MỘT
TU SĨ KHỔ HẠNH BỊ CÚ TÁT ĐAU ĐIẾNG
Một
vị tu sĩ khổ hạnh ngồi tham thiền nhập định bên bờ sông. Một người đi
ngang qua thấy cái ót trắng nõn, cầm lòng không đậu, liền tát một cái
nẩy lửa. Ông ta cảm thấy thích thú biết bao khi nghe tiếng "bốp" của bàn
tay mình vọng lên từ cái ót vị tu sĩ khổ hạnh. Người nầy cảm thấy đau
điếng nên lập tức đứng dậy để tát trả lại.
Người kia vội nói: "Xin khoan đã. Ông có thể tát lại tôi, nếu ông muốn.
Nhưng trước hết, xin ông hãy trả lời câu hỏi nầy đã: tiếng bốp phát ra
từ bàn tay tôi hay từ cái ót của ông?"
Vị
tu sĩ khổ hạnh đáp: "Ông hãy tự trả lời lấy đi. Nỗi đau đớn mà tôi đang
chịu không cho phép tôi lý thuyết dông dài. Phần ông, ông có thể tự làm
điều đó, vì ông không cảm thấy đau điếng như tôi."