Như Tiếng Chim Ca
The Song of the
Bird
Lm. Anthony de Mello, S.J.
Dịch giả:
Gs. Đỗ Tân Hưng
*************
BỒ CÔNG ANH
Một người
kia rất tự hào về vườn cỏ của mình, lại gặp phải một đám bồ công anh.
Ông đã tìm đủ mọi cách để tiêu diệt. Đám hoa đó vẫn quấy rầy ông.
Cuối cùng
ông đành viết thư cho Bộ Nông Nghiệp. Ong kể ra mọi phương pháp đã thử
qua và cuối thư, ông đặt câu hỏi: "Tôi phải làm gì bây giờ đây?”
Theo đúng
thời hạn, ông nhận được thư trả lời như sau: "Chúng tôi xin gợi ý với
ông là hãy tập yêu thương những bông hoa đó."
Tôi tự hào về
vườn cỏ của tôi nhưng tôi cũng bị quấy rầy bởi đám bồ công anh mà tôi
đang giao đấu bằng mọi phương tiện sẵn có. Vì vậy học cách yêu thương
đám hoa đó không phải là một việc dễ. Khởi đầu tôi trò chuyện với chúng
mỗi ngày. Thật chân tình. Thật thân thiện. Chúng giữ một sự im lặng nặng
nề. Chúng chịu đựng những hậu quả do trận chiến mà tôi gây ra – và nghi
hoặc những động cơ thúc đẩy của tôi.
Nhưng đã đến
ngày mà chúng mỉm cười. Chúng trở nên thư giản. Và chúng tôi bắt đầu trở
nên bạn thân.
Dĩ nhiên, mảnh
vườn tôi phải tả tơi. Nhưng giờ đây mảnh vườn đó hấp dẫn làm sao!
. . . . .
. .
Có người bị đôi
mắt mờ dần. Ông ta đã chống trả bằng mọi phương thế sẵn có ở trong tầm
tay. Khi thuốc thang vô hiệu, ông đã chống trả bằng mọi cảm xúc. Phải
can đảm lắm mới nói được: "Tôi khuyên bạn nên tập yêu thương chứng mù
lòa của bạn."
Ban đầu ông ta
tỏ ra phẩn uất. Và cuối cùng khi ông phải đối thoại với chứng mù lòa của
mình thì lời lẽ của ông trở nên hằn học đắng cay. Tuy nhiên, ông cứ
tiếp tục nói cho tới khi sự đắng cay trở thành ẩn nhẩn, bao dung, chấp
nhận và rồi một ngày kia, ông rất ngạc nhiên thấy nó trở nên thân thiện…
và cảm mến. Rồi đến một ngày khi ông có thể ôm choàng lấy chứng mù lòa
của mình và nói: "Tôi yêu bạn". Đó chính là ngày mà tôi thấy ổng nở nụ
cười trở lại.
Dĩ nhiên thị
giác của ông đã bị hư hỏng suốt đời. Nhưng gương mặt của ông hấp dẫn làm
sao!