|
Chị hãy về và từ nay đừng phạm tội
nữa
Chúa nhật 5 mùa Chay C (Ga 8,1-11)
Những người Pharisêu và nhóm Kinh sư vốn từ lâu đã không ưa gì cách
giáo huấn và việc làm của Chúa Giêsu, họ tìm mọi cách để có thể cáo
buộc Người. Dịp may hiếm có đã đến, khi Chúa Giêsu trở lại Đền thờ
để giảng dạy dân chúng sau một đêm ở trên núi Ôliu. Ngay tại Đền
thờ, họ điệu một phụ nữ bị cho là phạm tội ngoại tình tới gặp Chúa
Giêsu để xin Người xét xử. Đây là một chiêu bài rất nham hiểm của
bọn Pharisêu và Kinh sư hòng đạt được mục đích khử trừ nhân vật mà
họ cho rằng ngày càng ảnh hưởng dân chúng, đe doạ quyền uy của họ.
Chúng ta hãy xem Chúa Giêsu hoá giải cái bẫy này như thế nào.
Bẫy đã giăng. Người Pharisêu, Kinh sư và cả đám đông nữa đang hứng
thú chờ xem Chúa Giêsu và người phụ nữ sập bẫy. Bẫy giăng ra thật
cay nghiệt. Người Pharisêu và Kinh sư tin chắc đàng nào Chúa Giêsu
cũng bị sập. Lý do là vì tội của người đàn bà này đã rõ ràng, luật
Môsê ngàn đời vẫn còn kia ai dám phá đổ. “Còn Thầy, Thầy nghĩ
sao?”. Quả thật khó. Chúa Giêsu bị đặt trước sự quyết định có
tính chất sinh tử. Vấn đề đặt ra đối với Chúa Giêsu hay bất cứ ai ở
trong hoàn cảnh này là : hy sinh người đàn bà ngoại tình này để cứu
lấy Lề luật Môsê hay hy sinh Lề luật để cứu lấy người đàn bà?
Hơn nữa đối với Chúa Giêsu vốn là Thầy dạy thì vấn đề đó còn phát
sinh những hậu quả khôn lường. Hậu quả đó là gì nếu không phải là
nghịch lại với truyền thống của cha ông; tệ hơn, nó còn nghịch lại
với chính giáo huấn của Người. Thật thế, nếu Chúa Giêsu chọn đáp án
“hy sinh người đàn bà”, tức là đồng ý ném đá chị, vô hình
trung Người tự mâu thuẫn với giáo huấn mà lâu nay Người vẫn hằng rao
giảng về một Thiên Chúa đầy yêu thương và tha thứ; còn chọn đáp án
“hy sinh Lề luật Môsê”, thì chính Người phải bị ném đá trước vì dám
phá bỏ và đi ngược lại Lề luật.
Trong dáng vẻ của một Thầy dạy, Chúa Giêsu không trả lời trực tiếp
câu chất vấn của Pharisêu và Kinh sư, Người ngồi xuống rồi dùng tay
vẽ trên mặt đất. Chúa Giêsu vẽ gì? Thú vị là nhiều nhà chú giải đã
suy nghĩ và đưa ra nhiều cách giải thích cho hành động này của Chúa
Giêsu. Chúng ta có thể thấy cách giải thích của Thánh Hiêrônimô khi
cho rằng sở dĩ Chúa Giêsu ngồi xuống dùng tay vẽ trên mặt đất là
nhằm liệt kê tội lỗi của những kẻ tố cáo người phụ nữ; còn một số
tác giả khác thì lại cho rằng Chúa Giêsu viết lại một câu trong sách
Ngôn sứ Giêrêmia : “Lạy Đức Chúa, niềm hy vọng của Israel là
Ngài, hết những ai lìa bỏ Ngài sẽ phải xấu hổ, những kẻ quay lưng
lại với Ngài sẽ bị bứng khỏi mặt đất, vì họ đã dám lìa bỏ Đứa Chúa
là mạch nước trường sinh” (Gr 17, 13). Dù thế nào đi nữa, nếu
dựa vào ngữ cảnh của trình thuật Tin mừng, chúng ta sẽ thấy Chúa
Giêsu trước khi đưa ra lời phán quyết cuối cùng cho cặm bẫy mà người
Pharisêu và Kinh sư đưa ra, Người đã dùng quãng thời gian thinh
lặng kéo dài đó nhằm cho thấy điều Người sắp nói cực kỳ quan trọng.
“Ai trong các ông sạch tội, thì cứ việc lấy đá mà ném trước đi”.
Thật trớ trêu và hài hước làm sao! Chỉ một câu nói, Chúa Giêsu
đã hoá giải được cạm bẫy và, hơn thế nữa Người đã biến vụ án lẽ ra
phải xét xử bị cáo là người phụ nữ trở thành vụ án xét xử những
nguyên cáo là các ông Pharisêu và Kinh sư! Mà không hài hước sao
được khi chỉ mới đây thôi, những con người tự cho mình là công
chính, nấp đằng sau bức tường của Lề luật, lôi người đồng loại của
mình, bêu rếu, lên án giữa đám đông thì giờ đây, họ phải đối diện
trước lương tâm của mình để phản tỉnh, để tự thú mình có đích thực
là người không hề có tội hay không.
Thưa các ông Pharisêu và Kinh sư, có thể các ông qua mắt được dân
chúng, có thể các ông cố tình lách Lề luật hoặc ra sức áp dụng triệt
để Lề luật cho những người thuộc quyền, nhưng các ông không thể qua
mắt được tiếng nói của lương tâm- món quà Thiên Chúa đã ban tặng cho
loài người. Hành động mờ ám của các ông có thể người khác không biết
nhưng các ông nên biết điều này, mọi hành vi nhất cử nhất động của
các ông sẽ không tránh khỏi cái nhìn cũng như sự luận phạt của Thiên
Chúa công minh. Lương tâm đã dạy cho các ông bài học thế nào là tội
lỗi. Thì ra các ông cũng chẳng hơn gì người phụ nữ mà các ông quyết
lên án, quyết ném đá chị cho bằng được. Tội của chị đã rõ và không
thể chối cãi. Thế nhưng chị không đến nỗi quá xấu xa, quá hư đốn như
các ông vẫn thường nghĩ để rồi kết án. Còn các ông, các ông cũng
không phải là người công minh chính trực như các ông vẫn hay dương
dương tự đắc, vỗ ngực rêu rao. Hiệu quả của quá trình tự vấn này là
gì nếu không phải việc nhận ra mình cũng là kẻ tội lỗi, và vì thế
làm sao mình có thể kết án người khác cũng là kẻ tội lỗi như mình.
Cuối cùng của quang cảnh phòng xử án chỉ còn lại Chúa Giêsu và người
đàn bà. Chỉ còn một bên là Đấng giàu lòng nhân ái, thương xót và tha
thứ và một bên đại diện cho kẻ được xót thương và được thứ tha. “Tôi
không lên án chị đâu! Thôi chị cứ về đi và từ nay đừng phạm tội
nữa!” Từng ánh mắt, cử chỉ và lời nói của Chúa Giêsu là lòng bao
dung và tha thứ. Chúa Giêsu không lên án chị không có nghĩa là Người
quá dễ dãi, chấp nhận những lầm lỗi chị đã gây nên. Không. Không bao
giờ Người chấp nhận những hành vi tội lỗi của con người. Điều này
thật rõ ràng. Chúa Giêsu căn dặn chị hãy về và từ nay đừng phạm tội
nữa. Bằng lòng bao dung và nhân ái, Chúa Giêsu không chỉ thứ tha tội
lỗi mà còn muốn giải thoát, muốn đem đến cho chị ơn cứu rỗi, cho chị
cơ hội để đổi mới và làm lại cuộc đời.
Thiên Chúa chúng ta là thế. Đứng trước tội lỗi của con người, Người
luôn bao dung và từ ái. Chưa hề thấy ai lỗi lầm chạy đến với Người
mà Người chối từ; trái lại, Người luôn rộng vòng tay đón rước họ vào
lòng để an ủi, để khích lệ, để thứ tha và để thương yêu. Lời nói
đầy lòng nhân ái và sự cứu rỗi của Chúa Giêsu với người phụ nữ tội
lỗi trong Tin mừng hẳn cũng sẽ là lời mà Chúa muốn gửi đến cho mỗi
người chúng ta, vấn đề ở chỗ chúng ta có dám đối diện với lỗi lầm,
có dám nhận ra con người hèn yếu của mình trong hệ luỵ tội lỗi để
chạy đến tựa nương vào lòng Chúa bao dung hay không.
Lm Jos. Phạm Ngọc Ngôn, Csjb
|