Làm trước, dạy sau
Chúa Nhật thứ 6 Phục Sinh
(21-5-2006)
ĐỌC LỜI CHÚA
· Cv 10,25-26.34-35.44-48: (34) «Tôi biết rõ
Thiên Chúa không thiên vị người nào. (35) Nhưng hễ
ai kính sợ Thiên Chúa và ăn ngay ở lành, thì dù thuộc bất cứ dân tộc
nào, cũng đều được Người tiếp nhận».
· 1Ga 4,7-10: (7) Anh em thân mến, chúng ta hãy
yêu thương nhau, vì tình yêu bắt nguồn từ Thiên Chúa. Phàm ai yêu
thương, thì đã được Thiên Chúa sinh ra, và người ấy biết Thiên Chúa.
(8) Ai không yêu thương, thì không biết Thiên Chúa, vì
Thiên Chúa là tình yêu.
· TIN MỪNG: Ga 15,9-17
Đức Giêsu tâm sự với các môn đệ
Khi ấy, Đức Giêsu nói với các môn đệ: (9) «Chúa
Cha đã yêu mến Thầy thế nào, Thầy cũng yêu mến anh em như vậy. Anh
em hãy ở lại trong tình thương của Thầy. (10) Nếu
anh em giữ các điều răn của Thầy, anh em sẽ ở lại trong tình thương
của Thầy, như Thầy đã giữ các điều răn của Cha Thầy và ở lại trong
tình thương của Người. (11) Các điều ấy, Thầy đã
nói với anh em để anh em được hưởng niềm vui của Thầy, và niềm vui
của anh em được nên trọn vẹn.
(12) Đây là điều răn của Thầy: anh em hãy yêu
thương nhau như Thầy đã yêu thương anh em. (13)
Không có tình thương nào cao cả hơn tình thương của người đã hy sinh
tính mạng vì bạn hữu của mình. (14) Anh em là bạn
hữu của Thầy, nếu anh em thực hiện những điều Thầy truyền dạy.
(15) Thầy không còn gọi anh em là tôi tớ nữa, vì tôi
tớ không biết việc chủ làm. Nhưng Thầy gọi anh em là bạn hữu, vì tất
cả những gì Thầy nghe được nơi Cha Thầy, Thầy đã cho anh em biết.
(16) Không phải anh em đã chọn Thầy, nhưng
chính Thầy đã chọn anh em, và cắt cử anh em để anh em ra đi, sinh
được hoa trái, và hoa trái của anh em tồn tại, hầu tất cả những gì
anh em xin cùng Chúa Cha nhân danh Thầy, thì Người ban cho anh em.
(17) Điều Thầy truyền dạy anh em là hãy yêu thương
nhau».
CHIA SẺ
Câu hỏi gợi ý:
1. Trong Tin Mừng, Đức Giêsu có nói: «Cha Thầy dạy
Thầy thế nào, Thầy cũng dạy anh em như vậy, nên anh em hãy
dạy nhau như Thầy đã dạy anh em» không? Hay nói: «Cha
Thầy làm gì cho Thầy, Thầy cũng làm điều ấy cho anh
em, nên anh em hãy làm cho nhau như Thầy đã làm cho anh em»?
Điều đó có nghĩa gì?
2. Xét về gương của Đức Giêsu: Ngài yêu thương con người đến
mức độ nào? Ngài muốn chúng ta yêu thương nhau ở mức độ nào?
3. Để yêu thương mọi người, ta có thể làm gì cụ thể và ích lợi
cho họ nhất? Họ cần gì nhất?
Suy tư gợi ý:
1. Đức
Giêsu bắt chước Chúa Cha, sau đó Ngài mời gọi ta bắt chước Ngài
Trong bài Tin Mừng, ta thấy có những lời của Đức Giêsu có hình thức
ít nhiều tương tự như sau: «Chúa Cha làm cho Thầy, Thầy cũng làm
như vậy cho anh em», nên «anh em hãy làm như vậy cho nhau,
giống như Thầy đã làm cho anh em». Chẳng hạn:
– Đức Giêsu nói với các môn đệ: «Chúa Cha đã yêu mến Thầy thế
nào, Thầy cũng yêu mến anh em như vậy». Sau đó Ngài mời gọi: «Anh
em hãy yêu thương nhau như Thầy đã yêu thương anh em»
– «Thầy đã giữ các điều răn của Cha Thầy và ở lại trong tình
thương của Người», Vậy «anh em (hãy) giữ các điều răn của
Thầy và ở lại trong tình thương của Thầy»
– «Tất cả những gì Thầy nghe được nơi Cha Thầy, Thầy đã cho anh
em biết», nghĩa là: Tất cả những gì Cha Thầy nói với Thầy, Thầy
lại nói hết với anh em, nên tất cả những gì Thầy nói với anh em, anh
em hãy nói hết với nhau. Vì nói cho nhau biết hết tức coi nhau như
bạn hữu, nên lời trên có thể diễn tả cách khác: Cha Thầy đã coi Thầy
như bạn hữu, Thầy cũng coi anh em như bạn hữu, vậy anh em hãy coi
nhau như bạn hữu, giống như Thầy đã làm như vậy với anh em.
Như vậy, Chúa Cha nêu gương cho Đức Giêsu noi theo, Đức Giêsu lại
nêu gương cho chúng ta noi theo. Đức Giêsu cũng đã nói rõ điều ấy: «Thầy
đã nêu gương cho anh em, để anh em cũng làm như Thầy đã làm cho anh
em» (Ga 13,15). Vì thế, bổn phận của chúng ta là tiếp tục nêu
gương tốt cho nhau, và cho mọi người. Nhờ đó, chúng ta trở nên «muối
cho đời» và «ánh sáng cho trần gian» (x. Mt 5,13-16).
Trong nghi thức phong chức giáo sĩ, đức giám mục đại diện Giáo Hội
trao cho các tân chức bổn phận phúc âm hóa, gồm hai nhiệm vụ được
tóm lại trong câu: «Facete et docete» (=Hãy làm và
dạy). Không phải là không có dụng ý khi Giáo Hội đặt chữ làm
trước chữ dạy. Giáo Hội không bảo: «Hãy dạy và làm»,
mà bảo: «Hãy làm và dạy». Giáo Hội có ý nói: hãy làm gương
trước đã rồi hãy dạy bảo sau, vì làm gương thì cần thiết và
quan trọng hơn dạy bảo rất nhiều. Nhưng dường như nhiều nhà phụ
trách phúc âm hóa thời nay thường chú tâm đến việc dạy bảo
hơn là làm gương, thậm chí coi rất nhẹ việc làm gương.
Nhiều khi lời dạy và việc làm của người dạy trái ngược hẳn nhau. Vì
thế, việc phúc âm hóa và việc giáo dục Kitô hữu không đi đến kết quả
mong muốn vì chưa đi đúng tinh thần của Đức Giêsu và Giáo Hội. Cần
nhận thức rõ ràng rằng gương sáng có tác dụng giáo hóa hữu hiệu gấp
nhiều lần lời dạy: «Lời nói lung lay, gương bày lôi cuốn».
Các nhà phúc âm hóa và giáo dục Kitô hữu nên tránh vết xe đổ của
những người Pharisiêu xưa là «nói mà không làm» (Mt 23,3),
hay «nói một đằng, làm một nẻo».
2.
Gương yêu thương và hy sinh của Đức Giêsu
Điểm nhấn của bài Tin Mừng hôm nay là gương yêu thương và hy sinh
của Đức Giêsu, và lời Ngài yêu cầu chúng ta hãy bắt chước Ngài mà
yêu thương nhau: «Đây là điều răn của Thầy: anh em hãy yêu thương
nhau như Thầy đã yêu thương anh em».
Gương của Ngài trong việc yêu thương chúng ta là: Ngài yêu bằng
những hành động cụ thể, nghĩa là hy sinh thật sự cho người mình yêu.
Khi yêu ai, người ta có thể hy sinh cho người ấy thì giờ, tiền bạc,
sức khỏe, công việc, cơ hội, tình cảm khác, v.v… Nhưng hy sinh cao
độ nhất là hy sinh chính mạng sống mình: «Không có tình thương
nào cao cả hơn tình thương của người đã hy sinh tính mạng vì bạn hữu
của mình». Đức Giêsu đã thực hiện chính sự hy sinh cao độ ấy: «Đức
Kitô đã chết vì chúng ta» (Rm 5,6.8; x. Ep 5,2; 1Ga 3,16). Không
ai thật sự yêu thương mà lại không sẵn sàng hy sinh cho người mình
yêu. Ai nói mình yêu thương mà lại không muốn hy sinh, kẻ ấy nói
dối, hay tình yêu của kẻ ấy chỉ là thứ môi miệng.
Như vậy, một trong những lý do quan trọng khiến chúng ta phải yêu
thương nhau, đó là chính Thiên Chúa và Đức Giêsu đã yêu thương chúng
ta: «Nếu Thiên Chúa đã yêu thương chúng ta như thế thì chúng ta
cũng phải yêu thương nhau» (1Ga 4,11); «Chúng ta hãy yêu
thương nhau, vì Thiên Chúa đã yêu thương chúng ta trước» (1Ga
4,19); «Đức Kitô đã thí mạng vì chúng ta. Như vậy, cả chúng ta
nữa, chúng ta cũng phải thí mạng vì anh em» (1Ga 3,16).
3. Yêu
thương nhau bằng cách làm gương sáng cho nhau: gương tốt nhất là
gương yêu thương nhau
Người yêu thương đích thực thì sẵn sàng hy sinh bất kỳ điều gì mà
người mình yêu cần đến. Điều mà người mình yêu cần đến có thể rất
khác nhau, tùy theo mỗi người và theo từng trường hợp cá biệt. Để hy
sinh, để thể hiện tình yêu một cách thích hợp, chúng ta cần phải tìm
hiểu xem người mình yêu cần những gì, và cần gì nhất. Đức Giêsu dạy
chúng ta phải yêu thương tất cả mọi người không trừ ai. Vậy chúng ta
thử tìm hiểu xem con người thời nay, nhất là những người chung quanh
ta, cần gì nhất.
Trong vô số những nhu cầu tinh thần cũng như vật chất, điều mà con
người cần nhất là được cứu rỗi; nói cụ thể và chi tiết hơn là tin
vào Thiên Chúa, đồng thời biết sống xứng đáng với phẩm giá của mình
là hình ảnh và là con cái Thiên Chúa để nhờ đó được hạnh phúc vĩnh
cửu. Vì thế, người yêu thương tha nhân cách sáng suốt là người biết
quan tâm tới sự cứu rỗi của họ, nghĩa là chẳng những giới thiệu cho
họ biết Thiên Chúa, tin Đức Giêsu, ý thức phẩm giá cao quí của mình,
mà còn giúp họ sống cho xứng với phẩm giá cao quí ấy.
Để sống xứng với phẩm giá cao quí ấy, không gì tốt cho con người
bằng thực hiện chính bản tính Thiên Chúa mà Ngài đã chia sẻ hay
thông phần cho họ: «Thiên Chúa đã ban tặng chúng ta những gì rất
quý báu và trọng đại Người đã hứa, là cho anh em được thông phần bản
tính Thiên Chúa» (2Pr 1,4). Mà điều cốt yếu trong bản tính Thiên
Chúa chính là tình yêu: «Thiên Chúa là Tình Yêu» (1Ga
4,8.16). Vì thế, sống yêu thương – yêu Thiên Chúa và tha nhân –
chính là thực hiện bản chất cao quí nhất của con người, là sống xứng
với phẩm giá của con người là hình ảnh và là con cái Thiên Chúa. Đó
cũng chính là điều mà con người cần thiết phải làm để được cứu rỗi.
Chính vì thế, Đức Giêsu chỉ truyền cho con người một giới luật duy
nhất là yêu thương nhau: «Điều Thầy truyền dạy anh em là hãy yêu
thương nhau» (Ga 15,17; x. Ga 13,34-35; 15,12; 1Ga 3,23; 2Ga
1,5). Vào ngày chung thẩm, Thiên Chúa chỉ căn cứ vào một điều duy
nhất để phán xét chúng ta, đó là tình yêu của chúng ta đối với tha
nhân (x. Mt 25,31-46).
Vì thế, tìm cách làm cho những người chung quanh ta yêu thương nhau,
hy sinh cho nhau, chính là làm cho họ được cứu rỗi. Và không cách
nào hữu hiệu để giúp họ yêu thương nhau cho bằng chính ta làm gương
sáng cho họ về điều ấy. Nghĩa là ta không chỉ dạy họ yêu thương nhau
và yêu thương mọi người, mà chính chúng ta phải thật sự gương mẫu
trong việc yêu thương mọi người và yêu thương chính họ (những người
ta dạy dỗ). Phải sống làm sao để có thể nói được tương tự như Đức
Giêsu, chẳng hạn: «Thiên Chúa và Đức Giêsu yêu thương tôi, nên
tôi cũng yêu thương anh chị em như vậy… và anh chị em cũng hãy yêu
thương nhau giống như tôi đã yêu thương anh chị em». Tình yêu
của ta đối với mọi người phải là tấm gương để mọi người nhìn vào đấy
mà yêu thương nhau.
Tình yêu thật sự sẽ như một mồi lửa có thể lan truyền từ người nọ
sang người kia và cuối cùng biến trần gian này thành Nước Trời.
Chính Đức Giêsu đã mong ước lửa tình yêu mà Ngài đã đem đến trái đất
lan truyền đến mọi người và bùng cháy lên: «Thầy đã đem lửa đến
trần gian, và Thầy những ước mong phải chi lửa ấy đã bùng lên!»
(Lc 12,49). Lửa ấy có bùng lên hay không, điều ấy tùy thuộc vào mỗi
người chúng ta có lửa ấy trong tâm hồn mình hay không, và có biết
truyền lửa ấy đến tâm hồn những người chung quanh ta hay không!
CẦU NGUYỆN
Lạy Cha, Cha và Đức Giêsu đã yêu thương con vô bờ bến, xin cho con
cũng biết yêu thương mọi người chung quanh con bằng những hy sinh cụ
thể về thì giờ, tiền bạc, sức khỏe, công việc, cơ hội… Xin cho mọi
người chung quanh con cảm nghiệm được tình yêu chân thật của con
dành cho họ, để chính họ cũng bắt chước con mà yêu thương nhau.
Gs. Nguyễn Chính Kết