Thiên Chúa luôn rộng lượng, hào
phóng.
Vì thế, đừng nên so đo tính toán
với Ngài
Chúa Nhật thứ 25
Thường Niên (18-9-2005)
ĐỌC LỜI CHÚA
· Is 55, 6-9: (8) Tư tưởng của Ta không phải
là tư tưởng của các ngươi. (9) Trời cao hơn đất
chừng nào, tư tưởng của Ta cũng cao hơn tư tưởng các ngươi chừng ấy.
· Pl 1, 20c-24. 27a: (20c) Bây giờ
cũng như mọi lúc, Đức Kitô sẽ tỏ bày quyền uy cao cả của Người nơi
thân xác tôi, dù tôi sống hay tôi chết : (21) vì
đối với tôi, sống là Đức Kitô, và chết là một mối lợi.
· TIN MỪNG: Mt 20, 1-16a
Dụ ngôn thợ làm vườn nho
(1) «Nước Trời giống như chuyện gia chủ kia, vừa tảng
sáng đã ra mướn thợ vào làm việc trong vườn nho của mình.
(2) Sau khi đã thoả thuận với thợ là mỗi ngày một quan tiền,
ông sai họ vào vườn nho làm việc. (3) Khoảng giờ
thứ ba, ông lại trở ra, thấy có những người khác ở không, đang đứng
ngoài chợ. (4) Ông cũng bảo họ: «Cả các anh
nữa, hãy đi vào vườn nho, tôi sẽ trả cho các anh hợp lẽ công bằng».
(5) Họ liền đi. Khoảng giờ thứ sáu, rồi giờ thứ
chín, ông lại trở ra và cũng làm y như vậy. (6)
Khoảng giờ mười một, ông trở ra và thấy còn có những người khác đứng
đó, ông nói với họ: «Sao các anh đứng đây suốt ngày không làm
gì hết?» (7) Họ đáp: «Vì không ai
mướn chúng tôi». Ông bảo họ: «Cả các anh nữa, hãy đi
vào vườn nho!» (8) Chiều đến, ông chủ vườn
nho bảo người quản lý: «Anh gọi thợ lại mà trả công cho họ,
bắt đầu từ những người vào làm sau chót tới những người vào làm
trước nhất». (9) Vậy những người mới vào
làm lúc giờ mười một tiến lại, và lãnh được mỗi người một quan tiền.
(10) Khi đến lượt những người vào làm trước nhất,
họ tưởng sẽ được lãnh nhiều hơn, thế nhưng cũng chỉ lãnh được mỗi
người một quan tiền. (11) Họ vừa lãnh vừa cằn nhằn
gia chủ: (12) «Mấy người sau chót này chỉ làm có
một giờ, thế mà ông lại coi họ ngang hàng với chúng tôi là những
người đã phải làm việc nặng nhọc cả ngày, lại còn bị nắng nôi thiêu
đốt». (13) Ông chủ trả lời cho một người
trong bọn họ: «Này bạn, tôi đâu có xử bất công với bạn. Bạn
đã chẳng thoả thuận với tôi là một quan tiền sao? (14)
Cầm lấy phần của bạn mà đi đi. Còn tôi, tôi muốn cho người
vào làm sau chót này cũng được bằng bạn đó. (15)
Chẳng lẽ tôi lại không có quyền tuỳ ý định đoạt về những gì là của
tôi sao? Hay vì thấy tôi tốt bụng, mà bạn đâm ra ghen tức?»
(16) Thế là những kẻ đứng chót sẽ được lên hàng
đầu, còn những kẻ đứng đầu sẽ phải xuống hàng chót.
CHIA SẺ
Câu hỏi gợi ý:
1. Bạn nghĩ gì về cách hành xử của ông chủ trong bài Tin Mừng
này? Ông có đối xử bất công hoặc thiếu hợp lý không? Tại sao?
2. Trong việc xây nhà để gia đình ta ở, người thợ xây nhà cho
ta và con cái của ta trong nhà, ai làm được nhiều việc hơn? Ta đối
xử với thợ xây thế nào? Nay mai, khi ta mất, ta sẽ nhường căn nhà
lại cho thợ xây hay cho con cái ta? Tại sao?
3. Ta đối xử với Thiên Chúa thế nào? Như những người thợ làm
công hay như những đứa con trong nhà? Cách Thiên Chúa đối xử với hai
loại người này có khác nhau không?
Suy tư gợi ý:
1. Ba loại người làm việc cho ông chủ
Một người chủ thật giàu có và rất phóng khoáng sẽ đối xử thế nào với
những người làm việc cho mình? Để trả lời, ta tạm chia những người
làm việc cho ông chủ thành ba loại người:
· Loại 1 là những người làm việc cho ông chủ hoàn toàn với tư cách
làm công. Người làm công làm việc là để kiếm tiền, nếu không được
trả tiền thì họ sẽ không làm việc. Điều họ yêu cầu là tiền công được
trả thật sòng phẳng đúng như đã thỏa thuận khi nhận việc. Giữa họ
với ông chủ có hợp đồng rõ rệt: tôi làm việc cho ông, và ông phải
trả tiền cho tôi. Sau khi ông chủ trả tiền công thì đôi bên không
mắc nợ nhau điều gì.
· Loại 2 là những người làm việc cho ông chủ với tư cách tình bạn.
Họ làm vì tình cảm bạn bè. Anh có việc thì tôi giúp, mai mốt nếu tôi
có việc thì anh giúp, nếu tôi không có việc thì thôi. Giữa hai bên
không có hợp đồng rõ rệt, không có sự ràng buộc, nhưng có sự trao
đổi qua lại về tình cảm.
· Loại 3 là những người làm việc cho ông chủ với tư cách con cháu
trong nhà, họ làm vì yêu mến ông chủ và làm việc hết mình, không so
đo tính toán. Họ không đòi hỏi ông chủ điều gì như một điều kiện
phải có thì mới làm việc. Điều họ mong muốn là làm sao cho ông chủ
mà họ yêu mến được thành công, hài lòng và hạnh phúc.
2. Cách đối xử của ông chủ đối với 3 loại
người ấy
Đặt mình vào địa vị ông chủ, ta có thể suy ra cách ông ta đối xử với
3 hạng người ấy thế nào.
– Trước hết, đối với loại 1, ông chủ sẽ trả công sòng phẳng đúng
theo hợp đồng, không hề lỗi công bằng hay làm gì khiến họ bị thiệt
thòi. Vì họ đối xử với ông như người làm công, nên ông cũng đối xử
với họ như với người làm công. Người làm công có thể làm được nhiều
việc hơn những người thuộc loại 2 và 3, nhưng động lực để họ làm
việc là tiền công chứ không phải là tình nghĩa. Vì thế, ông chủ chỉ
phải trả họ tiền công cho sòng phẳng là đủ, chứ không có bổn phận
phải biểu hiện tình nghĩa đối với họ.
– Với loại 2, ông tỏ ra hào phóng hơn. Ông đối xử với họ như đối với
những người bạn, vì họ đã lấy tình bạn để đối xử với ông. Ông không
trả công cho những việc họ làm, nhưng tỏ ra rất rộng lượng đối với
họ, chiêu đãi họ những bữa tiệc thịnh soạn. Khi họ cần ông giúp gì,
ông sẵn sàng giúp họ một cách hào phóng gấp bội những gì họ đã làm
cho ông. Ông không tính toán với họ, vì họ chẳng hề tính toán với
ông bao giờ. Tuy dù họ không làm cho ông được nhiều việc, nhưng
những việc họ làm cho ông, họ đều vì tình nghĩa bạn bè mà làm. Ông
quý họ là ở điểm ấy.
– Với loại 3, ông coi họ như con cái trong nhà. Những người này đã
coi công việc của ông như chính công việc của họ. Họ làm việc cho
ông cứ như là làm cho chính họ, bất kể có được trả công hay không.
Chẳng những họ không mong được trả công mà còn sẵn sàng chịu thiệt
thòi miễn sao công việc của ông hoàn tất tốt đẹp là họ thỏa mãn. Vì
thế, ông đã coi họ như con cháu trong nhà, tất cả những tài sản ông
có, ông muốn họ cứ việc sử dụng như của họ. Ông dự định nay mai ông
có mệnh hệ nào, thì toàn bộ tài sản của ông sẽ thuộc về họ. Nếu so
sánh những việc họ làm cho ông thì có thể chẳng là bao so với những
việc mà những người làm thuê đã làm cho ông. Những người làm thuê đã
làm cho ông rất nhiều việc, nhưng họ làm là để có tiền chứ chẳng
phải vì yêu thương ông. Còn những người này tuy làm cho ông chẳng
bao nhiêu việc, nhưng tất cả những gì họ làm thì họ đều làm vì ông,
vì yêu thương ông. Vì thế, ông muốn họ được hưởng từ lòng hào phóng
của ông nhiều gấp bội những gì mà những người làm công được hưởng.
Suy nghĩ về những loại người làm việc cho ông chủ và cách xử sự của
ông chủ, ta dễ hiểu dụ ngôn mà Đức Giêsu nói trong bài Tin Mừng về
những người thợ làm vườn nho. Những người làm việc từ đầu ngày tuy
làm nhiều giờ hơn ai hết, nhưng họ đã làm như những người làm công:
họ đã thỏa thuận với ông chủ số tiền ông phải trả. Những người đến
làm càng về sau càng không đặt vấn đề tiền công, họ làm theo lời mời
của ông chủ, và có thể họ đã làm việc với tất cả lòng nhiệt tình
hăng say của họ mà không cần nghĩ đến tiền công. Vì thế, ông đã tỏ
ra rất hào phóng đối với những người đến sau, vì họ làm không phải
vì tiền. Còn với những người đến trước, ông đã trả công đúng như họ
đã thỏa thuận với ông.
3. Ba loại người giữ đạo Chúa
Trong số những người theo Chúa, giữ đạo Chúa, ta cũng có thể tạm
phân làm ba loại:
· Loại 1 là những người theo đạo Chúa để được Ngài thưởng công trên
thiên đàng. Làm được việc gì tốt lành họ cũng đều làm với ý hướng
được Chúa ghi công vào sổ để mai sau Ngài trả công bội hậu cho họ.
Họ làm những điều tốt lành là vì hạnh phúc của họ ở đời này hay đời
sau, hoặc vì phần thưởng mà Ngài đã hứa cho những ai làm như thế.
Chứ không phải họ làm vì thấy những việc ấy là tốt đẹp, nên làm hay
đáng làm. Giả như làm những điều tốt đẹp ấy mà không có lợi gì cho
họ hay không được trả công thì họ sẽ không thèm làm.
Những người này Thiên Chúa sẽ trả công cho họ vì những việc tốt đẹp
hay những hy sinh của họ, thậm chí bội hậu, đúng như lẽ công bằng
đòi hỏi. Nhưng đó chỉ là phần thưởng Ngài dành cho những kẻ «làm
công» cho Ngài thôi. Nó sẽ rất nhỏ so với phần thưởng Ngài dành
cho những người hành xử như những đứa con hiếu thảo của Ngài, cho dù
những việc họ làm được cho Ngài còn nhiều hơn những người này bội
phần.
· Loại 2 là những người theo đạo vì thấy đạo là tốt lành, nên theo,
không nhắm lợi ích cho mình. Khi làm những việc tốt lành, họ làm vì
thấy đó là điều đáng làm, vì hợp với thánh ý của Thiên Chúa. Họ sống
rất lương thiện, nhưng không tích cực hoặc không sống chết với việc
của Thiên Chúa là xây dựng Nước Trời tại trần gian.
Do họ không làm vì lợi ích của họ mà vì lợi ích của Ngài, nên Ngài
cũng sẽ tỏ ra rất hào phóng với họ. Phần thưởng Ngài dành cho họ sẽ
rất lớn lao tương tự như những món quà mà một ông chủ hào phóng dành
cho bạn bè của mình.
· Loại 3 là những người thật sự yêu mến Thiên Chúa và hết lòng với
công việc của Ngài. Họ nhận ra Thiên Chúa chính là cái gì cốt tủy
nhất và sâu thẳm nhất của bản thân họ, là người Cha rất mực yêu
thương họ. Vì thế, họ yêu mến Thiên Chúa là Cha mình, và yêu tha
nhân là hiện thân của Ngài như yêu chính bản thân họ. Họ coi công
việc của Ngài ở trần gian cũng là công việc của chính họ, như một
đứa con thảo trong gia đình coi mọi việc trong nhà là việc của mình.
Vì thế họ dấn thân hết mình cho công việc của Ngài mà không hề mong
được trả công hay được một phần thưởng nào. Có người con hiếu thảo
nào trong gia đình lại trông đợi cha mẹ thưởng công cho mình khi họ
làm những việc chung trong nhà hay làm theo ý cha mẹ mình? Thấy cha
mẹ mình vui, anh em trong nhà ấm no hòa thuận thì đó chính là hạnh
phúc của họ và đã là phần thưởng cho họ rồi, cần gì một phần thưởng
nào khác nữa? Tình thương đã trở thành yếu tố quan trọng nhất trong
bản chất của họ. Chính tình thương đã thúc đẩy họ làm tất cả những
gì đem lại lợi ích cho gia đình trong đó có lợi ích của họ, chứ họ
không làm vì lợi ích riêng của họ.
Vì họ đã hành xử với Ngài như những đứa con thảo đối với Cha, nên
phần thưởng Ngài dành cho họ là sản nghiệp của Cha để lại cho con.
Tất cả những gì Ngài có và Ngài là, đều
thuộc về họ. Đó là một phần thưởng vô cùng vĩ đại mà những kẻ «làm
công» cho Ngài dù có làm được nhiều việc vĩ đại tới đâu cũng
không dám mơ ước.
(Ở đây không nói đến những người mang danh làm cho Thiên Chúa, cho
Giáo Hội, nhưng thật ra họ là những người làm để được tiếng khen,
được nổi danh, được lợi lộc ở trần gian này. Những người này thì
Thiên Chúa không cần thưởng nữa, vì họ đã được trần gian thưởng công
rồi).
CẦU NGUYỆN
Lạy Cha, Cha chính là người Cha đã sinh ra con và yêu thương con vô
cùng. Con muốn đáp lại tình thương vô bờ bến ấy bằng cách luôn yêu
thương và làm tất cả những gì có thể làm được cho đồng loại ở chung
quanh con, mà con luôn luôn coi như hiện thân của Cha. Hạnh phúc và
sự tốt lành mà con làm được cho họ chính là hạnh phúc và niềm vui
của con. Xin Cha giúp con thực hiện được điều ấy.
Gs. Nguyễn Chính Kết