|
NHƯ THẦY ĐÃ YÊU
Chúa Nhật V Phục Sinh
Wiliam Oscar Wilde đã viết về một huyền thoại tình yêu : "Hoạ mi
và bông hồng đỏ".
Một sớm mùa hè, con hoạ mi làm tổ trên cành dương đã nghe trọn lời
than thở của một chàng trai bên cửa sổ :"Nếu anh không kiếm nổi
bông hồng đỏ để em cài ngực áo trong buổi dạ hội đêm nay, em sẽ xa
anh mãi mãi". Hoạ mi dư hiểu chàng trai đã lang thang khắp các
nương đồng. Nhưng tìm đâu một bông hồng màu đỏ dưới nắng cháy mùa hạ
này ? Trời ơi, người tình sẽ chắp cánh bay xa mất thôi. Hoạ mi không
chịu nổi dằn vặt bi thương của chàng. Hoạ mi phải ra tay giúp đỡ.Hoạ
mi khép cánh trước cây hoa hồng bên giếng nước nài xin :
- Chị Hồng ơi, chị có vui lòng tặng em một bông hồng đỏ thắm không ?
- Hoạ mi ơi ! em vô tâm như những chiếc gai trên thân chị. Mùa hạ
nắng cháy sao em lại xin hoa hồng đỏ ?
Chị Hồng rung rung cành lá giận dỗi. Hoạ mi tiếp tục tìm kiếm. Nàng
nép mình đậu trên một cành hồng ngoài xa hàng dậu.
- Chị Hồng ơi, có phép mầu nào làm nở cho em một bông hồng đỏ chăng?
- Hoạ mi ơi, đời cần hoa chi cho thương đau ?
- Sao cũng được, miễn em kết chặt một mối tình
- Được, những phép mầu cần phải có máu đỏ.
- Bằng mọi giá chị ạ.
- Bằng giá sinh mạng?
- Kể cả sinh mạng em.
- Hoạ mi ơi ! Hãy đặt cổ em trên gai nhọn của chị, hãy hót cho chị,
cho cây cỏ, cho đất trời khúc tình ca thắm thiết nhất đời em. Hãy đổ
máu đỏ cho bông hồng nở. Hãy nhuộm máu cho bông hồng đỏ. Mình sẽ có
một bông hồng đỏ như máu đẹp nhất trần gian.
Hoạ mi đã hót say mê đến giây phút cuối cuộc đời, đã đổ đến giọt máu
cuối cùng, đã chết rũ trên cành hồng bên cạnh đoá hồng bí nhiệm đỏ
thắm nở tươi.
Chàng trai mừng vui tiếng cười mở hội. Bông hồng được hái về trau
chuốt trước khi có mặt trong dạ hội. Điều lạ lùng nhất và cũng phi
lý nhất, phi lý như chính cuộc đời phi lý, là người tình đã khước từ
đoá hồng bí nhiệm, vì trên ngực áo cô gái một bông hồng giả đang ngự
trị … Sáng hôm sau, dân làng bắt gặp một đoá hồng bị nghiền nát, nằm
tả tơi dưới vết bánh xe bò.
Hoạ mi yêu người,đã lấy máu và sinh mạng đổi lấy bông hồng. Người
thiếu nữ nhận bông hồng giả để chối từ một tình yêu chân thật.
Câu chuyện là một huyền thoại, chuyên chở một nội dung rất thực : Đó
là nét thực của tình yêu, của tự do, của hy sinh. Tình yêu phải được
nuôi dưỡng bằng hy sinh, bằng máu, bằng cả sinh mạng ”Không có
tình thương nào cao hơn tình yêu của người đã hy sinh tính mạng vì
bạn hữu mình”( Ga 15,13).
Hoạ mi đã cất tiếng hót bi thương trước khi chết vì muốn hiến tặng
đoá hồng. Chúa Giêsu trước khi chịu khổ nạn,chịu chết đã để lại cho
các môn đệ những lời tâm huyết rất chân thật và cũng là những chỉ
thị cuối cùng của Ngài.”Anh em hãy yêu thương nhau như Thầy đã
yêu thương anh em” (Ga 13,34). Chỉ thị này bao hàm mọi chỉ thị
khác.
Chữ “như” ở đây thật quan trọng. Chúa Giêsu đã so sánh :
như Cha đã yêu mến Thầy, Thầy cũng yêu mến anh em, anh
em hãy yêu mến nhau như Thầy đã yêu mến anh em.
Như Cha đã yêu mến Thầy. Đức Giêsu đã nhiều lần nói về tình yêu của
Chúa Cha dành cho Người ( x.Ga 3,35;5,20;17,24). Chúa Cha cũng nhiều
lần xác nhận điều này(x Mt 3,17;17,5). Tình yêu của Chúa Cha đối với
Chúa Con là tình yêu chia sẽ và trao ban.Tình yêu của Chúa Con đối
với Chúa Cha là tình yêu tôn kính và vâng phục. Chúa Con yêu các môn
đệ như tình yêu Chúa Cha đối với Người.
Đức Thánh Cha Gioan Phaolô II trong thông điệp Sự Rạng Ngời
Chân Lý số 20 đã viết: Chữ như này đòi hỏi phải
bắt chước Chúa Giêsu, nơi tình yêu của Người mà việc rửa chân cho
các môn đệ là một dấu chỉ cụ thể. Chữ như cũng chỉ mức độ mà
Chúa Giêsu đã yêu thương các môn đệ và các môn đệ cũng phải yêu
thương nhau bằng mức độ ấy.
Yêu như Thầy đã yêu là yêu như thế nào?
- Thầy chấp nhận cái chết thập hình để chuộc tội nhân loại “Không
có tình thương nào cao hơn tình yêu của người đã hy sinh tính mạng
vì bạn hữu mình”
- ”Thầy không coi anh em là tôi tớ, nhưng Thầy coi anh em là bạn
hữu của Thầy”(Ga 15,15a). Ngài là Thầy, là Chúa. Các môn đệ là
người, là đệ tử. Nếu Chúa muốn coi các ông là tôi tớ cũng được,
nhưng không, Chúa đã coi họ là bạn hữu ngang hàng với Ngài. Bạn hữu
tri âm tri kỷ nên “tất cả những gì Thầy nghe được nơi Cha của
Thầy,Thầy đã cho anh em biết”(Ga 15,15b).
- Cả cuộc đời của Chúa đã sống tình yêu nhập thể và hiến dâng cho
tất cả mọi người.Chúa không để ai về tay không khi đến với Người. Kẻ
mù được sáng, người què đi được, kẻ điếc nghe được, người câm nói
được, những kẻ tội lỗi, những cô gái điếm tìm được ơn thứ tha…
Tình yêu của Chúa cao đẹp quá, cao quý quá. “Anh em hãy yêu như
Thầy đã yêu” (Ga 13,34). Quả thật là quá khó đối với con người !
Vẫn biết rằng con người chẳng bao giờ yêu nhau tới mức ”như Thầy
đã yêu”, nhưng lời mời gọi của Chúa vẫn luôn giục giã chúng ta
hướng theo đường Chúa đã đi, lấy tình yêu của Chúa làm tiêu chuẩn
cho mọi hành động, làm khuôn vàng thước ngọc cho mọi suy nghĩ, lời
nói việc làm của chúng ta.
Cội nguồn của dòng sông tình yêu phát xuất từ Chúa Cha qua Đức Giêsu
tuôn chảy đến nhân loại.Tình yêu là nguồn sự sống, là động lực chính
yếu của cuộc đời và sau hết tình yêu cũng là cứu cánh của cuộc đời:”Vạn
sự đã do tình yêu sáng tạo, vạn sự được Tình yêu nâng đỡ, vạn sự đi
về tình yêu và đi vào trong tình yêu” ( R.Tagore)
Chính tình yêu Thiên Chúa đã gọi chúng ta vào trường đời để dạy
chúng ta sống yêu thương,bác ái;chính tình yêu Thiên Chúa đã cứu
sống chúng ta và chính nhờ tình yêu ấy mà chúng ta được sống, cũng
như cành nho chỉ sống nhờ kết hợp với cây nho.
Nguyện xin Chúa giúp chúng con tập sống yêu thương ”như Thầy đã
yêu” khi thực thi lời Chúa dạy “ Điều gì chúng con làm cho
người bé nhỏ nhất là làm cho cho chính Ta” (Mt 25,40).
Lm. Giuse
Nguyễn Hữu An
|