Tẩy Giả bị vua
Hêrốt chém đầu (x. Mt Mt 14,3-12), chắc chắn Đức Giêsu hết sức xúc
động, ngậm ngùi thương tiếc người đã từng nhiệt thành làm tiền hô
cho mình. Đoạn Tin Mừng Mt 14,13-21 cho biết lúc ấy Ngài «đi
thuyền đến một chỗ hoang vắng riêng biệt», vì Ngài có nhu cầu ở
một mình để tưởng niệm người quá cố, đồng thời để nghỉ ngơi và cầu
nguyện. Nhưng không ngờ dân chúng lại tìm đến Ngài rất đông. Tin
Mừng cho biết: «Trông thấy đoàn người đông đảo thì Ngài chạnh
lòng thương». «Chạnh lòng thương» là phản ứng của người
có lòng trắc ẩn, hay thương xót, thông cảm với những nhu cầu, với
những hoàn cảnh éo le, đau khổ của tha nhân. Vì thế, mặc dù chính
Ngài đang cần nghỉ ngơi, cần ở một mình, nhưng Ngài đã quên nhu cầu
của mình mà chỉ nghĩ đến nhu cầu của dân chúng. Ngài đã đón tiếp họ
và «chữa lành các bệnh nhân của họ».
Trong cuộc sống đời thường, ta cũng
gặp rất nhiều trường hợp tương tự như Ngài: đang khi cần yên tĩnh
nghỉ ngơi sau cả một ngày làm việc mệt nhọc, hoặc khi đang nghỉ ngơi
thì có người gọi điện thoại hoặc đến tận nhà nhờ vả ta một điều gì
cần thiết. Lúc đó ta phản ứng thế nào? Có thể ta nghĩ rằng: «Mình
phải nghỉ ngơi cái đã, vì có nghỉ ngơi thì mới làm việc được. Vả lại
mình còn biết bao việc khác phải làm nữa. Phải yêu cầu người ta chờ
mình nghỉ ngơi đã!»? Hay ta nghĩ rằng: «Người ta cần mình
ngay bây giờ nên mới đến vào giờ này. Nếu không giúp họ giờ này thì
có thể không còn cơ hội nào giúp họ nữa và công việc của họ sẽ bị lỡ.
Thôi mình ráng hy sinh cho họ một chút, mình có thể nghỉ ngơi bù vào
lúc khác cũng được mà!»? Phải công nhận nghĩ và làm được như thế
là việc rất khó, đòi hỏi nhiều tình yêu và lòng bao dung. Trong quá
khứ, một vài lần vì mệt mỏi sau cả ngày làm việc, tôi đã từ chối
giúp đỡ một vài người, nay tôi rất hối hận và tự hỏi: không biết
người ta bị kẹt đến thế nào khi mình không giúp họ, và họ buồn thế
nào vì việc ấy? Tôi thấy mình đã không giống Đức Giêsu Thầy của mình
bao nhiêu, vì mình ít tình yêu quá! Tình yêu mình không đủ mạnh để
có thể ráng hy sinh cho tha nhân khi họ cần, dẫu mình đã mệt!
2. Người tông đồ
phải có tình thương trong lòng trước đã
Ở những vùng dân chúng rất nghèo – như
những vùng truyền giáo cho các dân tộc thiểu số – giáo dân phải đi
thật xa hàng mấy chục cây số mới đến được nhà thờ để dâng thánh lễ
và học hỏi giáo lý. Nhiều vị chủ chăn đã lo cho họ ăn uống cả hàng
trăm người trước khi họ ra về (khi thì cơm, khi bánh mì, khi thì mì
ăn liền…). Để thực hiện việc này, tháng nào vị linh mục cũng phải đi
hàng chục hay hàng trăm cây số đến gõ cửa những nhà hảo tâm quen
biết hoặc được giới thiệu để «ăn mày» dùm cho họ. Thật là một
hình ảnh rất đẹp về người chủ chăn! Các vị đã thực hiện lời Đức
Giêsu: «Họ không cần phải đi đâu cả, chính anh em hãy cho họ ăn».
Khi nói câu ấy, Đức Giêsu muốn gây ý
thức nơi các tông đồ về tình yêu thương, sự quan tâm mà một mục tử
phải có đối với dân chúng. Mặc dù mục đích của người tông đồ là loan
báo Tin Mừng chứ không phải là lo chuyện vật chất cho dân chúng.
Nhưng khi ta biết dân chúng có nhu cầu nào đó, ta nên thể hiện tình
yêu thương của ta đối với họ bằng cách giúp họ nhu cầu ấy. Dân chúng
có yêu thương mình, lời mình rao giảng mới thấm vào lòng họ. Dân
chúng có cảm thấy mình yêu thương họ, họ mới hứng khởi thực hiện
những điều mình dạy dỗ. Dân chúng bị hấp dẫn đến với Đức Giêsu không
chỉ vì Ngài dạy dỗ họ những điều hay lẽ phải cho bằng vì họ cảm thấy
Ngài yêu thương họ, vì Ngài quan tâm săn sóc họ, vì Ngài chữa bệnh
cho họ, giúp họ giải quyết những khó khăn trong đời sống họ…
Kitô giáo là đạo của tình thương, lấy
tình yêu thương làm bản chất của đạo (x. Ga 13,34-35), nên những
người rao giảng đạo này phải là người có dồi dào tình thương hơn mọi
người, và tình yêu thương ấy phải được chứng tỏ bằng hành động.
Truyền đạo không phải chỉ là cung cấp cho người ta có một số kiến
thức về Thiên Chúa, về Đức Giêsu hay về Lời của Ngài, mà là làm cho
họ trở thành môn đệ Ngài, theo Chúa, và sống giới luật yêu thương
của Ngài. Chính mình không sống tinh thần yêu thương này, làm sao
mình có thể truyền tinh thần yêu thương này cho người khác được?
3. Hãy chủ động
phần việc của mình trước đã…
Khi yêu cầu các môn đệ hãy tự mình lo
cho họ ăn, Đức Giêsu đã thừa biết khả năng hạn hẹp của các ông, và
Ngài cũng đã biết mình phải làm gì. Với quyền năng của Ngài, Ngài có
thể biến không khí thành bánh và cá nuôi đám dân chúng, không cần
đến 5 chiếc bánh và 2 con cá mà các ông tìm được trong dân chúng.
Nhưng Ngài không muốn đơn phương làm như vậy, Ngài muốn có sự góp
phần của mọi người. Trước tiên, Ngài muốn chính các tông đồ phải có
tình thương, có ý thức trách nhiệm đối với dân chúng và thật sự muốn
lo cho họ. Ngài nói: «Chính anh em hãy cho họ ăn».
Các tông đồ quả có nhận ra nhu cầu của
dân chúng, nhưng tình yêu của các ông đối với dân chúng chưa mạnh đủ
để có thể lóe lên sáng kiến hay thúc đẩy các ông tìm cách nào nuôi
dân chúng. Vì thế, ngay từ đầu các ông đã nghĩ mình bất lực không
thể giúp gì họ được, và các ông đề nghị giải tán dân chúng. Nếu các
ông có nhiều tình yêu hơn, các ông sẽ nghĩ ra được mình nên làm gì.
Chẳng hạn các ông có thể nói với Đức Giêsu: «Bây giờ chúng ta
phải lo cho họ ăn, chúng con chưa biết làm cách nào, nhưng chúng con
biết Thầy có cách». Nói như thế, các ông vừa tỏ ra tình yêu và ý
thức trách nhiệm của mình, vừa tỏ ra tin tưởng vào quyền năng của
Thầy mình.
Trong cuộc đời, rất nhiều khi có những
việc nào đó ta nên làm hay phải làm nhưng không làm được chỉ vì ta
không đủ tình yêu, không đủ nhiệt thành và lòng hăng say. Thiếu yếu
tố quan trọng này, ta thường bi quan yếm thế cho rằng mình không thể
thực hiện được. Trong một trận chiến, chưa xuất quân mà ta đã nghĩ
rằng mình sẽ thua thì quả thật ta đã thua ngay từ đầu ngay trong tư
tưởng của mình rồi. Nguyễn Bá học nói: «Đường đi khó, không khó
vì ngăn sông cách núi, mà khó vì lòng người ngại núi e sông».
Nhiều việc tốt ta không làm được, không phải vì nó khó hay vì nó
không thể làm được, mà vì ta không đủ tình yêu để làm, vì ta đã đầu
hàng nó ngay từ trong tư tưởng của ta.
Người Kitô hữu không nên sợ mình không
làm được, vì ta luôn luôn có một sức mạnh ở ngay trong bản thân mình,
đó là quyền năng của Thiên Chúa. Nếu ta tin tưởng vào quyền năng của
Ngài, ta sẽ làm được nhiều việc mà mọi người đều nghĩ rằng ta không
thể. Vì «không có sự gì mà Thiên Chúa không làm được» (Lc
1,37). Vì «tôi có thể làm được tất cả nhờ quyền năng của Đấng ban
sức mạnh cho tôi» (Pl 4,13). Vì «nếu anh em có lòng tin lớn
bằng hạt cải, thì (…) sẽ chẳng có gì mà anh em không làm được»
(Mt 17,20). Tại sao có những vị thánh đã làm được rất nhiều phép lạ?
Chính vì các ngài có rất nhiều tình yêu đối với Thiên Chúa và tha
nhân, và vì các ngài tin tưởng vững chắc vào quyền năng của Thiên
Chúa, Đấng luôn hỗ trợ cho mình. Tình yêu thúc đẩy các ngài hành
động, và lòng tin tưởng vào quyền năng Thiên Chúa khiến hành động
của các ngài đi đến thành công.
Người đời vẫn nói: «Mưu sự tại nhân,
thành sự tại Thiên». Qua bài Tin Mừng về Đức Giêsu hóa bánh ra
nhiều này, ta thấy Ngài muốn các tông đồ, tức con người, phải mưu sự
trước, và Ngài chỉ là người giúp cho mưu sự ấy thành công. Các nhà
tu đức vẫn nói: «nỗ lực rồi cậy trông», nghĩa là chúng ta
phải chủ động nỗ lực trước đã, dù nỗ lực ấy chỉ là yếu tố rất nhỏ (chỉ
1%) để thành tựu và phần chủ yếu (có đến 99%) là do Ngài, nhưng nếu
không có phần nỗ lực rất nhỏ khởi đầu của ta thì không có sự việc gì
thành tựu. Thánh ý Ngài là muốn có phần chủ động cộng tác của ta.
Cho dù ngay cả việc chủ động của ta cũng do Thánh Thần Ngài thúc đẩy,
vẫn phải luôn có phần của ta, vì nếu thiếu nó, Thiên Chúa cũng không
còn muốn làm phần của Ngài nữa!
CẦU NGUYỆN
Lạy Cha, Cha luôn muốn phát triển tình
yêu thương trong lòng con người. Cha muốn mọi điều tốt được thực
hiện trên đời này là do sáng kiến của con người, bắt nguồn từ tình
yêu thương của họ. Cha rất sung sướng được cộng tác với những công
việc tốt đẹp mà chính họ sáng kiến và quyết tâm thực hiện, cho dù sự
thành tựu là do Cha tới 99%. Nhưng Cha vẫn muốn phải có 1% công lao
của con người, mà thiếu nó thì chính Cha cũng không muốn thực hiện
99% còn lại kia. Xin Cha giúp con ý thức điều đó, để con tập sáng
kiến và chủ động trong những việc tốt lành mà với sự cộng tác của
Cha, con có thể làm được cho tha nhân, cho thế giới.
Gs. Nguyễn Chính Kết