Làm chứng cho Thiên Chúa
Chúa Nhật thứ 3 Mùa Vọng
(11-12-2005)
ĐỌC LỜI CHÚA
· Is 61, 1-2a. 10-11: (1) Thần khí Chúa đã
xức dầu tấn phong tôi, sai đi báo tin mừng cho kẻ nghèo hèn, băng bó
những tấm lòng tan nát, công bố lệnh ân xá cho kẻ bị giam cầm, ngày
phóng thích cho những tù nhân, (2) công bố năm
hồng ân của Chúa.
· 1Tx 5, 16-24: (16) Anh em hãy vui mừng luôn
mãi (17) và cầu nguyện không ngừng. (18)
Hãy tạ ơn trong mọi hoàn cảnh. Đó là điều Thiên Chúa muốn trong Đức
Kitô Giêsu. (19) Anh em đừng dập tắt Thần Khí.
(20) Chớ khinh thường ơn nói tiên tri.
· TIN MỪNG: Ga 1, 6-8. 19-28
Lời chứng của Gioan Tẩy Giả
(6) Có một người được Thiên Chúa sai đến, tên là
Gioan. (7) Ông đến để làm chứng, và làm chứng về
ánh sáng, để mọi người nhờ ông mà tin. (8) Ông
không phải là ánh sáng, nhưng ông đến để làm chứng về ánh sáng.
(19) Và đây là lời chứng của ông Gioan, khi người
Dothái từ Giêrusalem cử một số tư tế và mấy thầy Lêvi đến hỏi ông:
«Ông là ai?» (20) Ông tuyên bố thẳng
thắn, ông tuyên bố rằng: «Tôi không phải là Đấng Kitô».
(21) Họ lại hỏi ông: «Vậy thì thế nào? Ông
có phải là ông Êlia không?» Ông nói: «Không phải».
«Ông có phải là vị ngôn sứ chăng?» Ông đáp: «Không».
(22) Họ liền nói với ông: «Thế ông là ai,
để chúng tôi còn trả lời cho những người đã cử chúng tôi đến? Ông
nói gì về chính ông?» (23) Ông nói: Tôi là
tiếng người hô trong hoang địa: Hãy sửa đường cho thẳng để Đức Chúa
đi, như ngôn sứ Isaia đã nói. (24) Trong nhóm được
cử đi, có mấy người thuộc phái Pharisêu. (25) Họ
hỏi ông: «Vậy tại sao ông làm phép rửa, nếu ông không phải là
Đấng Kitô, cũng không phải là ông Êlia hay vị ngôn sứ?»
(26) Ông Gioan trả lời: «Tôi đây làm phép rửa
trong nước. Nhưng có một vị đang ở giữa các ông mà các ông không
biết. (27) Người sẽ đến sau tôi và tôi không đáng
cởi quai dép cho Người». (28) Các việc đó
đã xảy ra tại Bêtania, bên kia sông Giođan, nơi ông Gioan làm phép
rửa.
CHIA SẺ
Câu hỏi gợi ý:
1. Gioan đến để làm chứng. Bình thường, muốn làm chứng điều gì,
thì điều quan trọng là gì? Một người chỉ nghe ai kể lại một sự kiện,
thì có thế làm chứng cho sự kiện ấy không? Muốn làm chứng cho Thiên
Chúa thì sao? Chỉ học hỏi hay nghiên cứu về Ngài thì có thể làm
chứng về Ngài không?
2. Gioan làm chứng cho ai? Ông có tìm cách dựa vào thế của
Đấng mình làm chứng để tìm vinh quang cho mình không? Ông tự xưng
mình là gì?
3. Thiên Chúa hay Đức Giêsu mà ta làm chứng, là người mà ta
chỉ nghe nói tới, học hỏi và nghiên cứu, hay là một con người sống
động, có quan hệ mật thiết và cụ thể với ta, đồng thời ảnh hưởng
mãnh liệt trên đời sống ta?
Suy tư gợi ý:
Chủ đề của đoạn Tin Mừng trên là «làm chứng cho Thiên Chúa».
Gioan Tẩy Giả là một mẫu gương và là thầy dạy chúng ta về làm chứng.
Ta thử tìm hiểu cách làm chứng của Gioan để áp dụng trong cuộc đời
Kitô hữu và chứng nhân của ta.
1.
«Ông đến để làm chứng
và làm chứng cho ánh sáng»
Gioan Tẩy Giả sinh ra và sống trong thế gian là để làm chứng. Trong
các tòa án, người làm chứng phải là người chứng kiến tận mắt sự việc
xảy ra, và phải chịu trách nhiệm về lời chứng của mình. Nếu lời
chứng bị phát hiện là gian dối, họ phải chịu một hình phạt của tòa
án. Để lời chứng có giá trị, đôi khi người làm chứng phải thề để mọi
người tin rằng điều mình nói là sự thật. Có những người sẵn sàng
chấp nhận chịu những đau khổ khủng khiếp và cả cái chết để chứng tỏ
lời chứng của mình là sự thật. Một lời chứng như thế thật đáng tin.
Người làm chứng phải là người có kinh nghiệm thật sự về điều mình
làm chứng: hoặc thấy tận mắt sự việc, hoặc cảm nghiệm được sự việc.
Nếu mình làm chứng về một điều mình chỉ nghe nói, nghe thuật lại,
thì lời chứng của mình kém hẳn giá trị. Vì thế, để là một người làm
chứng cho Thiên Chúa, thì chính người ấy phải có kinh nghiệm đích
thực về Thiên Chúa, phải cảm nhận được tình yêu và quyền năng của
Ngài trong đời sống mình. Nếu mình chỉ học được một mớ lý thuyết
thần học, chỉ nghiên cứu Kinh Thánh hay Lời Chúa như một nhà khoa
học nghiên cứu một bản văn, thì mình chưa đủ tư cách làm chứng. Nếu
mình chỉ tin Thiên Chúa cách lý thuyết, chính mình chưa xác tín điều
mình làm chứng, thì mình chẳng thể sống chết cho niềm tin ấy, lời
chứng của mình sẽ chẳng mấy giá trị. Do đó, chỉ những ai có kinh
nghiệm thật sự về Thiên Chúa mới có thể làm chứng cho Ngài một cách
hợp tình hợp lý mà thôi. Mình chưa có kinh nghiệm mà đã làm
chứng, nhất là làm chứng một cách quả quyết, thì lời chứng ấy đã
vượt quá khả năng của mình. Chẳng khác gì một người chỉ nghe nói một
sự việc mà đã quả quyết 100% là sự việc ấy có thật như thể mình
chứng kiến sự việc ấy.
Gioan đến để «làm chứng cho ánh sáng». Ánh sáng tượng trưng
những gì tích cực, như chân lý, công lý, tình thương… Ngược với ánh
sáng là tối tăm. Tối tăm tượng trưng những gì tiêu cực như gian dối,
bất công, hận thù… Người của ánh sáng không thể làm chứng cho tối
tăm, cũng không thể đồng lõa với tối tăm bằng sự bất động, không
phản ứng gì trước những gian dối, bất công, hận thù… Im lặng bất
động trong những trường hợp này không phải là tư cách của một người
làm chứng đích thực. Để làm chứng, đôi khi phải chấp nhận trả giá.
Không chấp nhận trả giá thì lời chứng của mình không đáng tin. Chấp
nhận trả giá càng cao, lời chứng càng giá trị, càng đáng tin. Đức
Giêsu, Gioan Tẩy Giả, các tông đồ đã chấp nhận trả giá cho lời chứng
của mình bằng cái chết. Chính vì thế, lời chứng của các ngài mới
được thế giới tin theo.
2. Tinh
thần xóa mình khi làm chứng
Bài Tin Mừng nói: «Ông không phải là ánh sáng, nhưng ông đến để
làm chứng cho ánh sáng» (Ga 1,8). Khi làm chứng cho ánh sáng,
ông không tự đồng hóa mình với ánh sáng, không tự nhận mình là đại
diện hay biểu trưng của ánh sáng, và cũng không lợi dụng ánh sáng để
tìm vinh danh hay lợi lộc cho mình. Ông chỉ biết sứ mạng của mình là
làm chứng cho ánh sáng thôi. Khi làm chứng, người ta tưởng ông là
Đấng Kitô. Ông thành thật nói mình không phải. Người ta nghĩ ông là
một ngôn sứ, nhưng ông không tự nghĩ mình là ngôn sứ, mặc dù đời sau
coi ông là ngôn sứ cuối cùng của thời Cựu ước. Như vậy, tuy ông thực
hành vai trò ngôn sứ, nhưng ông không hề tự phong cho mình vinh dự
ấy. Danh hiệu ngôn sứ là do người đời sau ban tặng cho ông. Ông hoàn
toàn xóa mình, không tự coi mình là quan trọng, là một nhân vật cao
cả. Ông chỉ tự xưng «là tiếng người hô trong hoang địa» (Ga
1,23), một người xem ra chẳng là gì cả, chẳng mấy ai quan tâm chú ý
tới. Đối với Đức Giêsu, người mà ông làm chứng cho, ông luôn chủ
trương: «Người phải lớn lên, còn tôi phải nhỏ đi» (Ga 3,30).
Người làm chứng có chịu để cho mình nhỏ đi, thì người mình làm chứng
mới lớn lên được!
Còn chúng ta, khi làm việc cho Chúa, làm tông đồ, ta muốn được mọi
người tôn vinh, ta thích tự đề cao mình, tự phong cho mình một chức
vụ quan trọng, tự xưng là đại diện cho một nhân vật cao cả để mọi
người trọng vọng ta. Ta muốn mọi người phải gọi ta bằng danh này
hiệu nọ, nếu không được thì ta buồn bực, khó chịu… Đang khi đó, có
thể ta chẳng làm chứng cho Thiên Chúa, cho ánh sáng, cho chân lý hay
công lý được bao nhiêu, là vì ta muốn mình lớn lên nên Ngài phải nhỏ
đi. Trước mặt Thiên Chúa, có khi ta chẳng hơn ai, nhưng ta muốn mọi
người phải kính nể ta và dành nhiều ưu đãi cho ta, vì ta đang làm
việc cho Thiên Chúa…
3.
«Có một vị đang ở giữa
các ông mà các ông không biết»
Gioan muốn làm chứng về «một vị đang ở giữa các ông mà các ông
không biết» (Ga 1,26). Rất có thể chính Đức Giêsu đang ở giữa
chúng ta, trong chúng ta, bên cạnh chúng ta… mà chúng ta không mấy
khi ý thức được. Thật vậy, ít khi ta ý thức Ngài đang hiện diện
trong chính bản thân ta. Do đó, sự hiện diện của Ngài trong ta trở
nên thụ động tương tự như khi Ngài ngủ trên thuyền của các tông đồ
giữa cơn phong ba bão tố (x. Mt 8,23-27). Vì thế, giữa cuộc đời bão
tố, ta vẫn cảm thấy cô đơn, lo lắng, sợ hãi, tưởng như chẳng ai sẵn
sàng cứu giúp ta, chẳng ai tiếp sức mạnh cho ta, khiến ta vẫn yếu
đuối, khiếp nhược. Ta vẫn muốn chạy đến cầu khẩn, van xin một Thiên
Chúa, một Đức Giêsu ở bên ngoài ta, ở xa ta, qua trung gian một ai
đó. Vì thế, ta không nhận được sức mạnh từ một Thiên Chúa ở trong ta.
Ngoài ra, Thiên Chúa còn hiện diện rất sống động bên cạnh ta, nơi
những người đang sống quanh ta, nhưng ta không hề nghĩ đến sự hiện
diện ấy. Ta vẫn không hề cảm nhận được Thiên Chúa đang ở nơi họ, để
đối xử với họ như những hiện thân cụ thể của Ngài.
Do đó, Thiên Chúa đối với ta dường như vẫn rất trừu tượng, vô hình,
im lặng, vắng mặt, không sao cảm nhận được! Và lời chứng của ta về
Thiên Chúa vẫn là lời chứng của một người chỉ biết Ngài cách lý
thuyết, vì chỉ nghe người khác nói về Ngài. Nên lời chứng ấy không
phải là lời chứng sống động, mạnh dạn và đầy thuyết phục về một
Thiên Chúa mà đúng ra chính ta cảm nhận được cách rất cụ thể.
CẦU NGUYỆN
Lạy Cha, nhiều khi con tự hào là chứng nhân của Cha, của Đức Giêsu.
Nhưng thật ra, con chưa có kinh nghiệm nhiều về Cha, về Đức Giêsu.
Con chỉ biết và tin cách lý thuyết, sau khi đã học hỏi về Cha, về
Đức Giêsu một vài năm. Thế là con đã cảm thấy mình có thể làm chứng
về Cha, về Đức Giêsu cho mọi người, như một nhà chuyên môn làm chứng,
hay một người làm chứng chuyên nghiệp. Nghĩ lại, nhiều khi con cảm
thấy mình hợm hĩnh quá. Xin Cha giúp con cảm nghiệm đích thực về
Cha, về Đức Giêsu sống động trong đời sống của con, để lởi chứng của
con trở nên giá trị hơn, đáng tin hơn.
Gs. Nguyễn Chính Kết