|
CHẾT MỚI NÓI NÊN LỜI
Lạy Cha Gioan Phao-lồ Đệ Nhị! Hai mươi sáu năm ngôi vị giáo hoàng, đè trĩu lên đôi vai Cha. Giờ Chúa cho Cha thanh thản cất bước ra đi, trong tiếc thương của toàn dân Chúa và của cộng đồng nhân loại.
Lời Cha đã ban ra hai mươi sáu năm về trước, tại quảng trường Thánh Phê-rô trong đại Lễ đăng quang: “Các con đừng sợ!”
Lời đó như sấm ran dội khắp năm châu bốn biển, xuyên thấu tâm can mọi người thiện chí và lay chuyển những thành trì kiên cố, xây đắp bởi những ý thức hệ bất nhân, tạo nên những chế độ thù nghịch đối đầu, suốt chiều dài thế kỷ hai mươi.
Lạy Cha! bể dâu còn đó! Những tang thương đổ vỡ còn tiếp diễn từ đông sang tây, từ bắc chí nam, từ sâu thẳm nội tâm con người cho đến ngoại cảnh nhân thế.
Cha ơi! Những lời kêu vang trầm thống của Cha hơn một phần tư thế kỷ qua, không được nhân loại đón nhận, với con tim rộng mở, để “tiếp nhận Chúa Kitô”, vì ít người quan tâm đối với những lời Cha ban tặng.
Văn minh sự chết vẫn tràn lan. Đó là những cơn sóng thần lớn nhỏ, Xua đuổi nền văn minh sự sống lùi vào bóng tối của đêm trường thời gian (1), khiến sự yêu thương nhường chỗ cho hận thù, chiến tranh được cổ võ ngay trên những phần đất còn sót lại mang chút dấu ấn của hòa bình!
Cha đã cất bước lữ hành, tính bằng nhiều vòng trái đất, để van xin mà không biết mỏi mệt: Hãy “lấy tình thương xóa bỏ hận thù”, tay nắm tay xây dựng hòa bình trong tinh thần “tứ hải giai huynh đệ!”
Cha đã đi tìm giới trẻ của triệu triệu mần non thế hệ, từ Âu sang Á, từ Phi châu sang Mỹ châu, để gieo mần mống đức tin và hy vọng, trong những tâm hồn non trẻ là tương lai huy hoàng của Giáo Hội và của thế giới ngày mai.
Cha đã đau buồn chứng kiến bao cảnh não lòng của một số rất nhỏ những mục tử Giáo Hội Cha đã vấp ngã trên hành trình dâng hiến làm dịp cho kẻ gian ác lớn tiếng bôi nhọ thanh danh Giáo Hội và bôi bác những giá trị đạo đức ngàn đời.
Nhưng Cha cũng rất vui vì những hoa trái Giáo Hội gặt hái được qua giòng lịch sử, với những gương hy sinh vô bờ bến của triệu triệu chứng nhân giữa giòng đời, những giáo sĩ, tu sĩ lẫn giáo dân, trong quá khứ cũng như hiện tại và tương lai, đã hy sinh cuộc đời cho công lý và tình thương, ngay cả lấy máu đào minh chứng đức tin.
Cha đã yêu thương Giáo Hội và yêu thương cho đến hơi thở cuối cùng! (2) Để đáp trả tình yêu đó, con cái Cha từng đoàn lũ lượt, từ nhiều nơi trên thế giới, với triệu triệu người sát cánh bên nhau, tuôn về kinh thành muôn thuở, đợi chờ cả ngày lẫn đêm, để tôn kính chiêm ngưỡng dung nhan Cha lần cuối, dù chỉ trong một vài giây ngắn ngủi!
Khắp nơi trên thế giới, con cái Cha, cũng như những người thành tâm thiện chí, qua mạng truyền hình hay những kênh truyền thông, đã tôn kính theo dõi tang lễ của Cha để cùng hiệp thông tỏ tình quý mến và cùng nhau tiễn biệt Cha về nơi an nghỉ vĩnh hằng trên Thiên Quốc!
Ngày Cha nằm xuống, thế giới đã nắm chặt tay nhau, dù trong thời gian vắn vỏi. Những thủ lãnh thù nghịch có cơ hội ngồi bên nhau trao đổi đôi lời giao tế hoặc những cái bắt tay lịch sự trong tang lễ của Cha.
Lạy Cha! Hai mươi sáu năm rao giảng sứ điệp của Tin Mừng yêu thương và tha thứ, khắp năm châu bốn biển. Nhưng tiếng Cha chỉ đồng vọng trong tâm hồn tỷ tỷ người nghe khi Cha nằm xuống, khi mọi ngôn từ đều im bặt!
Cha ơi! Khi CHẾT CHA MỚI NÓI NÊN LỜI! Lời của vô thanh như “tiếng vỗ của một bàn tay!” (3) như tiếng thì thầm của vũ trụ, “như tiếng chim ca” (4) “như lời mẹ đong đưa” (5) cho con ngủ.
Đó là dư âm của Lời Chúa Cha nói với Chúa Con: “Hôm nay Cha sinh hạ ra Con!” (6) để rồi Cha cũng như tất cả chúng con được trở nên nghĩa tử của Cha trên trời và sung sướng kêu lên: “Abba! Cha ơi!” (7)
Lạy Cha Gioan Phao-lồ Đệ Nhị! Thời điểm Cha nhắm mắt là khởi đầu cuộc sống trường sinh là lễ Phục Sinh của Cha, của Giáo hội và của mỗi người trong chúng con, vì sứ điệp của Cha chỉ vang vọng trong tâm hồn nhân thế khi Cha im bặt không còn cất tiếng nói!
Đó chính là lúc Thần Trí của Chúa đổ tràn xuống trên đầu chúng con là những con trai con gái (8), để chúng con ra đi loan báo Tin Mừng cuộc Phục Sinh của Chúa, của Cha và của Giáo Hội trần thế, trên bước đường lữ hành, cho đến tận cùng trái đất, cho đến thời cánh chung. vào khi thế mạt (9). khi Chúa Kitô vinh quang trở lại! Amen!
Nhà văn HƯƠNG VĨNH GHI CHÚ (1) La nuit des temps (2) Phúc Âm Thánh Gioan (3) Công án thiền (4) Anthony de Mello (5) Bài hát Trịnh Công Sơn (6) Bài ca nhập lễ Đêm Giáng Sinh: Dominus dixit ad me: “Hodie genui te!” (7) Thánh Phao-lồ (8) Phúc Âm (9) La fin des temps |