|
Tác giả: Lm. Anthony de Mello, S.J.
Gs. Đỗ Tân Hưng chuyển ngữ
LỜI MỞ ĐẦU
THAY LỜI TỰA
Phần:
01
02
03
04
05
06
07

PHẦN BỐN
TRIỂN VỌNG
Thấy Minh Sư vui tính nên đệ tử đặt
nhiều câu hỏi. Họ hỏi có bao giờ ngài xuống tinh thần không.
Minh Sư bảo rằng có.
Họ lại khăng khăng hỏi: “Thế nhưng lúc
nào ngài cũng hạnh phúc, có đúng như vậy không ?”
“Đúng như vậy!”
Họ muốn biết bí quyết là gì.
Minh Sư nói: “Bí quyết như thế nầy:
mọi chuyện có thể trở nên tốt hay xấu do ý tưởng của người ta đối với
việc đó."
CHIA LY
Những giáo huấn của Minh Sư đã làm
phật lòng Chính Phủ nên ngài bị đày biệt xứ.
Khi đệ tử hỏi ngài có cảm thấy nổi sầu
viễn xứ không, Minh Sư trả lời: “Không.”
Họ phản đối lại: "Nhưng không nhớ nhà
thì không phải là con người! “
Minh Sư đáp lại: "Ta chỉ hết cảm thấy
bị lưu đày ngày nào ta khám phá ra rằng thế giới này là nhà mình."
THAY ĐỔI
Một sử gia thăm viếng Minh Sư, ông rất
ưa tranh luận.
Ông ta hỏi: "Những cố gắng của chúng
ta không làm thay đổi giòng lịch sử nhân loại sao?"
Minh Sư trả lời: "Ồ! Có chứ.”
“Và lao động của con người không làm
thay đổi trái đất sao?”
Minh Sư đáp: “Chắc chắn rồi.”
“Vậy tại sao ngài dạy rằng những cố
gắng của con người không mang lại chút kết quả gì hết?"
Minh Sư đáp: "Bởi vì khi gió lặng, thì
lá vẫn rơi rụng như thường."
NHÌN NHẬN
Khi Minh Sư trở nên già yếu, tàn-tật,
các đệ tử van xin ngài đừng sớm lìa trần. Minh Sư bảo: "Giả như thầy
không rời các con, làm sao các con thấy được?"
Các đệ tử hỏi: "Chúng con không thấy
được cái gì khi thầy còn ở với chúng con?"
Nhưng Minh Sư không nói lời nào.
Khi ngài sắp lìa trần, các đệ tử hỏi:
"Chúng con sẽ thấy được gì khi thầy đã ra đi?"
Với một cái chớp mắt, Minh Sư nói: "Tất
cả những gì thầy đã làm là ngồi bên bờ sông và phân phát nước sông.
Sau khi thầy ra đi, chắc chắn các con sẽ nhìn thấy giòng sông."
NHÌN VÀO NỘI TÂM
Các đệ tử hăng say tranh cãi về nguyên
nhân đau khổ của nhân loại.
Người này bảo là do tính ích kỷ. Người
kia thì nói là do ảo tưởng. Kẻ khác thì cho là không biết phân biệt
giữa hiện thực và không hiện thực.
Khi được hỏi ý-kiến, Minh Sư trả lời:
"Mọi đau khổ đến từ sự việc con người không thể ngồi thinh lặng một
mình."
AN NHIÊN TỰ TẠI
Minh Sư xem ra hững-hờ với những gì mà
người đời nghĩ tưởng về ngài. Khi đệ tử hỏi ngài làm thế nào mà đạt
tới sự an nhiên tự tại như thế, Minh Sư cười lớn và nói: "Tới khi
thầy hai mươi tuổi, thầy không chút ưu tư về những gì người ta nghĩ
tưởng về mình. Sau hai mươi tuổi, thầy thường bận tâm về những gì
hàng xóm láng giềng suy nghĩ. Rồi một ngày kia, sau khi thầy được năm
mươi tuổi, thầy mới nhận ra rằng, trong thực tế, không ai nghĩ tưởng
về thầy hết!"
MIỄN NHIỄM
Trước sự ngạc nhiên của mọi người,
Minh Sư xem ra không sốt sắng lắm đối với việc dạy giáo lý cho giới
trẻ.
Khi được hỏi lý do tại sao, ngài nói:
"Chích ngừa chúng khi còn trẻ, tức là quí vị cản trở chúng nắm bắt
thực tế khi chúng trưởng thành."
THỰC CHẤT
Minh Sư không bao giờ cảm thấy lóa mắt
vì bằng cấp. Ngài để ý tới con người, chứ không phải văn bằng.
Có lần người ta nghe ngài nói: "Khi
các con có tai để nghe một loài chim hót, thì các con chả cần xét xem
chúng có chứng chỉ gì."
THÀNH KIẾN
Minh Sư nói: "Không có điều gì là xấu
hay tốt. Chính tư duy làm cho mọi chuyện trở nên xấu hay tốt."
Khi người ta xin Minh Sư cắt nghĩa,
ngài nói: "Một người có thể giữ chay theo tôn giáo mình bảy ngày một
tuần một cách vui vẻ. Còn người hàng xóm thì chết rũ khi nhịn đói như
thế."
TỰ MÃN
Minh Sư yêu thích những người tầm
thường và ngờ vực những người nổi tiếng thánh thiện.
Một đệ tử thỉnh ý Minh Sư về vấn đề
hôn nhân, ngài bảo: "Con phải cầm chắc là đừng bao giờ cưới một bà
thánh."
“Tại sao không bao giờ?"
Minh Sư vui vẻ trả lời: "Bởi vì đó là
cách chắc chắn nhất để biến mình thành một người tử đạo."
HỨNG THÚ
Một bà than vãn sự giàu có đã không
làm cho bà được hạnh phúc, Minh Sư bảo: "Bà nói như thể đời sống xa
hoa và sự tiện ích là những đồ gia vị đem lại hạnh phúc; trong khi đó,
điều duy nhất bà cần để thực sự hạnh phúc chính là một cái gì đó để
mà hứng thú"
CHUYÊN CHẾ
Đệ tử ngỡ ngàng vì có lần Minh Sư nói
với một giám mục rằng những người đạo đức có khuynh hướng tự nhiên
hướng về sự độc ác.
Khi vị giám mục đi rồi, các đệ tử đã
hỏi: “Tại sao vậy?”
Minh Sư đáp: “Bởi vì tất cả họ dễ dàng
hy sinh con người để đạt tới một mục đích.”
ÍCH KỶ
Một kỹ nghệ gia giàu có hỏi Minh Sư: "Ngài
làm nghề gì?"
Minh Sư trả lời: "Vô nghề nghiệp."
Kỹ nghệ gia cười ngạo nghễ: "Có phải
đó là lười biếng không?"
"Trời hỡi, không phải đâu! Lười biếng
thường là một tật xấu của những người lăng xăng hoạt động."
Về sau Minh Sư bảo đệ tử: "Đừng làm gì
hết và mọi chuyện sẽ được thực hiện qua các con. Không làm gì hết
thật sự là làm nhiều lắm đấy - hãy thử đi!”
MINH TRIẾT
Minh Sư luôn sung sướng khi thấy người
ta nhận ra sự vô minh của mình.
Ngài tuyên bố: "Minh Triết có khuynh
hướng lớn lên tương ứng với giác thức về sự vô minh của chính mình."
Khi người ta xin ngài cắt nghĩa thêm,
ngài trả lời: "Khi bạn nhận thấy rằng hôm nay bạn không minh triết
như bạn nghĩ về mình hôm qua, thì hôm nay bạn đã minh triết hơn rồi."
TÌNH YÊU
Một đôi vợ chồng mới cưới hỏi: "Chúng
con sẽ làm gì để tình yêu chúng con bền bỉ luôn mãi?"
Minh Sư đáp: "Các con hãy cùng nhau
yêu thương những điều khác đi."
GIÀU CÓ
Nhà kinh doanh hỏi: "Làm sao đời sống
tâm linh có thể hữu ích cho một người trần tục như tôi?"
Minh Sư đáp: "Điều đó sẽ giúp bạn có
được nhiều hơn.”
“Như thế nào?”
“Bằng cách dạy bạn ham muốn ít hơn."
PHƯỚC HẠNH
Một nhân viên mãi dịch cổ phần chứng
khoán rất đau khổ vì gia tài khánh tận, đã đến một tu viện để tìm sự
thanh thản nội tâm. Nhưng vì quá thất vọng nên không thể chiêm niệm
được.
Sau khi ông ta ra về, Minh Sư đã nói
một câu chua chát như sau: "Những ai nằm đất sẽ không bao giờ bị té
khỏi giường."
PHỔ QUÁT
Minh Sư thường khuyên bảo người ta
đừng nên sống trong một tu viện.
Ngài hay nói: "Muốn tìm lợi ích của
sách, bạn không cần phải sống trong một thư viện."
Có khi ngài còn nói một cách đanh thép
hơn: "Bạn có thể đọc rất nhiều sách mà chẳng bao giờ đặt chân đến một
thư viện nào cả; cũng như thực hành tu đức mà chẳng bao giờ vào một
đền thờ nào."
DÒNG CHẢY
Khi biết chắc Minh Sư sẽ từ trần, đệ
tử vô cùng thất vọng.
Minh Sư tươi cười bảo họ: "Các con
không thấy rằng cái chết làm cho đời sống đáng yêu sao?"
“Dạ không. Chúng con chỉ ước mong thầy
đừng bao giờ ly trần thì hơn."
"Bất cứ cái gì thực sự sống thì đều
phải chết. Các con hãy nhìn xem bông hoa: chỉ những hoa giả mới không
bao giờ chết."
MẠO HIỂM
Đề tài thảo luận của Minh Sư là Sự
Sống.
Ngày kia Minh Sư thuật lại việc ngài
gặp gỡ viên phi công đảm trách việc chuyên chở những người lao động
từ Trung Hoa sang Miến Điện trong thời Đệ-Nhị Thế-Chiến để lo xây đắp
những đường sá qua rừng rú. Chuyến bay thật dài và thật chán nản nên
đám người lao động chơi trò đánh bạc. Vì không có tiền, họ đã đem
mạng sống ra để đánh bạc - người nào thua phải nhảy khỏi máy bay
không dù!
Các đệ tử kinh-hoảng la lên: "Ghê quá!"
Minh Sư nói: "Đúng thế. Nhưng đó mới
làm cho cuộc đánh bài trở nên hào hứng."
Về sau, cũng trong ngày đó, ngài nói
thêm: "Các con không bao giờ sống những giây phút trọn vẹn như thế
cho bằng khi các con đánh bạc với chính sinh mệnh của các con."
TỬ VONG
Có một đệ tử van xin Minh Sư chỉ bảo
sự Minh Triết, ngài nói: "Con hãy làm thử điều nầy: nhắm nghiền mắt
lại và tưởng tượng con bị rơi xuống vực thẳm với mọi sinh vật bị cuốn
lôi theo con. Mỗi lần con bám vào bất cứ vật gì để chận con lại cho
khỏi bị rơi thì con hãy biết rằng vật đó cũng đang rơi.”
Đệ tử đã thử như thế và anh ta không
bao giờ còn là một người như trước nữa.
GIẢI THOÁT
“Làm thế nào để con được giải thoát?"
Minh Sư đáp: "Hãy tìm cho ra ai đã
trói buộc con."
Sau một tuần lễ, đệ tử đó trở lại và
nói: "Dạ không ai trói buộc con hết.”
“Vậy tại sao con mong được giải thoát?"
Ngay lúc đó đệ tử được giác ngộ và lập
tức anh ta cảm thấy tự do.
GIỚI HẠN
Minh Sư hết sức lịch sự đối với những
giáo sư Đại học thăm viếng ngài nhưng không bao giờ trả lời các câu
hỏi của họ hay để bị lôi cuốn vào những biện minh thần học.
Các đệ tử ngạc nhiên vêà điều đó và
ngài bảo họ: “Có thể nào nói về đại dương với một con ếch ngồi đáy
giếng - hay về thần học với những người bị giới hạn bởi những quan
niệm của họ.”
DẤN THÂN
Mặc dù rất ưu ái đối với mọi đệ tử,
Minh-Sư không thể che giấu sự yêu chuộng những người sống “ngoài đời”
như những cặp vợ chồng, thương-gia, nông-dân...hơn là những người
đang sống trong tu viện.
Khi được hỏi về điều nầy, ngài nói: "Tu
đức được thực thi trong một tình trạng họat động thì hơn hẳn tu đức
được thực thi trong tình trạng ẩn dật.”
THIÊN NHIÊN
Một diễn giả cho biết chỉ một phần rất
nhỏ của những số tiền khổng lồ mua bán vũ khí hiện nay sẽ đủ để giải
quyết mọi vấn đề vật chất của toàn thể nhân loại.
Sau bài diễn văn, đương nhiên các đệ
tử phản ứng như sau: "Vậy tại sao người ta ngu muội đến thế?"
Minh Sư trịnh trọng trả lời: "Bởi vì
người ta chỉ biết đọc những quyển sách in mà thôi. Họ đã quên nghệ
thuật đọc những quyển sách chưa hề xuất bản.”
Xin thầy cho chúng con một thí dụ về
một quyển sách chưa hề xuất bản."
Nhưng Minh Sư không cho thí dụ nào.
Ngày kia, họ cứ dai dẳng hỏi, ngài đã
trả lời như sau: "Tiếng chim hót líu lo, tiếng côn trùng rên-rĩ, tất
cả đều vang vọng Chân Lý. Cỏ cây hoa lá chỉ cho ta Con Đường trở về.
Các con hãy lắng nghe! Hãy nhìn xem! Chính đó là điều phải đọc!"
THIÊN ĐÀNG
Một đệ tử bị ám ảnh bởi ý nghĩ về cuộc
sống sau khi từ trần; Minh Sư nói với anh: "Tại sao con phải mất thời
giờ nghĩ tới thế giới bên kia?"
"Nhưng có thể nào không nghĩ tới được
sao?”
“Được chứ.”
“Như thế nào?”
“Bằng cách sống trên thiên đàng, ngay
tại bây giờ và nơi đây.”
“Và thiên đàng ở đâu?”
“Ở tại nơi đây và bây giờ."
HIỆN TẠI
Khi các đệ tử xin một công thức về
linh đạo để theo đó mà thực tập, Minh Sư chỉ trả lời giản dị như sau:
"Hà! Hãy lắng nghe!"
Và khi họ nghe âm thanh của đêm trường
ở bên ngoài tu viện, Minh-Sư ngâm bài thơ ngắn sau đây:
"Tuy cái chết gần kề
nhưng không hề lo lắng,
Ve sầu vẫn ve ve."
NHẬN THỨC
“Thức giác mang lại lợi ích gì cho
thầy?"
"Sự an vui.”
“Và an vui là gì?”
“Là nhận chân rằng khi mất hết mọi sự,
ta chỉ mất một món đồ chơi thôi."
TIN TƯỞNG
Minh Sư thường nhấn mạnh sự thánh
thiện không hệ tại ở điều mình "làm" cho bằng điều mình 'cho phép'
xảy ra.
Vì một số đệ tử không hiểu rõ điều đó,
nên Minh Sư trả lời bắng cách thuật câu chuyện sau đây:
Có một con rồng một chân ngày kia nói
với con rết (trăm chân) như sau: "Làm sao bạn có thể điều khiển tất
cả bao nhiêu chân đó được? Riêng tôi, tôi chỉ có thể điều khiển mỗi
một chân mà thôi."
Con rết (trăm chân) trả lời: "Thật ra,
tôi chả điều khiển gì hết."
TIẾNG ĐỘNG
Mỗi ngày Minh Sư bị người ta tới tấp
đặt những câu hỏi mà ngài phải trả lời nghiêm nghị, bông đùa, lịch sự
hay cứng rắn.
Có một nữ đệ tử luôn ngồi trong thinh
lặng suốt mỗi buổi diển thuyết.
Khi người ta hỏi chị nghĩ gì về các
buổi diển thuyết đó, chị trả lời: “Tôi không nghe được một tiếng nào
của ngài. Tôi bị lo ra vì sự im lặng của ngài.”
|