|
"BÌNH AN CHO CÁC CON"
CN 6 PHỤC SINH C
Trên những chuyến xe khách, xe buýt, các
bến xe… người ta thường thấy những hàng chữ “chúc quý khách thượng
lộ bình an”. Người tài xế Công giáo treo hình Đức Mẹ trên xe có kèm
theo hàng chữ “Nữ Vương ban sự bình an”. Người tài xế Phật giáo
treo hình Đức Phật, dù có hay không có hàng chữ nào, trong lòng
họ vẫn cầu mong Đức Phật ban bình an.
Theo Hán tự, chữ “bình” có nghĩa là bằng phẳng, đều hòa, hòa hợp,
thoải mái, chữ “an”, theo cách viết là “người nữ ở trong nhà”, có
nghĩa là được bảo vệ, an toàn. Như vậy, bình an nói lên trạng thái
tâm hồn, trạng thái nội tâm thư thái, an hòa, vui tươi, bình thản,
vững chắc. Do đó, bình an khác với hòa bình. Hòa bình nói lên trạng
thái bên ngoài: không còn cạnh tranh, không còn chinh chiến, xô xát,
súng đạn, gươm đao. Cho nên có khi có hòa bình nhưng không có bình
an. Nhân loại thì khao khát hòa bình, còn mỗi người thì khao khát
bình an.
Chúa Giêsu sống lại từ ngày thứ nhất trong tuần đã hiện ra với các
môn đệ và ban bình an cho các ông. Lời đầu tiên của Chúa Phục Sinh
là : “ Bình an cho anh em” (Ga 20,19-21). Bình an là hồng ân của
Chúa Phục Sinh ban cho các môn đệ (Ga 20,26; Lc 24,36).
Các sách Tin Mừng và Công vụ Tông đồ
thuật lại: mỗi lần Chúa Giêsu hiện đến đều thấy các môn đệ hội họp
trong nhà, cửa đóng then cài vì sợ người Do thái. Khi Chúa hiện
diện, sự sợ hãi của các môn đệ tan biến và các ông có được niềm vui
, bình an, can đảm.
“Thầy ban bình an của Thầy cho anh em…
anh em đừng xao xuyến, đừng sợ hãi”(Ga14,27). Có một sự khác biệt
cơ bản giữa bình an “thế gian ban tặng” và “bình an Đức Giêsu
ban tặng”.
1. Bình an Chúa Giêsu là bình an trong tâm
hồn.
Chúa Giêsu Phục sinh là niềm vui lớn lao nhất của các Tông Đồ và của
các phụ nữ đạo đức. Niềm vui nhân lên gấp bội khi Chúa trao quà tặng
Bình an.
"Bình an cho các con". Khi tâm hồn của các Tông Đồ hoang mang lo
lắng buồn vui lẫn lộn về sự việc Chúa chết và sống lại, thì lời chúc
lành của Chúa Giêsu rất đúng lúc để củng cố đức tin và đem lại an
bình cho tâm hồn của các ông.
"Bình an cho các con". Sự bình an này không giống bình an của người
đời ban tặng. Sự bình an của người đời là tạm bợ và sẽ không tồn
tại, bởi vì người đời chỉ dựa vào của cải vật chất để trấn an tâm
hồn đầy bất an. Người ta chúc nhau được bình an, nhưng không ai tìm
được bình an trong cuộc sống. Người giàu có thì cảm thấy bất an khi
đêm về vì sợ kẻ trộm. Người có địa vị thì sợ kẻ khác chiếm đoạt, lật
đổ. Người mạnh khoẻ thì sợ đau ốm.v.v... tất cả đều ở trong trạng
thái mất bình an.
Có câu chuyện kể rằng: trong triều của
một vua nọ có hai họa sĩ rất tài ba nhưng luôn ganh ghét đố kỵ nhau.
Một hôm nhà vua phán : “Ta muốn phán quyết một lần dứt khoát ai
trong hai ngươi là người giỏi nhất. Vậy hai ngươi hãy vẽ mỗi người
một bức tranh theo cùng một đề tài, đó là bình an”.
Hai họa sĩ đồng ý. Một tuần sau họ trở
lại, mỗi người mang theo bức vẽ của mình. Bức họa của người thứ nhất
vẽ một khung cảnh thơ mộng : những ngọn đồi nhấp nhô bao quanh một
cái hồ rộng với mặt nước phẳng lì không một gợn sóng. Toàn cảnh gợi
lên một cảm giác thanh thản, thoảiû mái. Sau khi xem xong, nhà vua
nói : “Bức họa này rất đẹp, nhưng trẫm chưa hài lòng.”. Bức họa của
người thứ hai vẽ một thác nước. Hình ảnh rất sinh động đến nỗi nhìn
nó người ta như nghe được tiếng nước đổ ầm ầm xuống vực thẳm. Nhà
vua nói : “Đây đâu phải là một cảnh bình an”. Họa sĩ thứ hai bình
tĩnh đáp : “Xin bệ hạ nhìn kỹ hơn một chút nữa xem”. Nhà vua nhìn kỹ
và khám phá một chi tiết mà ông chưa chú ý : Trong một nhành cây nép
mình sau dòng thác lũ, có một tổ chim. Trong tổ, chim mẹ đang ấp
trứng, đôi mắt nửa nhắm nửa mở. Chim mẹ đang bình thản chờ các con
mình nở ra. Nhà vua nói : “Ta rất thích bức tranh này. Nó đã chuyển
tải được một ý tưởng độc đáo về bình an, đó là vẫn có thể sống bình
an ngay giữa những xáo trộn của cuộc đời”. Và nhà vua đã trao giải
nhất cho tác giả bức hoạ này.
Bình an không phải giống như yên ổn, vì
yên ổn là ở bên ngoài còn bình an thì ở bên trong.
Bình an là tình trạng của một tâm hồn
đang có tương quan tốt với Thiên Chúa và với tha nhân. Thành tố quan
trọng của bình an là sự công chính. Bởi thế, không có bình an cho kẻ
dữ.
Bình an là kết quả của lòng trông cậy vào
Chúa và khi ước muốn làm đẹp lòng Chúa là điều quan trọng bậc nhất
trong đời. Đây là điều mà ta có thể có ngay giữa những xáo trộn,
xung đột và những vấn đề rắc rối chưa giải quyết được.
Chỉ có Bình An của Chúa mới làm cho chúng ta được hạnh phúc. Bởi vì
bình an là thông hiệp với Thiên Chúa.
Chúa Giêsu đang hiệp thông mật thiết với Thiên Chúa nên Ngài vẫn có
thể nói về bình an ngay cả khi kẻ thù của Ngài đã đến gần và sắp
giết chết Ngài.
"Bình an cho các con". Thế giới như đang sống trên một lò lửa.
Chiến tranh, khủng bố, thiên tai, động đất… Thế gian chưa có bình
an. Cho nên sự Bình An của Chúa Giêsu vẫn luôn có giá trị đích thực
cho nhân loại, cho những tâm hồn khắc khoải tìm kiếm bình an trong
cuộc sống.
2. Hoa quả của Bình An.
Có nhân thì có quả. Có tranh chấp thì sinh ra hận thù, có ghét ghen
thì sinh ra mưu mô thủ đoạn. Đó chính là chuyện nhân quả mà hằng
ngày chúng ta đều thấy và biết. Việc lành cũng như việc xấu, mọi thứ
đều có nhân quả của nó.
Hoa quả của Bình An là : yêu thương, tha thứ, bao dung, quảng
đại, khiêm tốn, nhẫn nại , nhịn nhục...
Khi trong tâm hồn có sự bình an của Chúa Giêsu Phục Sinh, thì chúng
biết thông cảm với người làm ta bực mình, dễ dàng cảm thông với
những người không yêu mến, sẽ khiêm tốn hơn trong lời nói trong cử
chỉ thái độ của mình... Hoa quả của bình an chính là tình yêu của
Chúa Kitô thúc bách chúng ta làm việc thiện, thúc bách chúng ta vì
anh em mà phục vụ như Chúa Kitô đã phục vụ, như các thánh Tông Đồ đã
phục vụ Giáo Hội.
Hoa qủa bình an thể hiện bằng tiếng cười,
niềm vui, hạnh phúc trong gia đình, an hoà thư thái trong tâm hồn.
Hoa quả bình an cũng chính là sự thật. Ta
cảm thấy bình an khi mình sống ngay thẳng, sống theo sự thật.
Con người ta ai cũng muốn có bình an trong tâm hồn, nên luôn cầu
chúc cho nhau được bình an. Nhưng sẽ không có bình an thật, nếu tâm
hồn không có tinh thần Phục Sinh của Chúa Kitô, tinh thần đổi mới
con người cũ trở nên con người mới sống theo hướng dẫn của Thánh
Thần.
Con người ta ai cũng cần sự bình an, có khi còn cần hơn cả cơm ăn áo
mặc nữa. Chúa luôn muốn ban bình an cho chúng ta. Giáo hội cũng mong
muốn như vậy. Cho nên mỗi khi tham dự thánh lễ, linh mục thay mặt
Chúa và Giáo hội cầu chúc: “Bình an của Chúa ở cùng anh chị em”, rồi
linh mục nói với chúng ta: “Anh chị em hãy chúc bình an cho nhau”.
Có bình an của Chúa ở nơi mình, chúng ta mới có bình an để chia sẻ
cho nhau.
Bình an là một hồng ân Chúa ban và cũng là một trách nhiệm. Không
phải chúng ta chỉ cầu khẩn và tìm kiếm bình an cho mình mà còn phải
là “khí cụ bình an của Chúa”, góp phần tạo nên bình an cho mọi người
và cho toàn xã hội.
Ước gì cuộc đời của tôi của bạn, trong mọi nơi mọi lúc, nhất là lúc
cam go sợ hãi thử thách luôn nghe được lời chúc bình an của Chúa
Phục Sinh: Bình an cho anh em.
Lm Giuse Nguyễn Hữu An
|