Tình
thương đòi hỏi ta cố gắng thỏa mãn
tất
cả những nhu cầu bức thiết của người ta thương
Chúa Nhật thứ 17 Thường Niên
(30-7-2006)
ĐỌC LỜI CHÚA
· 2V 4,42-44: (42) (Với hai mươi chiếc bánh
lúa mạch và cốm), ông Êlisa nói: «Phát cho người ta ăn».
(43) Tiểu đồng hỏi: «Có bằng này, sao phát
cho cả trăm người ăn được?» Ông bảo: «Cứ phát đi! Vì
Đức Chúa phán: Họ sẽ ăn, mà vẫn còn dư». (44)
Tiểu đồng phát cho họ ăn mà vẫn còn dư.
· Ep 4,1-6: (1) Là người đang bị tù vì Chúa,
tôi khuyên nhủ anh em hãy sống cho xứng với ơn kêu gọi mà Thiên Chúa
đã ban cho anh em.
· TIN MỪNG: Ga 6,1-15
Đức Giêsu hoá bánh ra nhiều
(1) Sau đó, Đức Giêsu sang bên kia Biển Hồ Galilê,
cũng gọi là Biển Hồ Tibêria. (2) Có đông đảo dân
chúng đi theo Người, bởi họ từng được chứng kiến những dấu lạ Người
đã làm cho những kẻ đau ốm. (3) Đức Giêsu lên núi
và ngồi đó với các môn đệ. (4) Lúc ấy, sắp đến lễ
Vượt Qua là đại lễ của người Dothái.
(5) Ngước mắt lên, Đức Giêsu nhìn thấy đông
đảo dân chúng đến với mình. Người hỏi ông Philípphê: «Ta mua
đâu ra bánh cho họ ăn đây?» (6) Người nói
thế là để thử ông, chứ Người đã biết mình sắp làm gì rồi.
(7) Ông Philípphê đáp: «Thưa, có mua đến hai trăm
quan tiền bánh cũng chẳng đủ cho mỗi người một chút».
(8) Một trong các môn đệ, là ông Anrê, anh ông Simôn
Phêrô, thưa với Người: (9) «Ở đây có một em
bé có năm chiếc bánh lúa mạch và hai con cá, nhưng với ngần ấy người
thì thấm vào đâu!» (10) Đức Giêsu nói:
«Anh em cứ bảo người ta ngồi xuống đi». Chỗ ấy có nhiều
cỏ. Người ta ngồi xuống, nguyên số đàn ông đã tới khoảng năm ngàn.
(11) Vậy, Đức Giêsu cầm lấy bánh, dâng lời tạ ơn,
rồi phân phát cho những người ngồi đó. Cá nhỏ, Người cũng phân phát
như vậy, ai muốn ăn bao nhiêu tuỳ ý. (12) Khi họ
đã no nê rồi, Người bảo các môn đệ: «Anh em thu lại những
miếng thừa kẻo phí đi». (13) Họ liền đi thu
những miếng thừa của năm chiếc bánh lúa mạch người ta ăn còn lại, và
chất đầy được mười hai thúng. (14) Dân chúng thấy
dấu lạ Đức Giêsu làm thì nói: «Hẳn ông này là vị ngôn sứ,
Đấng phải đến thế gian!» (15) Nhưng Đức
Giêsu biết họ sắp đến bắt mình đem đi mà tôn làm vua, nên Người lại
lánh mặt, đi lên núi một mình.
Câu hỏi gợi ý:
1. Đức Giêsu có quan tâm và dấn thân cho những nhu cầu cụ thể –
như ăn uống, sức khỏe, sự thoải mái thể chất – của dân chúng không?
Nếu không quan tâm đến những nhu cầu cụ thể ấy, Ngài có thể loan báo
Tin Mừng một cách hiệu quả không? dân chúng có chịu đến để nghe Ngài
dạy dỗ không?
2. Trong một xã hội đầy bất công, áp bức, nhiều tệ nạn xã hội,
người dân phải chịu đựng nhiều đau khổ, mà người tông đồ lại chỉ
quan tâm đến nhu cầu tâm linh của họ, không đếm xỉa gì đến những đau
khổ, những nhu cầu cụ thể và cấp bách của họ, thì việc tông đồ ấy có
kết quả không? Tại sao?
3. Trong những xã hội đầy bất công như thế, nhu cầu cụ thể và cấp
bách của dân chúng là gì? Chúng ta chỉ cần xoa dịu những đau khổ cho
dân chúng hay cũng cần giải quyết tận gốc những đau khổ ấy?
CHIA SẺ
1. Đức Giêsu quan tâm cả nhu cầu thể chất
của dân chúng
Bị cám dỗ sau khi ăn chay 40 ngày, Đức Giêsu nói với Satan: «Người
ta sống không nguyên bởi bánh, mà còn bởi mọi lời do
miệng Thiên Chúa phán ra» (Mt 4,4). Nghĩa là con người không chỉ
sống bằng thể chất, mà còn sống bằng tinh thần. Hành động của Ngài
trong bài Tin Mừng hôm nay dường như muốn nói một câu đồng nghĩa như
vậy, nhưng theo chiều ngược lại: Người ta sống không nguyên
bởi Lời Chúa, mà còn sống bởi bánh nữa. Nghĩa là con người
không chỉ sống bằng tinh thần, mà còn sống bằng thể chất. Vì con
người không chỉ thuần túy là tinh thần hay thần khí, cũng không chỉ
là thể chất, mà là cả hai. Nên con người vừa có nhu cầu tinh thần,
vừa có nhu cầu thể chất. Đức Giêsu quan tâm tới con người toàn diện,
nghĩa là quan tâm tới cả nhu cầu tinh thần lẫn thể chất.
Bài Tin Mừng hôm nay cho thấy điều ấy. Mặc dù sứ mạng của Ngài là
cứu độ nhân loại khỏi nô lệ tội lỗi, nghĩa là chủ yếu về mặt tâm
linh, nhưng không vì thế mà Ngài quên đi nhu cầu thể chất của con
người. Thật vậy, khi «nhìn thấy đông đảo dân chúng đến với mình»,
Ngài liền hỏi môn đệ: «Ta mua đâu ra bánh cho họ ăn đây?»
Thật ra, Ngài có thể để mặc họ trở về nhà với cái bụng lép xẹp, và
chắc chắn chẳng ai lên tiếng trách móc Ngài vì đã để mặc họ như vậy.
Nhưng Ngài không làm như vậy. Tình thương và sự nhạy cảm đối với đau
khổ và hạnh phúc của con người đã thúc đẩy Ngài đáp ứng nhu cầu của
họ. Họ cần nghe Ngài rao giảng, nhưng để có thể nghe Ngài, họ cũng
cần phải no bụng.
Chính vì Ngài tỏ ra yêu thương họ, quan tâm đến những nhu cầu cụ thể
của họ, mà họ đến với Ngài, sẵn sàng nghe Ngài dạy dỗ. Nếu Ngài
không làm như vậy, sẽ có nhiều người chẳng đến với Ngài và chẳng
nghe Ngài dạy bảo. Ở Việt Nam, nhiều người truyền đạo trong các tôn
giáo khác cũng phần nào làm tương tự như Đức Giêsu: họ mở phòng
thuốc, khám bệnh, chữa bệnh và cho thuốc miễn phí, và khi thuận tiện
thì nói về đạo pháp cho những ai muốn nghe.
Đức Giêsu không chỉ lo phần rỗi đời sau cho con người, mà còn lo cả
những gì cần thiết cho đời sống hiện tại của họ nữa. Ngài cũng ra
lệnh cho các môn đệ ngoài việc rao giảng Tin Mừng, còn phải giải
quyết những nhu cầu thể chất và cấp bách của họ: «Anh em hãy rao
giảng rằng: Nước Trời đã đến gần. Hãy chữa lành người đau yếu, làm
cho kẻ chết sống lại, cho người phong hủi được sạch bệnh, và khử trừ
ma quỷ» (Mt 10-7-8). Lo cho người ta về thể chất chính là cách
biểu lộ tình thương đối với họ, đó là tạo điều kiện để lo cho họ một
cách hữu hiệu về tâm linh.
2. Tình yêu đòi buộc ta phải ưu tiên đáp
ứng những nhu cầu bức thiết nhất của người chung quanh ta
Nếu ta thật sự yêu thương những người chung quanh ta, ta sẽ hành xử
với họ giống như ta vẫn hành xử với những người ta vẫn yêu thương.
Yêu thương ai, ta sẽ đáp ứng đúng nhu cầu của họ. Cho dù ta là một
thầy giáo, một giáo sư đại học, một linh mục hay giám mục, không khi
nào ta thấy người thân của ta đói, khát, hoặc bị một ai đó ức hiếp,
đánh đập mà ta lại tặng họ một cuốn sách hay một cuốn Thánh Kinh,
cho dù những thứ đó cũng rất cần thiết cho họ. Nếu ta hành xử như
vậy, mọi người sẽ nghĩ ta là người mất trí. Trong trường hợp đó,
trước tiên, ta phải cho họ ăn, uống, hoặc nhảy vào can thiệp để
người thân ta khỏi bị đánh đập đau đớn. Thế nhưng hiện nay, có biết
bao người mang danh hiến thân phục vụ con người, lại chỉ biết lo cho
họ về mặt tâm linh, chẳng đếm xỉa gì đến nhu cầu hết sức cụ thể, bức
thiết và trước mắt của họ. Thế mà lúc nào những người ấy cũng vẫn tự
hào mình đang hiến thân cho một sứ mạng cao cả là phục vụ con người.
Quả thật, trong xã hội và Giáo Hội vẫn luôn luôn có những con người
«cao cả» theo kiểu đó, nghĩa là cao cả một cách phi thực tế.
Họ có thể «bình tâm như vại» trước những đau khổ, thiếu thốn,
trước những cảnh bất công, áp bức mà những người chung quanh mình
phải chịu, trước những bàn tay giơ lên xin họ cứu giúp một cách khẩn
thiết và tuyệt vọng. Nhưng những người «cao cả» này vẫn cảm
thấy mình không cần phải làm gì cho những người khốn khổ ấy khác hơn
những việc gọi là tâm linh. Và một khi quan tâm lo những chuyện về
tâm linh ấy, họ cảm thấy lương tâm mình bình an vì mình đã làm được
những việc bác ái rất cao cả. Ngay cả khi làm những việc được gọi là
bác ái cao cả ấy, có nhiều vị còn đòi hỏi đối tượng mình phục vụ
phải bù đắp lại cho mình một cách cụ thể như những điều kiện phải
có, nếu không thì họ sẽ chẳng làm. Nói cách khác, phải được bù đắp
cụ thể họ mới chịu làm những việc «cao cả» ấy.
3. Nhu cầu bức thiết của con người trong
những xã hội lầm than, nghèo khổ, đầy dẫy bất công áp bức
Trong những xã hội hay đất nước nghèo khổ, đầy dẫy những tệ nạn xã
hội, những bất công áp bức, thì nhu cầu bức thiết của người dân rất
là cụ thể. Là những người theo Chúa, tuy ta đặt rất nặng mặt tâm
linh – đó là điều hợp lý – nhưng ta không thể hoàn toàn lãnh đạm
hoặc không biết đến những nhu cầu khẩn thiết và cụ thể của người dân
chung quanh ta. Thiết tưởng sống trong một đất nước càng nghèo khổ,
càng đầy dẫy sự bất công áp bức, càng lan tràn những tệ nạn xã hội,
thì người theo Chúa càng phải quan tâm và dấn thân nhiều hơn cho
những vấn đề ấy. Nói cách khác, người theo Chúa đúng nghĩa phải quan
tâm đến sự phát triển của con người, sự công bằng của xã hội, và sự
tiến bộ của thế giới. Đó là một chiều kích nhân bản không thể thiếu
trong việc nên thánh, hay việc nên giống Chúa Giêsu, Đấng «muốn
lòng nhân chứ không phải hy lễ» (Hs 6,6; Mt 9,13). Lại càng
không thể thiếu chiều kích nhân bản ấy trong việc tông đồ, trong
việc mở mang Nước Trời.
Tông huấn Giáo Hội tại châu Á viết: «Không thể cắt đứt việc thờ
phượng Thiên Chúa với việc chăm sóc người yếu kém, được Kinh Thánh
mô tả một cách điển hình là “cô nhi, quả phụ và ngoại kiều” (x. Xh
22,21-22; Đnl 10,18; 27,19), là những người dễ bị tổn thương nhất
khi có bất công đe dọa» (số 41§2). Thánh Gioan Kim Khẩu viết: «Anh
em có muốn tôn kính thân thể Chúa Kitô không? Vậy thì đừng bỏ qua
Ngài khi thấy Ngài trần truồng. Đừng tôn vinh Ngài với đủ thứ gấm
vóc lụa là trong đền thờ, trong khi lại bỏ mặc Ngài đang run lạnh và
trần truồng ngoài trời. Đấng đã từng nói “Đây là mình Thầy” cũng
chính là Đấng đã nói "Các ngươi thấy ta đói mà không cho ăn"… Có ích
gì khi bàn tiệc Thánh Thể thì chất nặng những chén lễ bằng vàng,
trong khi Đức Kitô đang hấp hối vì đói khát? Hãy cho Ngài hết đói
khát đã, rồi mới lấy những gì còn lại mà trang hoàng bàn thờ!»
(Tông huấn GHTCA trích dẫn, số 41§2).
Chính vì để ta dễ dấn thân cho anh em đồng loại của ta hơn, đặc biệt
trong những hoàn cảnh nguy hiểm của những xã hội đầy áp bức bất công
mà Đức Giêsu đòi hỏi những kẻ theo Ngài phải từ bỏ nhiều thứ mà thế
gian hằng gắn bó. Thật đáng hổ thẹn cho những người tông đồ đã từng
cam kết từ bỏ mọi thứ mà lại dấn thân cho anh em không bằng những
người không hề cam kết! Thật là mỉa mai khi người tông đồ chủ trương
sống độc thân để dễ dàng dấn thân cho đồng loại hơn, lại không thể
dấn thân mạnh dạn bằng những người có gia đình! Rất có thể tại vì họ
đang sợ mất đi những gì mà họ đã từng cam kết từ bỏ khi dấn thân làm
tông đồ!
CẦU NGUYỆN
Lạy Cha, chúng con theo Đức Giêsu nhưng lại chẳng làm theo gương
Ngài. Ngài dùng tình thương để đến với mọi người hầu dẫn họ về với
Cha. Còn chúng con, chúng con chỉ muốn dẫn họ về với Cha mà không
thèm đến với họ, không cần tỏ ra yêu thương và quan tâm đến những
nhu cầu cụ thể bức thiết của họ. Phải chăng chúng con đang làm một
chuyện vô ích? và công sức của chúng con đổ ra sẽ chỉ là «công dã
tràng»? Xin giúp chúng con noi gương Đức Giêsu, biết yêu thương
và quan tâm đến những nhu cầu cụ thể của đồng loại trước khi muốn
dẫn họ về với Cha.
Gs. Nguyễn Chính Kết