(Autistic Children)
Phương
thức giáo dục
và
dạy dỗ
Chương: 01 02
03 04
05 06
07 08
09 10
11 12
Mở Đường
Kết Luận
Phụ Trương
Bản Đánh Giá
Sách Tham Khảo
Nội Dung

LỜI MỞ ĐƯỜNG :
HỘI
CHỨNG TỰ BẾ
Đối tượng được khảo sát trong tập sách này là Hội Chứng
Tự Bế. Lối nói trong tiếng Anh thường
được dùng là AUTISM hay là AUTISTIC CHILDREN.
Đây là một đề tài rất đa phức, trong hiện tình của Y Khoa, Sư Phạm và
Giáo Dục. Số lượng những tài liệu nghiên cứu về các trẻ em này cũng xấp
xỉ ngang bằng số lượng những trẻ em mang hội chứng tự bế, có mặt trên
khắp hoàn cầu, từ Đông qua Tây, từ Bắc xuống Nam.
Tôi không nuôi ẵm tham vọng có thể tát cạn mọi vấn đề được nêu lên đó
đây, nhất là khi phải trực diện những hiện tượng tranh chấp giữa hai
trường phái DUY TRÍ (cognitivism) và PHÂN TÂM HỌC (psychoanalysis). Ý
hướng cơ bản của tôi là khai sáng hay là giải đáp một cách đơn sơ, rõ
ràng và khúc chiết những câu hỏi mà các bậc cha mẹ và giáo viên thường
nêu ra, mỗi khi tiếp cận và làm việc với những trẻ em này.
Câu hỏi thứ nhất :
Dựa vào những hành vi hay là tác phong khách quan nào, chúng ta có thể
phân định và phát hiện những trẻ em mang hội chứng tự bế ? Đó là loại
câu hỏi WHAT trong tiếng Anh, có nghĩa là : « Cái gì ? ». Nói khác đi,
chúng ta cần khám phá và ghi nhận những hiện tượng, những dấu hiệu khách
quan nào, khi nào, vào lứa tuổi nào… để có thể khẳng định rằng một trẻ
em đang mang hội chứng tự bế.
Câu hỏi thứ hai :
Những dấu hiệu khách quan, bên ngoài, mà chúng ta có thể quan sát, ghi
nhận bằng ba giác quan Thị, Thính và Cảm, có ý nghĩa gì, đối với mỗi
người cha mẹ và giáo viên đang có trách vụ nuôi nấng và dạy dỗ các trẻ
em ấy ? Hẳn thực, khi dấn bước vào con đường thuyên giải – nghĩa là đề
xuất một ý nghĩa – dù muốn dù không, chúng ta phải đương đầu đụng độ với
nhiều xu thế, văn hóa hay là trường phái lý thuyết đang đối kháng và mâu
thuẩn với nhau.
Sở dĩ như vậy, bởi vì ý nghĩa không bao giờ là một sự kiện có sẵn, khách
quan 100 phần 100, trước đôi mắt ghi nhận của mọi người. Trái lại, trong
mọi địa hạt thuộc đời sống làm người, ý nghĩa bắt nguồn từ một lối nhìn,
một cách nhìn, một chọn lựa và một quyết định. Cho nên, tùy vào kinh
nghiệm, cảm nghiệm, lề lối giáo dục, môi trường văn hóa... hai người có
thể đề xuất, bênh vực hai ý nghĩa hoàn toàn khác biệt với nhau, trong
khi cả hai cùng đối diện một sự kiện khách quan, hoàn toàn giống nhau.
Đứng trước những hành vi khách quan do trẻ em tự bế bộc lộ và trình bày,
các nhà nghiên cứu có thể CHỈ chọn lựa một trong nhiều cách đặt câu hỏi
khác nhau :
-
Tại sao (WHY) ? Nguyên nhân nào đã phát sinh những tác phong ấy ?
-
Cách nào (HOW) ? Cơ chế tâm lý nào đang được khởi động và vận dụng, khi
trẻ em thực hiện những hành vi tự bế ?
Nói khác đi, những dấu hiệu hay là triệu chứng bên ngoài đang bộc lộ
những cách thức sinh hoạt nào, thuộc về đời sống nội tâm của trẻ em ? Ở
bên dưới, nơi mặt chìm của tảng băng sơn « tự bế », trẻ em đang ghi nhận
gì, trong địa hạt giác quan ? Trẻ em đang hiểu hay là thuyên giải thế
nào những điều mắt thấy, tai nghe, tay chân va chạm ? Trẻ em đang cảm
những gì, trong lãnh vực xúc động ? Sau cùng, trẻ em đang « NÓI » những
gì, với những người có mặt như cha mẹ, thấy cô ? « KHÔNG NÓI » cũng là
một cách nói, bằng ngôn ngữ « không lời ». Chúng ta đang hiểu thế nào ?
Trẻ em đang XIN chúng ta những gì ? Và về phía chúng ta, chúng ta đang
cho và nhận lại những gì ?
Không trả lời được những loạt câu hỏi « Điều gì, Tại sao, bằng Cách
nào », làm sao chúng ta có thể đề xuất và tiên liệu những kế hoạch và
chương trình giáo dục, dạy dỗ và trị liệu ? Tiếp theo đó, chúng ta sẽ
không biết phải nói gì, làm gì, có thái độ nào, với mỗi trẻ em, trong
những quan hệ tiếp xúc và trao đổi hằng ngày. Tệ hại hơn nữa là khi
người cha mẹ và giáo viên ở trong tình trạng bấp bênh, bất ổn và bất
định, họ không thể là nơi an toàn, là ngọn hải đăng, cho những trẻ em
đang ở giữa bão bùng giông tố.
Tuy nhiên, trong điều kiện và thân phận làm người, câu trả lời của chúng
ta không bao giờ là chân lý toàn bích, toàn diện, Chúng ta có thể vi
phạm nhiều sai lầm, trong từng lời nói và tác phong, khi tiếp xúc với
trẻ em. Điều cốt yếu là chúng ta THỨC TỈNH, khiêm tốn, can đảm sửa sai,
khi nhận thấy mình đã sai lầm.
Và để có thể thấy mình như vậy, chúng ta hãy biết lắng nghe trẻ em. Lắng
nghe bạn đồng liêu. Lắng nghe chính mình, nhất là trong những lúc chúng
ta bị khống chế bởi những xúc động tràn ngập và tê liệt. Lắng nghe kết
quả của công việc. Sau bao nhiêu toan tính và hành động, nếu thành quả
vẫn nghèo nàn, vắng mặt hay là khô cằn... chúng ta hãy có gan thay đổi
lối nhìn, dấn bước vào một con đường khác. Chấp nhận mình đã sai lầm
không phải là một thái độ hèn nhát, thoái trào, mất bản lãnh.
Điều
đố kỵ bậc nhất, khi chúng ta tiếp xúc với trẻ em tự bế, là ý chí toàn
năng : thấy mình nắm trọn trong tay sự thật toàn vẹn. Lối nhìn của người
khác bị đánh giá là sai lạc, cho nên bị loại trừ. Với một não trạng như
vậy, đã ngày ngày đóng lớp rêu phong trong cõi lòng, chúng ta dễ có xu
thế tố cáo và kết án các em. Đàn áp và loại trừ các em, vì lý do chúng
ta thấy các em sai trái hoàn toàn, một trăm phần trăm.
Xuyên qua tất cả những tin tức khoa học được trình bày và giới thiệu
trong tập sách này, tôi muốn nhấn mạnh một điều cơ bản : để phục vụ một
cách hữu hiệu trẻ em tự bế, chính người giáo viên hãy học lắng nghe, ghi
nhận những tin tức từ mọi phía. Một cách đặc biệt, tìm hiểu và tôn trọng
người học sinh của mình. Trẻ em – bất kỳ trẻ em nào – chỉ khao khát tiếp
xúc và hội nhập những bài học làm người, trong suốt cuộc đời lớn lên và
phát triển, chừng nào các em ý thức và cảm nghiệm rằng mình được yêu
thương thực sự và trọn vẹn. Tình yêu thương là điểm xuất phát và cũng là
bến bờ hẹn hò, trên mỗi con đường làm người, thành nhân.

Chương: 01
02
03 04
05 06
07 08
09 10
11 12
TRANG ĐẦU
Mở Đường
Kết Luận
Phụ Trương
Bản Đánh Giá
Sách Tham Khảo
Nội Dung