|
Bỏ đi để được sở hữu
Chúa nhật 17
thường niên A (Mt 13, 44-52)
Lịch sử dân tộc Israel còn ghi lại câu
chuyện “ước gì được nấy” của vua Salômôn. Tại Ghípôn, Giavê Thiên
Chúa báo mộng cho Salômôn rằng Người sẽ cho ông bất cứ điều gì ông
ước xin. Salômôn không ước gì ngoài một điều vỏn vẹn trong hai từ
“khôn ngoan”. Chắc hẳn sẽ có người cho rằng Salômôn đúng là một tên
khờ. Bởi lẽ cơ hội ngàn năm có một ai lại đi xin một điều chả thực tế
tí nào cả! Thế nhưng, xét cho cùng, ông quả là người biết “nhìn xa
trông rộng” và điều này được chính Thiên Chúa tán dương. Bởi một điều
hết sức đơn giản, khôn ngoan chính là đầu mối, là nền tảng, là nguồn
gốc cho tất cả. Chính nhờ khôn ngoan mà Salômôn có tất cả mọi sự. Tin
mừng hôm nay cách nào đó cũng hướng chúng ta về đường khôn ngoan đó
khi sánh ví nước trời như người phát hiện ra kho báu, phát hiện ra
viên ngọc đẹp để bằng mọi cách chiếm được nó làm sở hữu cho riêng
mình.
Dụ ngôn kho báu khiến người nghe cảm
thấy người đã tìm ra kho báu sao mà “khờ” thế. Sao lại phải chôn lại,
cứ ôm về nhà có phải hơn không? Chúng ta biết vấn đề không đơn giản
như vậy. Bởi bối cảnh thời đó lệ thuộc vào ít nhất là hai luật lệ,
một của Rôma và một của Dothái. Theo đó, ai phát hiện được báu vật
thì quyền sở hữu thuộc về người đó chiếu theo luật Rôma, còn luật
Dothái không nói rõ nhưng xem ra có phần ngược lại, nghĩa là thuộc về
quyền sở hữu của chủ đất. Vả lại, Chúa Giêsu đang nói với dân chúng
Dothái, nên dĩ nhiên luật Dothái có hiệu lực hơn cả. Thế nên, chúng
ta hiểu người phát hiện ra kho báu, anh ta đâu dám “rinh” về nhà vì
như thế sẽ phạm luật trộm cắp. Do đó anh lẳng lặng “ngó trước nhìn
sau” chôn lại rồi tìm cách mua cho bằng được thửa ruộng ấy. Thế nhưng,
nếu chúng ta xét về luân lý, thì chắc chắn anh này “dính đòn”. Bởi,
lẽ ra anh phải thông báo cho chủ đất biết thì đàng này anh lại tính
toán có lợi cho mình. Tuy nhiên dụ ngôn trên không đặt nặng vấn đề
luân lý cho bằng việc đề cao giá trị cao quý của nước trời cũng như
niềm hân hoan vui mừng của người phát hiện ra chân lý.
Nước trời được sánh ví như kho báu, như
viên ngọc quý và như thế trong tâm thức của bất cứ ai, luôn mong ước
có ngày mình sẽ sở hữu được nó. Tuy nhiên, để sở hữu, con người cần
phải ra sức kiếm tìm và, quan trọng hơn, là phải biết “đầu tư” đúng
chỗ, đúng điều mình cần thì mới đạt hiệu quả như mong đợi. Cả hai dụ
ngôn kho báu và viên ngọc quý cho chúng ta thấy điều đó. Khi phát
hiện được kho báu cũng như ngọc quý, người phát hiện không chỉ vui
mừng sung sướng mà còn tìm mọi cách để có thể sở hữu được nó. Để làm
được điều ấy, họ phải cần “bỏ đi”. Đây là điều hết sức quan trọng.
Bởi nếu không bỏ đi những gì mình có, mình không thể sở hữu vật tìm
thấy. Bỏ đi cũng chính là để nhận; bỏ việc nhỏ để đầu tư cho việc lớn;
bỏ cái tầm thường để được cái cao quý; bỏ những gì thực dụng để đổi
lấy những gì xem ra chẳng thực tế tý nào; bỏ tất cả để mua lấy khôn
ngoan như vua Salômôn đã làm. Và đó mới là khôn ngoan đích thực, khôn
ngoan đến từ Thiên Chúa.
Hơn ai hết, người Kytô là những người
khôn ngoan. Bởi chúng ta đã tìm thấy kho tàng đức tin vô cùng cao quý
mà Thiên Chúa -qua Chúa Thánh Thần, đã phú ban. Kho tàng đức tin đó
mời gọi chúng ta, thúc giục chúng ta hãy mau mau tìm cách để sở hữu
cho bằng được. Mỗi chúng ta đều có thể sở hữu được nó nếu chúng ta
biết từ bỏ, biết cắt tỉa những gì rườm rà, cản trở, không cần thiết
cho đời sống thiêng liêng của chúng ta. Kho tàng đức tin đó sẽ ở
trong tầm tay nếu chúng ta biết tuân giữ những huấn lệnh của Thiên
Chúa, biết làm chứng cho chân lý và sẵn sàng để cho Chúa hướng dẫn.
Có như thế, hành trình tìm đến với đức tin của chúng ta không trở nên
vô ích, trái lại sinh nhiều hoa trái thiêng liêng và mưu ích cho tâm
hồn.
Ước gì Lời Chúa hôm nay giúp mỗi người
chúng ta hân hoan vui mừng vì chúng ta đang sở hữu một báu vật trong
tâm hồn, đó chính là kho tàng Lời Chúa và Thánh Thể. Mong sao kho
tàng ấy luôn mãi hiện diện với chúng ta và càng làm cho đời sống
chúng ta thêm sức mạnh và phong phú ngõ hầu kho tàng đó, qua chúng ta,
toả ánh sáng và ngào ngạt hương thơm đến muôn người.
Lm Jos. Phạm Ngọc
Ngôn, Csjb
|