Thiên Chúa mời gọi ta, ta đáp lại
thế nào?
Lễ Truyền Tin (25-3-2006)
ĐỌC LỜI CHÚA
· Is 7,10-14: (14)
Này đây người trinh nữ sẽ mang thai, sẽ sinh hạ
con trai, và đặt tên là Emmanuel.
· Dt 10,4-10: (8)
Đức Kitô nói : Hy lễ và hiến tế, lễ toàn thiêu và lễ xá tội, Chúa đã
chẳng ưa, chẳng thích, mà đó chính là những thứ của lễ được dâng
tiến theo Lề Luật truyền. (9)
Rồi Người nói: Này con đây, con đến để thực thi ý Ngài. Thế là Người
bãi bỏ các lễ tế cũ mà thiết lập lễ tế mới.
(10) Theo ý đó,
chúng ta được thánh hóa nhờ Đức Giêsu Kitô đã hiến dâng thân mình
làm lễ tế, chỉ một lần là đủ.
· TIN MỪNG : Lc 1,26-38
Truyền tin cho Đức Maria
(26) Bà Êlisabét có thai được sáu tháng, thì Thiên
Chúa sai sứ thần Gáprien đến một thành miền Galilê, gọi là Nadarét,
(27) gặp một trinh nữ đã thành hôn với một người
tên là Giuse, thuộc dòng dõi vua Đavít. Trinh nữ ấy tên là Maria.
(28) Sứ thần vào nhà trinh nữ và nói: «Mừng
vui lên, hỡi Đấng đầy ân sủng, Đức Chúa ở cùng bà».
(29) Nghe lời ấy, bà rất bối rối, và tự hỏi lời chào như
vậy có nghĩa gì. (30) Sứ thần liền nói: «Thưa
bà Maria, xin đừng sợ, vì bà đẹp lòng Thiên Chúa. (31)
Và này đây bà sẽ thụ thai, sinh hạ một con trai, và đặt tên
là Giêsu. (32) Người sẽ nên cao cả, và sẽ được gọi
là Con Đấng Tối Cao. Đức Chúa là Thiên Chúa sẽ ban cho Người ngai
vàng vua Đavít, tổ tiên Người. (33) Người sẽ trị
vì nhà Giacóp đến muôn đời, và triều đại của Người sẽ vô cùng vô tận».
(34) Bà Maria thưa với sứ thần: «Việc ấy sẽ
xảy ra cách nào, vì tôi không biết đến việc vợ chồng!» (35)
Sứ thần đáp: «Thánh Thần sẽ ngự xuống trên bà, và
quyền năng Đấng Tối Cao sẽ rợp bóng trên bà, vì thế, Đấng Thánh sắp
sinh ra sẽ được gọi là Con Thiên Chúa. (36) Kìa bà
Êlisabét, người họ hàng với bà, tuy già rồi, mà cũng đang cưu mang
một người con trai: bà ấy vẫn bị mang tiếng là hiếm hoi, mà nay đã
có thai được sáu tháng. (37) Vì đối với Thiên
Chúa, không có gì là không thể làm được». (38)
Bấy giờ bà Maria nói: «Vâng, tôi đây là nữ tỳ của Chúa,
xin Chúa cứ làm cho tôi như lời sứ thần nói». Rồi sứ thần từ
biệt ra đi.
CHIA SẺ
Câu hỏi gợi ý :
1. Khi được Thiên sứ báo tin, Đức Maria có quyền từ chối việc
làm mẹ Đấng Cứu Thế không? Thiên Chúa có tôn trọng tự do của con
người không? Tại sao Đức Maria nhận lời?
2. Có bao giờ Thiên Chúa mời gọi chúng ta cộng tác với Ngài
điều gì chăng? Ngài thường mời gọi chúng ta làm gì? Chúng ta đã từ
chối hay nhận lời? Ta thường quyết định theo ý Thiên Chúa hay theo ý
riêng mình?
Suy tư gợi ý :
1. Vai trò quan trọng của Đức
Maria trong việc nhập thể của Ngôi Lời
Để làm một con người đúng là người thật, Ngôi Lời cũng cần phải được
sinh ra bởi một người nữ. Nếu sinh ra theo một kiểu khác, thì Ngài
không còn là một con người đích thực. Vì thế, dù là Thiên Chúa, để
được sinh ra thành một con người, Ngài vẫn cần một người nữ cộng tác
với Ngài.
Một vị vua trần gian muốn điều gì, thì sẵn sàng ép buộc người khác
phải làm theo ý mình, nếu không thì chém đầu hay bỏ tù họ. Nhưng
Thiên Chúa của chúng ta là một Thiên Chúa hoàn toàn tự do, Ngài cũng
muốn những người cộng tác với Ngài được hoàn toàn tự do. Vì thế, sự
đồng ý của Đức Maria có vai trò quyết định trong việc nhập thể của
Con Thiên Chúa. Nếu Mẹ không đồng ý, Thiên Chúa lại phải tìm cách
khác, chọn người khác.
2. Thiên Chúa phải nhờ con
người và tùy thuộc vào sự quyết định tự do của con người
Qua việc ấy, ta thấy: để dựng nên vũ trụ bao la này, Thiên Chúa
không cần sự cộng tác của con người, nhưng để cứu con người, để làm
con người hạnh phúc, Ngài rất cần sự cộng tác tự do của con người.
Có thể Ngài đành phải chấp nhận bất lực nếu con người không cộng
tác, vì Ngài là một Thiên Chúa luôn tôn trọng tự do của con người.
Sự việc này được thánh Âu-Tinh nói lên một cách tương tự trong câu:
«Để dựng nên con, Chúa không cần con. Để cứu chuộc con, Chúa cần
phải có con cộng tác». Ngay trong việc dựng nên ta, tuy không
cần đến ta, Thiên Chúa cũng rất cần đến cha mẹ ta, đến những bác sĩ
săn sóc cho mẹ ta lúc mang thai và sinh nở.
Trong việc cứu nhân loại, làm cho nhân loại hạnh phúc, Con Thiên
Chúa đã nhập thể cách đây 2000 năm, và chỉ sống vỏn vẻn có 33 năm.
Ngài còn biết bao nhiêu việc phải tiếp tục làm, bao nhiêu người Ngài
cần tiếp xúc, bao nhiêu người Ngài muốn giúp đỡ. Ngài vẫn muốn tiếp
tục công việc còn dang dở của Ngài qua sự cộng tác của chúng ta.
Ngài muốn dùng chúng ta như những dụng cụ của Ngài. Ngài muốn yêu
thương bằng trái tim của ta, suy nghĩ bằng khối óc của ta, làm việc
bằng đôi tay của ta, đi bằng đôi chân của ta… Ngài sẽ làm được rất
nhiều điều vĩ đại cho nhân loại nơi ta nếu ta đồng ý cho phép Ngài
dùng ta như một công cụ. Ngài đang mời gọi ta, mong muốn ta chấp
nhận để Ngài sử dụng. Chỉ cần ta nói một tiếng «xin vâng» như
Đức Maria, thì Thiên Chúa sẽ lại «nhập thể» trong bản thân ta
để thực hiện công cuộc cứu độ của Ngài. Ngài sẽ sống trong ta, hành
động bằng con tim, trí óc và đôi tay đôi chân của ta để cứu nhân
loại, để xây dựng Nước Trời tại thế. Ngài đã, đang và sẽ kêu gọi
bạn, tôi, chúng ta. Chúng ta đã, đang và sẽ đáp lại lời mời gọi ấy
thế nào? Bằng tiếng «xin vâng» hay «xin thôi»?
3. Đức Maria đã cộng tác với
Thiên Chúa bằng niềm tin, phó thác, để mặc Thiên Chúa hành động và
làm những gì Ngài muốn
Sau khi Đức Maria thưa tiếng «xin vâng», Mẹ đã phó thác tất
cả mọi sự trong cuộc đời mình cho Thiên Chúa, để Ngài toàn quyền
định đoạt về mình. Mẹ chỉ còn biết vâng theo thánh ý Ngài: Ngài muốn
Mẹ sống thì Mẹ vui lòng sống, muốn Mẹ chết thì Mẹ vui lòng chết,
muốn Mẹ sướng thì Mẹ sẵn sàng hưởng với tâm tình tạ ơn, muốn Mẹ khổ
thì Mẹ cũng sẵn sàng và vui lòng chịu khổ với tâm tình phó thác, tin
tưởng rằng Thiên Chúa luôn yêu thương mình và muốn mọi sự tốt đẹp
cho toàn nhân loại và cho mình. Vì tràn đầy yêu thương, Mẹ cũng sẵn
sàng chấp nhận hy sinh bản thân cho hạnh phúc của tha nhân, cho toàn
thể nhân loại. Mẹ không còn sống cho mình nữa, mà sống cho Thiên
Chúa. Vì thế, Mẹ không còn coi trọng ý riêng, hạnh phúc riêng, hay
tự ái của mình nữa. Mẹ chỉ mong muốn Thiên Chúa được toại nguyện
trong mọi ý định của Ngài, trước hết là nơi chính bản thân Mẹ, và
sau đó là nơi mọi người. Và Mẹ cố gắng hết sức có thể để thực hiện
điều ấy.
4. Thiên Chúa cũng muốn chúng
ta cộng tác trong công cuộc cứu chuộc nhân loại của Ngài
Đức Maria cũng là người như chúng ta, Mẹ cũng có những ý muốn riêng
tư, và rất mong những ý muốn ấy được thực hiện. Cũng y như chúng ta,
Mẹ cũng có những lý do để từ chối lời mời gọi của Thiên Chúa hầu xây
dựng cuộc đời theo sở thích của mình. Chẳng hạn ý nguyện của Mẹ là
được sống đồng trinh và độc thân để phụng sự Thiên Chúa. Nhưng Mẹ đã
sẵn sàng chấp nhận đi một con đường khác với ý muốn của mình. Và Mẹ
đã trở thành người cộng tác số một với Thiên Chúa hay Đức Giê-su
trong công cuộc cứu rỗi nhân loại. Thiên Chúa cũng muốn có nhiều
Maria để tiếp tục công cuộc cứu độ của ngài. Ngài cũng muốn chúng ta
– bạn và tôi – trở nên những Maria khác, với những lời «xin vâng»
đầy nhiệt thành đáp lại tiếng Ngài.
CẦU NGUYỆN
Lạy Cha, ước muốn cố hữu của Cha là cứu độ nhân loại, là làm cho
từng người trên trần gian đỡ đau khổ và được hạnh phúc. Nhưng Cha
chỉ thực hiện được sự cứu độ đó với sự cộng tác của con người mà
thôi. Vì thế, đã bao lần Cha mời gọi con cộng tác với Cha để phục vụ
tha nhân như đã từng mời gọi Mẹ Maria, để làm cho một ai đó bên cạnh
con được hạnh phúc, được đỡ khổ hơn. Nhưng khác với Mẹ Maria, con đã
từ chối, viện cớ bận công việc, hoặc không có khả năng, nhiều khi
con từ chối thẳng thừng mà chẳng cần viện một lý do nào cả. Thế mà
con vẫn tự hào là theo Chúa, vẫn thường tưởng rằng mình luôn sẵn
sàng hy sinh cho Thiên Chúa. Con có tự dối lòng, dối Thiên Chúa và
dối người khác không? Xin Cha giúp con thành thật với mình, với mọi
người hơn.
Gs. Nguyễn Chính Kết