|
Tác giả: Lm. Anthony de Mello, S.J.
Gs. Đỗ Tân Hưng chuyển ngữ
LỜI MỞ ĐẦU
THAY LỜI TỰA
Phần:
01
02
03
04
05
06
07

PHẦN NĂM
TƯ DUY
Một triết gia nói: "Tại sao thầy coi
thường tư duy? Chính tư duy là dụng cụ độc nhất để san định thế giới."
"Đúng thế! Nhưng tư duy có thể san
định thế giới một cách tốt đẹp đến nỗi người ta không thể nhìn thấy
thế giới được nữa."
Về sau, Minh Sư nói với đệ tử: "Tư duy
là một màn ảnh, chứ không phải là kiếng soi; đó là lý do vì sao các
con sống trong một chiếc vỏ tư duy kín mít mà không để cho Thực Tại
chạm đến mình được."
TIẾT LỘ
Các tu sĩ thuộc một tu viện lân cận
xin Minh Sư giúp đỡ họ làm dịu một cuộc đấu khẩu bùng nổ giữa họ. Họ
nghe đồn là Minh Sư đã khai triển một kỹ thuật chắc chắn sẽ mang lại
yêu thương và hòa hợp cho bất cứ nhóm nào.
Nhân cơ hội nầy, ngài tiết lộ như sau:
"Khi các con ở với người nào hay nghĩ tới người nào, các con nên tự
nhủ: Tôi đang hấp hối và người nọ cũng đang hấp hối, đồng thời các
con cố-gắng cảm nghiệm chân lý của những lời mà các con đang nói. Nếu
mỗi một người trong các con chấp nhận thực hành điều nầy, sự cay đắng
sẽ tan biến ngay để nhường chỗ cho sự hòa điệu."
Nói rồi, Minh Sư bỏ đi.
RỘNG LƯỢNG
Một người bán hàng tạp hóa đến gặp
Minh Sư và nói trong sự lo lắng: ở trước cửa tiệm của ông, một gian
hàng đồ sộ vừa khai trương và sẽ lấy hết khách hàng của ông. Gia đình
ông đã khai thác cửa hàng đó từ non một thế kỷ - và nếu phải dẹp tiệm
là một sự đổ vỡ hoàn toàn vì ông không rành nghề nào khác.
Minh Sư bảo: "Nếu bạn lo sợ người chủ
gian hàng đồ sộ kia, bạn sẽ ghét cay ghét đắng ông ta. Và sự ghen
ghét sẽ gây ra sự thiệt hại cho bạn."
Người bán hàng tạp hóa tức tối la lên:
"Tôi sẽ làm gì?"
"Mỗi sáng mai, bạn hãy ra khỏi cửa
tiệm của bạn, chúc phúc và cầu mong cho nó mọi điều thịnh vượng. Rồi
thì quay mặt về phía gian hàng đồ sộ kia, bạn cũng chúc phúc như thế."
“Ngài nói sao? Tôi phải chúc phúc cho
kẻ cạnh tranh phá hoại tôi?”
“Bất cứ lời chúc phúc nào của bạn đối
với cửa tiệm kia đều sẽ quay trở về với bạn. Bất cứ lời chúc dữ nào
đều sẽ tác hại bạn."
Sau sáu tháng, người bán hàng tạp hóa
trở lại cho biết là ông đã phải dẹp tiệm như ông đã lo sợ, nhưng giờ
đây, ông đang điều hành gian hàng đồ sộ kia và công việc doanh thương
phát đạt hơn bao giờ hết.
TỘI LỖI
Một trong những giáo huấn chói tai -
mà cũng thú vị - của Minh-Sư là Thượng Đế gần gũi kẻ có tội hơn là
người thánh thiện.
Ngài giải thích như sau: Thượng Đế ở
trên thiên đàng nắm mỗi người ở đầu một sợi dây. Khi người ta phạm
tội, sợi dây đó bị cắt đứt. Bấy giờ Thượng Đế cột lại bằng cách làm
một nút thắt - và như vậy, Ngài kéo họ lại gần Ngài hơn. Và cứ thế,
mỗi khi tội lỗi cắt đứt sợi dây thì Thượng Đế lại buộc một nút thắt
mới để kéo chúng ta lại gần Ngài hơn nữa.
CHỮA TRỊ
Một người bị giao động tinh thần đến
gặp Minh Sư để xin giúp đỡ. Ngài nói: "Con có thực sự muốn được chữa
trị hay không?"
“Nếu không phải thế, con đến đây làm
gì?”
“Vâng, đó là điều mà đại đa số thường
làm.”
“Để làm gì?”
“Không phải để được chữa trị, vì đau
đớn lắm, nhưng chỉ để xoa dịu vết thương mà thôi."
Minh Sư đã đưa ra nhận xét nầy cho các
đệ tử: "Những ai muốn chữa trị mà không đau đớn, chẳng khác gì người
muốn tiến bộ nhưng không chấp nhận thay đổi."
HỌC THUYẾT
Một du khách tự cho rằng mình không
cần phải truy tầm Chân Lý vì đã tìm gặp trong tín ngưỡng của tôn giáo
mình, Minh Sư lên tiếng nói với ông:
"Xưa có một sinh viên không thể nào
trở thành toán học gia được vì tin tưởng mù quáng vào các đáp số in ở
cuối cuốn sách toán - và mỉa mai thay, những đáp số đó đều trúng hết!"
NIỀM TIN
Minh Sư trích dẫn lời nói của triết
gia Aristote: "Trong việc truy tầm Chân Lý, điều xem ra tốt hơn và
thực sự cần thiết là từ bỏ những gì mà chúng ta rất mực tha thiết."
Và rồi ngài thay thế chữ "Chân Lý" bằng "Thượng Đế".
Về sau, một đệ tử hỏi ngài: "Trong
việc truy tầm Thượng Đế, con sẵn sàng từ bỏ tất cả: sự giàu sang, bè
bạn, gia đạo, quê hương xứ sở và chính cả mạng sống con nữa. Một con
người còn phải từ bỏ gì nữa không?"
Minh sư trả lời một cách điềm tĩnh: "Từ
bỏ cách họ tin về Thượng Đế!"
Đệ tử buồn bã bỏ đi vì anh ta cố bám
víu vào những điều mà anh ta xác tín. Anh ta sợ “điều không biết” hơn
là sợ tử thần.
PHI GIÁO HUẤN
Một du khách hỏi: "Minh Sư dạy bạn
điều gì?"
Đệ tử trả lời: "Không dạy gì hết.”
“Vậy tại sao ngài thuyết giảng?”
“Ngài chỉ đường mà thôi. Ngài không
dạy điều gì hết."
Khách vẫn không hiểu, do đó đệ tử nói
rõ thêm: "Nếu Minh Sư giảng dạy, chúng tôi sẽ biến những điều giáo
huấn của ngài thành những tín điều. Minh Sư không quan tâm đến những
gì chúng tôi tin mà chỉ quan tâm đến những gì chúng tôi trông thấy."
NGUỒN GỐC
Hôm ấy là ngày sinh-nhật của một nữ
đệ-tử.
Minh-Sư hỏi: "Con muốn món quà gì cho
ngày sinh-nhật của con?"
Chị trả lời: "Điều gì có thể mang lại
cho con sự thức giác."
Minh Sư mỉm cười: "Con ơi, hãy cho
thầy biết, khi con sinh ra đời, con đã đi vào trần gian như một vì
sao từ trên trời rơi xuống hay đã ra khỏi trần gian như một chiếc lá
rụng khỏi thân cây?"
Suốt ngày, chị suy nghĩ câu hỏi lạ
lùng đó của Minh Sư. Rồi bất chợt chị tìm thấy câu trả lời và đã đạt
ngộ.
VẠCH TRẦN
Ngày kia, Minh Sư hỏi: "Theo các con,
câu hỏi nào quan trọng nhất đối với vấn đề tôn giáo?"
Rất nhiều câu trả lời được đưa ra:
"Thượng Đế hiện hữu hay không?"
"Thượng Đế là ai?"
"Đường nào đưa ta tới Thượng Đế?"
"Có một đời sống sau khi chết không?"
Minh Sư đáp: "Không phải. Câu hỏi quan
trọng nhất là như thế nầy: Tôi là ai?"
Các đệ tử được lãnh hội rõ ràng hơn
khi nghe Minh Sư đàm thoại với một nhà thuyết giáo.
Minh Sư: "Vậy thì theo ngài, khi ngài
chết, linh hồn ngài lên trời?"
Nhà thuyết giáo: "Vâng."
Minh Sư: "Và thể xác ngài còn lại
trong mồ?"
Nhà thuyết giáo: "Vâng."
Minh Sư: "Nếu ngài cho phép tôi hỏi
câu nầy: Còn ngài, ngài sẽ ở đâu?"
NHẬN DIỆN
“Con muốn được thấy Thượng Đế."
Minh Sư nói: "Con đang nhìn vào Ngài
đấy.”
“Vậy tại sao con không thấy Ngài?”
Minh Sư đáp: “Tại sao con mắt không
nhìn thấy chính nó?"
Về sau, ngài cắt nghĩa thêm: "Yêu cầu
Thượng Đế tỏ mình ra thì chẳng khác gì yêu cầu một con dao tự cắt nó
hay là một chiếc răng tự cắn nó."
NHẬN THỨC
"Mỗi lời nói, mỗi hình ảnh dùng để
diễn tả Thượng Đế chỉ bóp méo hơn là trình bày."
“Vậy thì người ta phải nói về Thượng
Đế như thế nào?”
“Bằng cách tịnh khẩu.”
“Vậy tại sao thầy nói ra lời?"
Minh Sư phá lên cười. Ngài nói: "Khi
thầy nói, các con chớ nên nghe lời thầy. Các con hãy lắng nghe sự
thinh lặng."
NGHĨA LÝ
Một khách hành hương nói với đệ tử: "Tôi
đã vượt xa ngàn dặm để nghe Minh Sư nhưng tôi chỉ đón nhận những câu
nói tầm thường."
"Bạn đừng nghe lời thầy. Bạn nên nghe
sứ điệp của thầy.”
“Làm thế nào để nghe sứ điệp?”
“Bạn nên dừng lại ở một câu mà thầy
nói. Bạn hãy lắc câu đó thật mạnh cho đến mọi từ ngữ rụng xuống hết.
Và cái còn sót lại sẽ làm cho tâm can bạn bừng cháy lên."
TRỐNG RỖNG
Đôi khi, từng đoàn du khách ồn ào kéo
đến, phá tan sự tĩnh mịch của tu viện.
Điều đó khiến các đệ tử khó chịu,
nhưng đối với Minh Sư thì không, vì ngài xem ra thoải mái lúc thanh
vắng cũng như khi ồn ào.
Ngày kia, thấy các đệ tử phản đối,
ngài bảo: "Thinh lặng không phải là im tiếng động mà là vắng bóng bản
ngã."
PHỤC VỤ
Ai cũng biết Minh Sư thích hành động
hơn là thụ động. Tuy nhiên, ngài luôn nhấn mạnh đến hành động “sáng
suốt”.
Các đệ tử muốn biết ngài có ý nói gì
khi nhắc đến hai chữ "sáng suốt". Có phải ngài muốn nói sáng suốt là
"có thiện ý" không?
Minh Sư đáp: "Ồ không phải đâu. Các
con hãy xem một chú khỉ đã có thiện ý như thế nào khi kéo một con cá
ra khỏi sông để cứu nó khỏi bị chết đuối trong mồ nước."
BẢN CHẤT
Một khách hành hương hỏi: "Tôi phải
làm gì để đạt tới sự thánh thiện?"
Minh Sư trả lời: "Hãy tuân theo con
tim của bạn."
Khách tỏ ra hài lòng.
Tuy nhiên, trước khi khách ra về, Minh
Sư thì thầm mấy tiếng sau đây: "Muốn tuân theo con tim của bạn, bạn
phải có một thể xác tráng kiện."
SỰ TÁN DƯƠNG
Một người nghiện rượu hỏi Minh Sư: "Tu
đức sẽ mang lại lợi ích gì cho tôi?"
Trả lời: "Một sự ngộ độc không cần đến
tửu chất."
BỀ NGOÀI
Minh Sư thường nghi ngại những gì có
vẻ khác thường. Theo ngài, sự thánh thiện chỉ tìm thấy trong những
cái tầm thường.
Đối với một đệ tử cố gắng thực hành
những hình thức khắc kỷ có vẻ lố bịch, người ta nghe Minh Sư tuyên bố:
"Thánh thiện là điều bí ẩn, càng thánh thiện bao-nhiêu, càng ít phô
trương bấy nhiêu."
SỰ THÁNH THIỆN
Một vị thuyết giảng không ngừng lặp đi
lặp lại: "Chúng ta phải hội nhập Thượng Đế vào trong đời sống chúng
ta". Minh Sư nói với ông: "Thượng Đế ở trong đời sống ta rồi. Công
việc của chúng ta là nhận biết Ngài mà thôi."
THÂN THIỆN
“Con phải làm gì để yêu mến người lân
cận?"
“Con phải chấm dứt việc chê ghét mình
con."
Đệ tử suy nghĩ cẩn thận và chín chắn
những lời nói đó và đã trở lại thưa như sau: “Con yêu mình con thái
quá, vì con ích kỷ và quá chú trọng đến mình. Làm thế nào để con gạt
bỏ những tính xấu đó đi?"
"Con phải thân thiện với chính bản
thân con và cái tôi của con sẽ sung sướng, và điều này sẽ giúp con có
tự do để yêu mến người lân cận."
KHẲNG ĐỊNH
Một bà vô cùng đau khổ sau khi con
chết đã tìm tới Minh Sư để được an ủi.
Ngài kiên nhẫn ngồi nghe, trong khi bà
kể lể câu chuyện thương tâm của mình.
Rồi Ngài nói bằng một giọng dịu dàng:
"Tôi không thể lau khô nước mắt bà được. Tôi chỉ có thể chỉ vẽ cho bà
cách thánh hóa những giọt nước mắt đó."
CỞI MỞ
Một cặp vợ chồng ưu tư đến phàn nàn
cùng Minh sư rằng con họ đã bỏ rơi những truyền thống tôn giáo của
gia đình và huênh hoang rằng mình là người tự do tư tưởng.
Minh Sư bảo họ: "Đừng quan tâm làm gì
nếu cậu ta thực sự tự mình suy nghĩ. Ngọn Gió Vĩ Đại thế nào cũng nổi
lên và mang cậu tới nơi mà cậu phải đến."
TRÓI BUỘC
Đối diện với một khách hành hương mộ
đạo nhưng lo sợ, Minh Sư nói: "Tại sao bạn quá bất an như thế?"
Khách trả lời: "Con lo sợ không đạt
được Phần Rỗi.”
“Và Phần Rỗi là gì?”
“Là sự Giải Thoát! Là sự Tự Do!"
Minh Sư phá lên cười rồi nói: "Vậy bạn
bị 'bắt buộc' phải tự do à? Bạn bị 'trói buộc' trong việc tìm đường
giải thoát à?"
Chính lúc bấy giờ, khách hành hương
cảm thấy thanh thản và khỏi sợ hãi mãi mãi.
BẦN CÙNG
Một đệ tử từ phương xa tới, Minh Sư
hỏi: "Con tìm kiếm gì?"
“Sự thức giác.”
“Con có kho tàng quí báu ở trong nhà
của con. Tại sao con tìm kiếm ở bên ngoài?”
“Ngôi nhà có kho tàng quí báu của con
ở đâu?”
“Chính là lòng thao thức tìm kiếm đã
đến và ở trong con đó."
Ngay lúc ấy, đệ tử trực nhận sự thức
giác. Nhiều năm về sau, anh ta khuyên bảo bạn bè: "Hãy mở cửa ngôi
nhà có kho tàng quí báu của bạn để hưởng thụ những vật quí báu đó."
TỰ CHỦ
Các đệ tử truy-tầm sự Thức Giác, nhưng
không biết Thức Giác là gì, hay làm thế nào để đạt tới.
Minh Sư bảo họ: "Thức Giác không thể
đạt tới. Các con không thể nắm bắt được."
Thấy đệ tử thất vọng, Minh Sư nói: "Các
con đừng buồn bã như thế. Các con cũng không thể đánh mất Thức Giác
được."
Cho tới ngày đó, các đệ tử cứ tìm kiếm
điều mà họ không thể đánh mất và cũng không thể nắm bắt được.
NGÔN TỪ
Các đệ tử đang say sưa luận bàn câu
nói của Lão-tử:
"Biết thì không nói;
Nói thì không biết."
Khi Minh-Sư xuất hiện, họ hỏi ngài ý
nghĩa những lời nói đó đúng ra là gì.
Minh Sư hỏi: "Ai trong các con đã ngửi
mùi thơm hoa hồng?"
Mọi người đều trả lời có.
Rồi thì Minh Sư bảo: "Các con hãy diễn
tả ra lời nói đi."
Tất cả các đệ tử đều im lặng.
KỶ LUẬT
Đệ tử muốn biết loại thiền quán nào mà
Minh Sư đã thực tập mỗi sáng mai ở ngoài vườn, Minh Sư nói với họ: "Khi
thầy nhìn xem một cách chăm chú, thầy thấy bụi hồng nở hoa."
Họ hỏi: "Tại sao người ta phải nhìn
chăm chú để thấy bụi hồng?”
Minh Sư nói: “E rằng người ta thấy,
không phải bụi hồng, mà là định kiến của họ về bụi hồng mà thôi."
TIẾT CHẾ
Rất nhiều lần người ta thấy Minh Sư cố
thuyết phục đệ tử đừng lệ thuộc vào ngài, bởi vì điều đó sẽ cản trở
họ tiếp xúc với Nguồn Suối nội tâm.
Người ta thường nghe Minh Sư nói: "Có
ba điều mà một khi quá gần sẽ gây nguy hại, khi quá xa thì sẽ bất lợi
và tốt nhất là giữ một khoảng cách vừa phải. Ba điều đó là: hỏa hoạn,
chính phủ và minh sư."
MÂU THUẪN
“Con phải làm gì để đạt tới Thượng Đế?"
"Nếu con muốn đạt tới Thượng Đế, con
phải biết hai điều nầy. Điều thứ nhất là mọi cố gắng để đạt tới Ngài
đều hoài công.
“Còn điều thứ-hai?”
“Con phải hành động như thể con không
biết đến điều thứ nhất."
KINH NGHIỆM
Thán phục kinh nghiệm thần bí của Minh
Sư, Viện Trưởng một đại học danh tiếng muốn mời ngài làm khoa trưởng
Phân Khoa Thần Học.
Ông ta tìm tới đệ tử trưởng với đề
nghị trên. Người này trả lời: "Minh Sư thường nhấn mạnh là sống thức
giác chứ không dạy thức giác.”
“Chẳng lẽ điều đó là một trở ngại
khiến ngài không thành Khoa Trưởng Phân Khoa Thần Học được?”
“Cũng trở ngại như một con voi trở
thành Khoa Trưởng Phân Khoa Động Vật Học vậy!"
|