|
XUÂN NẦY CON KHÔNG
VỀ!
Mẹ ơi!
Xuân Bính Tuất
đang về trước ngõ,
Ngọn đông phong
heo hút cuối lưng đèo.
Nhà nhà rộn rã với
tiếng pháo giao thừa nổ ran,
Với hoa hồng hoa
cúc khoe sắc thắm,
Muôn người vui vẻ
đón Chúa Xuân sang!
Những ngày trước
Tết, Mẹ hăm hở mua sắm
Bao hoa quả, bánh
trái với quần áo lượt là cùng mỹ phẩm…
Mẹ cười vui trước
những ngày xuân đầm ấm
Đang mang lại cho
Mẹ cuộc đời đáng sống.
Mẹ cười nói dòn dã
như bất tận,
Tiếng chim ca còn
thua giọng oanh vàng của Mẹ.
Khách qua đường
tấm tức khen ngợi Mẹ,
Người đàn bà non
trẻ hạnh phúc.
Nhưng thoáng chốc
mắt Mẹ long lanh đẫm lệ,
Khi chung quanh
bao người vui vẻ nói cười!
Một em bé lên hai
Đang nằm trong
vòng tay âu yếm người mẹ,
Với đôi bàn tay
mủm mỉm,
Em mân mê khuôn
mặt mẹ hiền,
Và ôm chầm cỗ mẹ
tràn trề hạnh phúc.
Mẹ chạnh nghĩ đến
con - một thai nhi bất hạnh
Bị Mẹ nhẫn tâm phá
bỏ hơn hai năm qua,
Mẹ những tưởng rũ
sạch nợ trần
Với hành động tàn
ác đó!
Nhưng hơn hai mươi
bốn tháng qua rồi,
Với hai lần hoa
mai lại nở,
Lòng Mẹ vẫn tan
nát hơn xác pháo ngoài đường,
Pháo của đêm giao
thừa và của những ngày đầu xuân.
Mẹ đã nhiều đêm
gạt lệ khóc thầm,
Khi nghĩ tới thai
nhi nhầy nhụa của Mẹ
Bị rách nát tả tơi
Dưới bàn tày tàn
ác của bác sĩ phá thai,
Với sự đồng ý và
yêu cầu của Mẹ.
Một khoảng trống
bi thương
Trong tâm hồn héo
hắt của Mẹ,
Dù trời bễ bao la
Không bao giờ khỏa
lấp được.
Có những ngày vì
tiếng lòng ray rứt,
Mẹ đi tìm con nơi
mộ địa hoang sơ,
Nơi những nấm mồ
tập thể
Dành cho những
thai nhi xấu số.
Với hương hoa trên
tay,
Mẹ lâm râm khấn
vái qua dòng nước mắt,
Mẹ mong con sớm
được siêu thoát cứu độ.
Ngày đầu Xuân, Mẹ
thương con da diết,
Mong hồn con về
hưởng chút hương hoa ngũ quả,
Bày biện trên bàn
thờ,
Với khói hương
nghi ngút!
Nhưng hồn con vẫn
phiêu bạt nơi âm ti mờ mịt
Vì nỗi oan khiên
do chính Mẹ gây ra.
Mẹ ơi Xuân về!
Mọi người lũ lượt
về nhà đón Xuân.
Nhưng con không
về,
Con chưa bao giờ
về
Và sẽ mãi mải
không về,
Vì con chưa bao
giờ thấy mùa Xuân,
Mùa Xuân đất trời
và mùa Xuân đời con.
Mẹ tự nhủ: Mẹ có
quyền “lựa chọn”
Một thứ quyền xuất
phát từ “văn minh sự chết”:
Sự chết của con
khi còn thai nhi trứng nước
Và sự chết trong
tâm hồn héo hắt của Mẹ.
Con sẵn sàng tha
thứ cho Mẹ,
Nhưng luật nhân
quả bù trừ không thể du di.
Đó là cán cân công
lý của Thiên Chúa chính trực,
Dù Mẹ lặn lội nơi
chân trời góc bể.
Ngày Xuân người ta
chúc nhau muôn điều tốt đẹp,
Con chỉ chúc Mẹ
một điều duy nhất:
Xin Mẹ còn chút lương tâm con người,
Đừng bao giờ tái
phạm tội ác tày trời đó nữa,
Đối với những em
út của con,
Khi còn thai nhi
trứng nước như con.
Mẹ ơi!
Xuân về!
Xuân đã về!
Nhưng con chưa bao
giờ về
Và sẽ mãi mãi
không về!!!
Thai nhi bất hạnh
của Mẹ
Hương Vĩnh
|