Phải
biết chuẩn bị cho đời sống vĩnh cửu
Chúa Nhật thứ 32 Thường Niên (6-11-2005)
ĐỌC LỜI CHÚA
· Kn 6, 12-16: (12) Ai tìm kiếm Đức Khôn
Ngoan, thì Đức Khôn Ngoan cho gặp. (16) Những ai
xứng đáng với Đức Khôn Ngoan, thì Đức Khôn Ngoan rảo quanh tìm kiếm.
Trên các nẻo đường họ đi, Đức Khôn Ngoan niềm nở xuất hiện. Mỗi khi
họ suy tưởng điều gì, Đức Khôn Ngoan đều đến với họ
· 1 Tx 4, 13-18: (14) Nếu chúng ta tin rằng
Đức Giêsu đã chết và đã sống lại, thì chúng ta cũng tin rằng những
người đã an giấc trong Đức Giêsu, sẽ được Thiên Chúa đưa về cùng Đức
Giêsu.
· TIN MỪNG: Mt 25, 1-13
Dụ ngôn mười trinh nữ
(1) Bấy giờ, Nước Trời sẽ giống như chuyện mười trinh
nữ cầm đèn ra đón chú rể. (2) Trong mười cô đó,
thì có năm cô dại và năm cô khôn. (3) Quả vậy, các
cô dại mang đèn mà không mang dầu theo. (4) Còn
những cô khôn thì vừa mang đèn vừa mang chai dầu theo. (5)
Vì chú rể đến chậm, nên các cô thiếp đi, rồi ngủ cả.
(6) Nửa đêm, có tiếng la lên: «Chú rể kia rồi,
ra đón đi!» (7) Bấy giờ tất cả các trinh nữ
ấy đều thức dậy, và sửa soạn đèn. (8) Các cô dại
nói với các cô khôn rằng: «Xin các chị cho chúng em chút dầu,
vì đèn của chúng em tắt mất rồi!» (9) Các
cô khôn đáp: «Sợ không đủ cho chúng em và cho các chị đâu,
các chị ra hàng mà mua lấy thì hơn». (10)
Đang lúc các cô đi mua, thì chú rể tới, và những cô đã sẵn sàng được
đi theo chú rể vào dự tiệc cưới. Rồi người ta đóng cửa lại.
(11) Sau cùng, mấy trinh nữ kia cũng đến gọi: «Thưa
Ngài, thưa Ngài! mở cửa cho chúng tôi với!» (12)
Nhưng Người đáp: «Tôi bảo thật các cô, tôi không
biết các cô là ai cả!» (13) Vậy anh em hãy
canh thức, vì anh em không biết ngày nào, giờ nào.
CHIA SẺ
Câu hỏi gợi ý:
1. Mấy cô phụ dâu nếu quên không đem dầu đi thì nên làm gì
khi chàng rể chưa tới? Họ đã làm gì? Hậu quả thế nào? Ta có thể
rút ra bài học gì?
2. Có việc gì trên đời muốn thành công mà không cần phải
chuẩn bị không? Việc quan trọng nhất trong cuộc đời ta là gì?
Nếu ta không chuẩn bị, chờ «nước đến chân mới nhảy» thì
có thành công được không? Hậu quả thế nào?
3. Dầu để đốt đèn trong dụ ngôn trên ám chỉ điều gì đối
với việc chuẩn bị cho sự sống đời đời? Có cần xác định điều quan
trọng nhất mà ta phải chuẩn bị cho cuộc sống đời đời mai hậu là
gì không? Nếu không xác định được điều ấy thì sao? Tai hại thế
nào?
Suy tư gợi ý:
1. Phong tục rước dâu trong xã hội Do
Thái xưa
Trong đám cưới, phong tục của người Do Thái xưa là bên đằng trai,
gồm chàng rể cùng bà con, bạn bè của chàng cùng đến nhà cô dâu
để xin rước nàng về nhà mình. Cùng đi với cô dâu về nhà chàng rể,
có một số cô phụ dâu. Việc rước dâu thường tổ chức vào ban tối.
Theo cách tính ngày của người Do Thái, ngày mới bắt đầu tính từ
6g00 chiều, khi mặt trời đã lặn. Nên việc rước dâu được tổ chức
vào đầu một ngày mới, tượng trưng sự khởi đầu một cuộc đời mới.
Vì là ban tối, nên theo nghi thức, các cô phụ dâu ngoài trang
phục thật đẹp, mỗi người còn phải mang theo một cây đèn đốt bằng
dầu cho thêm phần trang trọng. Khi phải mang đèn đi như thế, các
cô phụ dâu phải mang theo dầu để đốt đèn, và thường thì mỗi
người chỉ mang đủ dầu cho mình thôi.
Đúng ra, cô nào không mang dầu theo thì nên tranh thủ đi mua dầu
trong khi chờ đợi chàng rể đến. Nhưng các cô lại không nghĩ đến
chuyện ấy. Họ cứ ngủ một cách vô tư. Khi chàng rể đến, phải đốt
đèn lên, lúc ấy năm cô khờ dại mới nhận ra đèn của mình không có
dầu. Những cô kia chỉ đủ dầu cho bản thân thôi, nên không thể
chia sẻ được. Những cô khờ dại bấy giờ mới nghĩ đến chuyện mua
dầu. Đúng là «nước đến chân mới nhảy»! Khi mua dầu về thì
chàng rể đã đến. Nghi thức rước dâu đã bắt đầu. Những cô phụ dâu
đến trễ không thể nhập cuộc được, vì như thế sẽ làm cho nghi
thức rước dâu nên lộn xộn, mất trang nghiêm, một điều tối kỵ
trong nghi thức đám cưới. Thế là mấy cô khờ dại bị lỡ cơ hội
tham dự tiệc cưới phải buồn bã ra về. Tất cả đều do không biết
chuẩn bị hay lo liệu trước.
Đức Giêsu cũng như bao người Do Thái khác đã chứng kiến những
cảnh như thế xảy ra trong các đám cưới. Vì thế, Ngài đã dùng
hình ảnh này để cảnh báo những người không biết chuẩn bị cho
ngày giờ Thiên Chúa đến. Nếu không chuẩn bị trước những gì cần
thiết cho ngày vô cùng quan trọng ấy, thì họ sẽ bị lỡ cơ hội duy
nhất cho hạnh phúc vĩnh cửu của họ. Sự mất mát vô cùng to lớn
này không bao giờ bù đắp hay lấy lại được!
2. Muốn thành công, phải biết lo xa và
chuẩn bị
Phàm việc gì muốn thành công cũng phải biết chuẩn bị, lo liệu
trước. Một học sinh giỏi và thành công trong học vấn phải là một
học sinh biết lo lắng sắp xếp giờ học, không thể cứ chơi đùa đợi
gần đến kỳ thi mới bắt đầu lo học. Lúc đó mới lo học thì không
kịp và điểm thi ắt phải kém. Một nhà doanh nghiệp giỏi luôn biết
nhìn xa tính trước, chuẩn bị trước mọi chuyện. Người kinh doanh
áo lạnh để bán vào mùa đông thì ngay mùa hè đã phải sản xuất áo
lạnh, cho dù chẳng ai mặc áo lạnh vào lúc đó. Người trồng lúa
phải biết để dành giống lúa tốt từ vụ mùa trước cho vụ mùa sau.
Nói chung, trong biết cứ ngành nghề hay công việc nào, không
biết lo xa, tính trước thì rất khó thành công. Người khôn ngoan
không bao giờ bỏ lỡ những cơ hội tốt, nhất là những cơ hội lớn
và hiếm có trong đời. Muốn thế, họ phải luôn luôn chuẩn bị để
khi thời cơ đến là chụp bắt ngay. Những việc nhỏ đem lại lợi ích
hữu hạn mà còn phải chuẩn bị, huống gì những việc lớn lao. Việc
lớn lao nhất của hiện hữu con người là hạnh phúc vĩnh cửu đời
sau, lẽ nào người khôn lại thờ ơ không chuẩn bị cho nó. Đợi đến
lúc chết mới chuẩn bị thì làm sao mà kịp?!
3. Đời sau có thể đến với ta rất bất
ngờ, không ai biết trước được
Nếu đời sau đến với ta vào một thời điểm nhất định mà ta biết
trước thì chắc chắn ta sẽ dành ra một vài năm trước đó để chuẩn
bị cho thật chu đáo. Nhưng khốn thay ta không thể biết trước nó
đến vào ngày giờ nào. Có thể 20, 30, hay 50 năm nữa, mà cũng có
thể năm sau, tháng sau, tuần sau, hay chốc lát nữa. Cái chết có
thể đến rất bất ngờ, nhiều khi không một dấu hiệu báo trước.
Cách đây một hai năm, những người chết ở Nam Dương vì nạn sóng
thần, tại Trung Tâm Thương Mại Sàigòn vì bị cháy, ở New York
trong hai tòa nhà chọc trời vì bị khủng bố… trước khi tai nạn
xảy ra một giờ, đâu ai ngờ được chỉ một giờ sau là mình đã hóa
thành người thiên cổ! Không ai dám quả quyết chắc chắn 100% rằng
giờ sau hay ngày mai mình vẫn còn sống. Chỉ một làn gió, một tai
nạn bất ngờ, một vụ đụng xe, có thể đưa ta về bên kia thế giới!
(x. Tv 103,15-16). Biết bao người đã về bên kia thế giới vì
những lý do rất đơn giản ấy. Hãy tự hỏi giả như giờ sau ta chết,
thì số phận vĩnh cửu của ta sẽ ra sao? Ta đã chuẩn bị tình huống
ấy chưa? Nếu vì quá lo toan những chuyện nhỏ nhặt, chóng qua của
cuộc đời tạm gửi này nên ta chưa chuẩn bị khiến ta bị lỡ mất cơ
hội lớn nhất, duy nhất, vô cùng quan trọng và cần thiết ấy, thì
sao? Ta dại hay khôn?
4. Hãy đặt lên bàn cân…
Đức Giêsu nói: «Được lời lãi cả thế gian mà mất linh hồn thì
ích lợi gì?» (Mt 16,26). Hãy thử đặt linh hồn của mình lên
một dĩa cân, và đặt trên dĩa bên kia tất cả những gì ta đang
mong muốn có được, đang cố gắng đạt cho bằng được, bên nào nặng
hơn? Cán cân lý trí của ta phán định bên nào nặng hơn? Ta phải
chọn bên nào? Phải thú nhận rằng rất nhiều khi ta sẵn sàng chọn
bên kém giá trị hơn và hy sinh bên nhiều giá trị hơn, thậm chí
nhiều hơn gấp bội lần. Đôi khi đó lại chính là thái độ của ta
suốt cuộc đời! Quả là dại dột!
Đức tin cho ta biết: linh hồn hay sự sống vĩnh cửu của ta giá
trị gấp hàng triệu lần tất cả những gì chóng qua ta có thể đạt
được ở trần gian. Hạnh phúc vĩnh cửu thì kéo dài vô tận, còn
những gì thỏa mãn danh, lợi, thú của ta thì rất tạm thời, chỉ
hưởng được một thời gian. Nếu tổng số những hạnh phúc chóng qua
này ta định giá trị là một triệu, thì hạnh phúc vĩnh cửu phải
giá trị bằng hàng tỷ trở lên. Vì một đằng hữu hạn, một đằng vô
hạn. Có ai dại dột đến nỗi chỉ quan tâm đến thứ đáng giá có một
triệu mà không thèm ngó ngàng đến thứ đáng giá cả hàng tỷ nằm
trong tầm tay mình không? Người ta thường nói «bỏ con sin sít,
bắt con cá rô», lẽ nào ta lại «bỏ con cá rô để bắt con
sin sít»? Nhiều khi ta rất tinh khôn trong những chuyện
chóng qua ở đời này, nhưng lại hành xử thật ngu muội trong
chuyện đại sự nhất, chuyện lâu dài nhất của đời ta.
5. Chất dầu để đốt trong dụ ngôn ám
chỉ điều gì?
Cuộc đời ta hiện nay giống như những cô phụ dâu trong dụ ngôn
trên đang chờ đợi chàng rể đến. Nếu không có dầu hay không đủ
dầu để đốt khi chàng rể đến thì phải lo đi mua dầu sớm chừng nào
có thể, để khi chàng rể đến, có thể rất bất ngờ, thì có dầu mà
đốt. Nếu không như vậy, mình sẽ phải bỏ lỡ tiệc cưới.
Dầu ở đây tượng trưng cho cái gì đối với sự sống đời đời? Kinh
Thánh cho ta biết điều cần thiết nhất để một người có thể hưởng
hạnh phúc vĩnh cửu bên Thiên Chúa, để kết hợp với Thiên Chúa, đó
là tình yêu. Vì không thể kết hợp hay sống bên «Thiên
Chúa là Tình Yêu» (1Ga 4,8.16), nếu ta không có tình
yêu, không là tình yêu như bản chất của
Ngài. Không có tình yêu đích thực đối với Thiên Chúa và tha nhân,
ta không thể vào Nước Trời, hưởng hạnh phúc vĩnh cửu bên Thiên
Chúa. Rất nhiều Kitô hữu không lo chuẩn bị điều cần thiết này mà
cứ lo những thứ phụ thuộc khác mà họ tưởng là cần thiết! Họ
giống như người muốn trồng lúa mà cứ lo đi mua phân bón, mua
thuốc diệt cỏ, lo dẫn nước vào ruộng, mà không nghĩ gì đến hạt
giống! Những thứ kia tuy rất cần thiết, nhưng chưa phải là
chuyện quan trọng nhất! Muốn trồng lúa, điều tối quan trọng là
phải có hạt giống. Cũng vậy, muốn vào Nước Trời, điều tối quan
trọng là phải có tình yêu chân thực! «Hiện nay đức tin, đức
cậy, đức mến, cả ba đều tồn tại, nhưng cao trọng hơn cả là đức
mến» (1Cr 13,13).
CẦU NGUYỆN
Lạy Cha, rất nhiều khi con thật dại dột. Điều quan trọng và cần
thiết nhất đời con, con lại không quan tâm tới bao nhiêu, mà cứ
tập trung năng lực vào những điều không đáng! Điều có giá trị
vĩnh cửu thì con coi thường, nhưng lại coi trọng những giá trị
tạm thời, chóng qua. Vì thế, con đã không quan tâm chuẩn bị cho
việc quan trọng nhất ấy! Chỉ đến khi bị mất nó vĩnh viễn, con
mới biết mình vô cùng dại dột. Xin ban cho con sự khôn ngoan để
biết điều nào quan trọng nhất để con dành thì giờ và năng lực
tương xứng hầu chuẩn bị cho nó.
Gs. Nguyễn Chính Kết