Phải làm sao để biến cố Đức Giêsu
phục sinh
biến đổi ta nên con người mới
Chúa Nhật Phục Sinh
(16-4-2006)
ĐỌC LỜI CHÚA
· Cv 10,34a.37-43: (40) Ngày thứ ba, Thiên
Chúa đã làm cho Người trỗi dậy, và cho Người xuất hiện tỏ tường,
(41) không phải trước mặt toàn dân, nhưng trước mặt
những chứng nhân Thiên Chúa đã tuyển chọn từ trước, là chúng tôi,
những kẻ đã được cùng ăn cùng uống với Người, sau khi Người từ cõi
chết sống lại.
· Cl 3,14: (1) Anh em đã được trỗi dậy cùng
với Đức Kitô, nên hãy tìm kiếm những gì thuộc thượng giới, nơi Đức
Kitô đang ngự bên hữu Thiên Chúa, (2) (…) chứ
đừng chú tâm vào những gì thuộc hạ giới. (3) Thật
vậy, anh em đã chết, và sự sống mới của anh em hiện đang tiềm tàng
với Đức Kitô nơi Thiên Chúa.
· TIN MỪNG: Ga 20,1-9
Ngôi mộ trống
(1) Sáng sớm ngày thứ nhất trong tuần, lúc trời còn
tối, bà Maria Mácđala đi đến mộ, thì thấy tảng đá đã lăn khỏi mộ.
(2) Bà liền chạy về gặp ông Simon Phêrô và người
môn đệ Đức Giêsu thương mến. Bà nói: «Người ta đã đem Chúa đi khỏi
mộ; và chúng tôi chẳng biết họ để Người ở đâu».
(3) Ông Phêrô và môn đệ kia liền đi ra mộ.
(4) Cả hai người cùng chạy. Nhưng môn đệ kia chạy mau
hơn ông Phêrô và đã tới mộ trước. (5) Ông cúi
xuống và nhìn thấy những băng vải còn ở đó, nhưng không vào.
(6) Ông Simon Phêrô theo sau cũng đến nơi. Ông vào
thẳng trong mộ, thấy những băng vải để ở đó, (7)
và khăn che đầu Đức Giêsu. Khăn này không để lẫn với các băng vải,
nhưng cuốn lại, xếp riêng ra một nơi. (8) Bấy giờ
người môn đệ kia, kẻ đã tới mộ trước, cũng đi vào. Ông đã thấy và đã
tin. (9) Thật vậy, trước đó, hai ông chưa hiểu
rằng, theo Kinh Thánh, Đức Giêsu phải trỗi dậy từ cõi chết.
CHIA SẺ
Câu hỏi gợi ý:
1. Việc Đức Giêsu sống lại có ảnh hưởng gì trên đời sống của
bạn không? Đã bao giờ làm cho bạn thật sự thay đổi con người bạn
chưa?
2. Muốn được sống lại với Đức Giêsu trong tâm hồn, nghĩa là
trở nên con người mới, con người sống theo Thần Khí, điều cần thiết
và cụ thể là ta phải làm gì?
Suy tư gợi ý:
1. Đức
Giêsu sống lại, một biến cố vĩ đại
Hôm nay, chúng ta hân hoan kỷ niệm ngày Đức Giêsu phục sinh. Ngài
phục sinh sau khi chịu khổ nạn, chết trên thập tự và mai táng trong
mồ. Đó quả là một biến cố vĩ đại, làm nền tảng cho niềm tin của
chúng ta. Thánh Phaolô nói: «Nếu Đức Kitô đã không sống lại, thì
lời rao giảng của chúng tôi trống rỗng, và cả đức tin của anh em
cũng trống rỗng» (1Cr 15,14); «Nếu Đức Kitô đã không sống
lại, thì lòng tin của anh em thật hão huyền, và anh em vẫn còn sống
trong tội lỗi của anh em. Hơn nữa, cả những người đã an nghỉ trong
Đức Kitô cũng bị tiêu vong. Nếu chúng ta đặt hy vọng vào Đức Kitô
chỉ vì đời này mà thôi, thì chúng ta là những kẻ đáng thương hơn hết
mọi người» (1Cr 15,17-19).
2. Ngài
sống lại thì ích lợi gì cho cuộc sống hiện sinh của tôi?
Nhưng thử hỏi biến cố Đức Giêsu sống lại có ảnh hưởng hay ích lợi gì
cho đời sống hiện sinh của tôi, nghĩa là đời sống thực tế bây giờ và
tại đây của tôi? Biến cố này có ảnh hưởng trên đời sống của tôi, hay
nó chỉ là một kỷ niệm được lập lại hàng năm, chỉ để tưởng nhớ một
biến cố đã hoàn toàn qua đi? Vì biết bao năm phụng vụ trôi qua, năm
nào cũng có Tuần Thánh, cũng có lễ Phục Sinh, mà nào tôi có thay đổi
gì đâu! Chuyện Đức Giêsu sống lại với một đời sống mới, con người
mới, cách hiện hữu mới, tất cả đều đã trở thành quá khứ, chẳng có
ảnh hưởng gì trên hiện tại của tôi, nên tôi vẫn sống với con người
cũ, cách sống cũ, chẳng có gì thay đổi! Phải vậy chăng, hay việc
Ngài sống lại vẫn là một biến cố hiện sinh, vẫn có khả năng biến cải
đời tôi?
Nếu Ngài chỉ sống lại trong lịch sử, cách đây 2000 năm, mà không
sống lại trong lòng tôi, thì việc sống lại ấy ích lợi gì cho tôi?
Vấn đề quan trọng là Ngài phải sống lại trong tâm hồn tôi. Và vấn đề
ấy tùy thuộc ở tôi rất nhiều, ở quan niệm và thái độ nội tâm của tôi
đối với việc sống lại của Ngài.
3. Ngài
sống lại để biến ta thành con người mới
Đức Giêsu sống lại là để đem lại cho chúng ta sự sống mới, và trở
nên những con người mới, ngay bây giờ và chính tại đây, như thánh
Phaolô nói: «Nếu Thần Khí ngự trong anh em, Thần Khí của Đấng đã
làm cho Đức Giêsu sống lại từ cõi chết, thì Đấng đã làm cho Đức
Giêsu sống lại từ cõi chết, cũng sẽ dùng Thần Khí của Người đang ngự
trong anh em, mà làm cho thân xác của anh em được sự sống mới»
(Rm 8,11). Điều quan trọng là làm sao có được sự sống mới ấy? Câu
Kinh Thánh vừa trưng dẫn cho biết: Thần Khí làm cho Đức Giêsu sống
lại, cũng chính Thần Khí ấy sẽ biến cải chúng ta nên con người mới,
với sức sống mới. Chỗ khác, thánh Phaolô nói: «Thiên Chúa đã làm
cho Chúa Kitô sống lại; chính Người cũng sẽ dùng quyền năng của mình
mà làm cho chúng ta sống lại» (1Cr 6,14). Nhưng vấn đề cụ thể là
chúng ta phải làm gì để Thần Khí ấy biến cải chúng ta nên con người
mới?
4. Muốn
nên con người mới, con người cũ phải chết đi
Đức Giêsu chỉ sống lại sau khi chết đi, nên ta chỉ có được sự sống
mới sau khi chết đi con người cũ. Vì thế, muốn có sự sống mới, muốn
trở nên con người mới, ta phải cùng chết với Đức Giêsu, chết với tất
cả những thói hư tật xấu và tội lỗi của con người cũ: «Chúng ta
biết rằng, con người cũ nơi chúng ta đã bị đóng đinh vào thập giá
với Đức Kitô, như vậy, con người do tội lỗi thống trị đã bị huỷ
diệt, để chúng ta không còn làm nô lệ cho tội lỗi nữa» (Rm 6,6).
Thánh Phaolô còn nói rõ hơn: «Anh em phải cởi bỏ con người cũ với
nếp sống xưa, là con người phải hư nát vì bị những ham muốn lừa dối,
anh em phải để Thần Khí đổi mới tâm trí anh em, và phải mặc lấy con
người mới, là con người đã được sáng tạo theo hình ảnh Thiên Chúa để
thật sự sống công chính và thánh thiện» (Ep 4,22-24).
5. Con
người cũ là con người ích kỷ, cần được lột bỏ
Như vậy, để có được sự sống mới, ta phải dứt khoát từ bỏ con người
cũ, là con người ích kỷ, chỉ nghĩ tới mình, lo cho mình, chỉ quan
tâm tới hạnh phúc và đau khổ của chính mình, không quan tâm gì tới
ai, không lo cho ai. Nếu đã lấy mình làm trung tâm thì sẽ coi mọi
người chỉ là phương tiện. Có diệt trừ thói ích kỷ, là nguyên nhân
mọi tội lỗi, chúng ta mới có được sự sống mới: «Nếu sống nhờ Thần
Khí, anh em diệt trừ những hành vi của con người ích kỷ nơi anh em
thì anh em sẽ được sống» (Rm 8,13).
Sự sống mới là một sự sống phong phú, nhưng lại đòi hỏi một sự lột
xác, một tinh thần tự hủy: «Nếu hạt lúa gieo vào lòng đất mà
không chết đi, thì nó vẫn mãi là hạt lúa; còn nếu chết đi, nó sẽ
sinh nhiều hạt khác» (Ga 12,24). Tương tự, hạt nguyên tử, nếu
không bị phá hủy, nó sẽ mãi mãi là một nguyên tử nhỏ bé, im lìm, bất
động, không làm nên một công lực hữu ích nào; nhưng nếu bị phá hủy,
nó sẽ phát sinh một năng lượng khủng khiếp, có thể làm nên những
thành tựu lớn lao. Cũng vậy, khi ta phá hủy «cái tôi ích kỷ»
của ta, thì «cái tôi» ấy không hề mất đi, mà chuyển hóa thành
một thực tại mới, con người mới, vĩ đại, cao quí, và sức sống của
con người mới ấy sẽ phong phú, mạnh mẽ và có ý nghĩa hơn lên ngàn
lần.
6. Một
nghịch lý thực tế
Đừng tưởng cứ ôm khư khư lấy «cái tôi ích kỷ» của mình, chăm
chút lo cho nó, thì nó sẽ có một sức sống phong phú, tốt đẹp và hạnh
phúc. Trái lại, càng quá quan tâm đến nó, thì lại càng làm cho sức
sống của nó hạn hẹp lại, càng làm giảm bớt giá trị và hạnh phúc của
nó. Đức Giêsu nói: «Ai yêu quý mạng sống mình, thì sẽ mất; còn ai
coi thường mạng sống mình ở đời này, thì sẽ giữ lại được cho sự sống
đời đời» (Ga 12,25). Kinh nghiệm cho ta thấy: những kẻ ích kỷ,
chỉ lo lắng cho bản thân mình, không bao giờ được hạnh phúc và cũng
chẳng làm cho ai hạnh phúc. Họ không bao giờ hài lòng với chính họ,
với những gì họ đang có. Và càng tìm kiếm thêm cho mình, càng lo cho
bản thân mình nhiều hơn, thì họ càng lún sâu vào đau khổ hơn. Trái
lại, những vị thánh, những người sống quên mình, xả thân, lại là
những người cảm thấy hạnh phúc nhất, mặc dù xem ra họ có vẻ bị thiệt
thòi nhất, phải chịu khổ cực nhiều hơn ai hết.
7. Con
người mới là con người vị tha, biết yêu thương
Con người mới được thánh Phaolô xác định: «Con người mới là con
người đã được sáng tạo theo hình ảnh Thiên Chúa» (Ep 4,24); «con
người mới là con người đổi mới luôn luôn để nên giống như hình ảnh
Đấng dựng nên mình» (Cl 3,10). Như vậy, con người mới chính là
con người hoàn nguyên, nghĩa là trở về với tình trạng tốt đẹp nguyên
thủy khi được Thiên Chúa tạo dựng, trước khi con người phạm tội. Đó
là con người phản ánh trung thực bản chất của Thiên Chúa, là Tình
Yêu. Vậy, để có một đời sống mới, một tinh thần mới, để trở nên con
người mới, với một sức mạnh mới, ta cần có một quyết tâm từ bỏ con
người cũ là con người ích kỷ, chỉ quan tâm lo cho bản thân mình, để
mặc lấy con người mới là con người sống vị tha, sống yêu thương,
sống vì tha nhân. Khi ta quyết tâm như thế, với một ý chí cương
quyết, lập tức, Thánh Thần Thiên Chúa, Đấng đã làm cho Đức Giêsu
sống lại, sẽ tiếp sức với ta, biến đổi ta nên con người mới. Điều
quan trọng và tối cần thiết là ta phải quyết tâm từ bỏ nếp sống vị
kỷ để sống đời sống vị tha, sống yêu thương. Sau đó, «hãy để Thần
Khí canh tân đổi mới anh em thấu tận trí khôn» (Ep 4,23); «Hãy
để cho Thiên Chúa biến hóa anh em cho tâm trí anh em đổi mới»
(Rm 12,2). Nếu ta tiếp tục quảng đại, Ngài sẽ biến đổi ta một cách
toàn diện, từ quan niệm, cách suy nghĩ, đến cách ăn nói, hành động
để trở thành con người mới thực thụ. Có như thế, việc sống lại của
Đức Giêsu mới thật sự ích lợi cho đời sống Kitô hữu của ta.
CẦU NGUYỆN
Lạy Cha, đã bao năm qua, con mừng Đức Giêsu phục sinh chỉ như kỷ
niệm một biến cố hoàn toàn quá khứ, chẳng ăn nhập gì tới đời sống cụ
thể của con. Vì thế, đã bao năm, con chẳng có gì thay đổi. Nhưng năm
nay, con quyết tâm trở nên một con người mới, một con người sống vị
tha, yêu thương mọi người. Xin Thánh Thần của Cha hãy biến đổi con.
Gs. Nguyễn Chính Kết