|
Bàn tay cha, dòng sữa mẹ…
Lễ
Thánh Gia Thất (Lc 2, 22-40)
Sinh ra trên cõi đời, ai trong chúng ta cũng có một gia đình để yêu
thương. Gia đình chính là môi trường, là trường học cho chúng ta
được lớn lên và trưởng thành dưới bàn tay dạy dỗ của cha, trong dòng
sữa nồng ấm đầy yêu thương của mẹ. Chúa Giêsu cũng vậy. Tuy là Con
Thiên Chúa, nhưng khi xuống thế làm người, mặc lấy thân phận mỏng
giòn của con người, Chúa Giêsu cũng có một gia đình trong đó song
thân của Người- thánh Giuse và Mẹ Maria, luôn là tấm gương mẫu mực
về đời sống gia đình. Lễ Thánh Gia, vì thế là ngày lễ của mọi gia
đình Kytô quy hướng về di sản gia đình Nadarét để chiêm ngắm, học
hỏi và theo gương các nhân đức mà gia đình này đã để lại cho nhân
loại.
Điều ghi nhận đầu tiên khi nhìn vào gia đình Thánh Gia là mẫu gương
về đời sống khó nghèo và cần mẫn lao động. Sở dĩ chúng ta khẳng định
được điều này là vì Tin mừng hôm nay ghi lại việc song thân Chúa
Giêsu khi tiến dâng Người cho Thiên Chúa có kèm theo lễ vật là “một
đôi chim gáy hay một cặp bồ câu non”- đây là của lễ của người nghèo.
Mà đúng là nghèo thật, vì chúng ta từng chiêm ngắm cảnh giáng sinh
của Con Thiên Chúa trong hang bò lừa lạnh lẽo mùa đông. Có người cho
rằng Chúa Giêsu đâu có nghèo. Bởi vì hôm đó đông người nên không tìm
được chỗ đấy thôi. Đây là cái nhìn một chiều và phiến diện. Bởi “đôi
chim gáy” hôm nay và 30 năm sống làm “con bác thợ mộc” của Chúa
Giêsu cho chúng ta cái nhìn đầy đủ về một đời sống khó nghèo và cần
mẫn lao động của gia đình Thánh Gia. Thế rồi ba năm rao giảng Tin
mừng, chúng ta thấy Chúa Giêsu kết thân với những người nghèo khổ,
bệnh hoạn tật nguyền; làm bạn và đồng bàn với những kẻ tội lỗi và
gái điếm để đưa họ về nẻo chính đường ngay,… Tất cả để minh chứng
rằng, trước khi đến với người nghèo, Chúa Giêsu và gia đình Thánh
Gia đã từng trải qua cảnh nghèo, từng đồng lao cộng khổ, bôn ba đó
đây để tìm miếng cơm manh áo. Trải nghiệm như thế để rồi thời gian
rao giảng cũng chính là thời gian Người tỏ lòng cảm thông, chia sẻ
và gắn bó với những con người nghèo khổ, bệnh hoạn và tội lỗi hầu
mang đến cho họ sự an vui hạnh phúc không chỉ ngay ở đời này mà còn
hướng họ về sự sống hạnh phúc mai sau.
Gia đình Thánh gia không chỉ nghèo khó, lam lũ cần lao mà còn là một
gia đình thánh thiện, chuyên chăm cầu nguyện. Thánh Giuse được xem
là người cha công chính. Suốt một đời, Người luôn chuyên chăm phụng
thờ Giavê Thiên Chúa, tìm thánh ý Chúa qua mỗi công việc, dù là nhỏ
nhất. Không thấy câu nói nào của thánh Giuse được lưu lại cho hậu
thế, điều đó chứng tỏ rằng, thánh Giuse là con người của lao động và
cầu nguyện, là con người nói ít làm nhiều; Mẹ Maria đạo hạnh khiết
trinh. Cuộc đời của Mẹ luôn là bài ca “Xin vâng” cho trọn vẹn ý Chúa.
Dõi bước theo từng hơi thở, từng bước đi, từng cái rùng mình khi
trái gió trở trời của Chúa Giêsu, tất cả đều không ra khỏi ánh mắt
yêu thương của Mẹ, tất cả đều được mẹ ghi nhận và “suy đi nghĩ lại
trong lòng”. Hôm nay cũng vậy. Mặc dù lề luật không buộc tiến dâng
con trong Đền thờ, nhưng song thân Chúa Giêsu vẫn đưa con đến Đền
thờ để tiến dâng cho Giavê Thiên Chúa. Điều đó cho thấy rằng thánh
Giuse và Đức Maria là những người rất nhiệt tâm lo việc phụng sự
Chúa. Đời sống đạo đức của các ngài không phải đợi có luật mới thực
thi hoặc chấp hành lề luật cách miễn cưỡng, mà là thực thi việc đạo
đức và tuân hành lề luật với tình yêu chân thành.
Gia đình Thánh Gia còn là mẫu gương về đời sống luôn không ngừng
đi tìm Thánh Ý và phó thác mọi sự trong sự quan phòng của Thiên Chúa.
Tiến dâng con cho Thiên Chúa, chắc hẳn không bậc cha mẹ nào lại mong
muốn cho con mình có một tương lai đen tối, một tương lai bị ngược
đãi, đau khổ. Thánh Giuse và Đức Maria hẳn cũng có những tâm tình ấy
khi dâng con vào Đền thờ, phó thác người con cho Giavê Thiên Chúa.
Thế nhưng, những gì mà cụ ông Simêon nói về người con của mình hẳn
làm cho các ngài phải sửng sờ kinh ngạc. “Thiên Chúa đã đặt cháu bé
này làm duyên cớ cho nhiều người Israel phải vấp ngã hay được chỗi
dậy. Cháu còn là dấu hiệu bị người đời chống báng”. Ai chứ người như
cụ ông Simêon thì không thể ác mồm ác miệng “trù ẻo” con mình được.
Vì cụ chính là người công chính và sùng đạo mà ai ai ở Giêrusalem
này biết đến. Mà cụ đâu chỉ nói về Hài nhi Giêsu, cuộc đời của Đức
Maria cũng trở nên như “lưỡi gươm đâm thấu tâm hồn”. Vì thế, đối với
Mẹ, sự kiện này- tuy chưa hiểu thấu, hẳn là một nhắc nhớ cần thiết
cho Mẹ hằng suy ngẫm và phó dâng tất cả cho Thiên Chúa.
Ý thức rằng “này con cái là hồng ân của Chúa/con mình sinh hạ là
phần thưởng Chúa ban” (Tv 126,3), nên trách nhiệm của cha mẹ là luôn
quan tâm, yêu thương và giáo dục con cái theo luật Chúa truyền, theo
truyền thống gia đình Kytô giáo; còn bổn phận của con cái cần phải
tôn kính, thảo hiếu và phụng dưỡng cha mẹ khi các ngài tuổi đời xế
bóng. Bởi Thiên Chúa hứa ban cho những ai thảo kính cha mẹ không chỉ
được Thiên Chúa nhậm lời khi họ cầu nguyện mà còn đền bù mọi lỗi lầm
của mình nữa (x. Hc 3, 3.5).
Mừng lễ Thánh Gia Thất là dịp để mỗi người trong gia đình Kytô nhìn
lại đời sống đạo của mình khi đối chiếu với mẫu gương gia đình Thánh
Gia. Ước mong mỗi gia đình Kytô sẽ là mẫu gương sống động về tình
yêu thương, gương hy sinh phục vụ và chuyên chăm cầu nguyện cho
người khác tìm về. Sống trong một thế giới đang mất dần những giá
trị về đời sống gia đình, gia đình Kytô chúng ta cần phải nêu cao
gương sáng hơn nữa để chính đời sống gia đình Nadarét tại thế của
chúng ta sẽ đánh động lương tri nhân loại hầu thế giới ý thức giá
trị và tầm quan trọng của gia đình để không ngừng làm cho các giá
trị đó ngày một thăng tiến.
Lm Jos. Phạm Ngọc Ngôn, Csjb
|