Chúc lành cho kẻ nguyền rủa…

Chúa nhật 7 thường niên C (Lc 6, 27-38)

 

Thánh sử Luca tiếp tục trình bày cho chúng ta về loạt bài giáo huấn của Chúa Giêsu nơi đồng bằng. Sau khi đã trình bày các mối phúc/mối hoạ để tiên báo về những phúc lành cho những ai sống cảnh đời khiêm hạ, lấy Chúa làm gia nghiệp; đồng thời cũng cảnh tỉnh cho những kẻ chỉ biết lo thú vui hiện tại mà quên hạnh phúc mai sau trường cửu. Giờ đây, trong giáo huấn của mình, Chúa Giêsu muốn gửi đến các môn đệ và dân chúng một chủ đề có thể nói là đặc trưng riêng của Kytô giáo: Thước đo tình yêu của người môn đệ Chúa Kytô chính là thực thi lòng bác ái, khoan dung và tha thứ cách vô vị lợi, không chấp nhất, không loại trừ.

Hãy xem Chúa Giêsu trình bày những đòi hỏi cơ bản của một tình yêu không loại trừ là gì: “Hãy yêu kẻ thù và làm ơn cho kẻ ghét anh em, hãy chúc lành cho kẻ nguyền rủa anh em và cầu nguyện cho kẻ vu khống anh em”.  Với những lời trên đây, chúng ta sẽ cảm nhận nó thật tuyệt vời, thật chí lý khi và chỉ khi cuộc đời của chúng ta ngập tràn niềm vui và hạnh phúc; khi gia đình, con cái, địa vị xã hội,…  của chúng ta luôn ở trong gam màu hồng rực sáng, không mảy may u buồn đau khổ. Thế nhưng, cũng với những lời này khi chúng ta gặp phải những trắc trở trong cuộc đời, bị những người thân yêu, bè bạn xúc phạm chửi rủa, vu khống,… thì ôi thôi, xem ra lời Chúa Giêsu sao mà khó nghe quá, sao mà phi lý quá đổi, vân vân và vân vân…

Thật ra, kiểu luận lý này không có gì trái với quy luật tâm lý thông thường “mắt đền mắt, răng đền răng” của con người. Tuy nhiên, chúng ta cần phải chân nhận rằng, cái độc đáo và tuyệt vời nhất trong giáo huấn của Chúa Giêsu là ở chỗ Ngài đề nghị một phương thế để có thể trở thành “con cái của Đấng tối cao”, xứng đáng lãnh phần thưởng lớn lao sau này là hãy yêu thương kẻ thù, chúc lành cho kẻ nguyền rủa, cầu nguyện cho kẻ vu khống- điều mà bất cứ ai dù tâm hồn có cao thượng, có lương tri nhất cũng không thể nghĩ ra. Đây chính là nền giáo huấn mới siêu việt nhất không đến từ phía con người mà xuất phát từ chính Thiên Chúa. Thật vậy, con người làm sao có thể nghĩ ra một thứ tình yêu “điên rồ” kia, ngược lại hoàn toàn với lối cư xử và suy nghĩ của con người. Vâng, chỉ có Thiên Chúa, chỉ có Chúa Kytô – Đấng vốn dĩ là Thiên Chúa, mặc lấy xác phàm nhân loại, đến sống với nhân loại mới dám đưa thứ tình yêu “chết người, điên rồ” kia gieo vào lòng nhân loại để nhờ đó, biết bao người qua lời giáo huấn này, họ cảm nhận được một niềm vui khôn tả, một thứ hạnh phúc chỉ đến từ trời cao khi đem lời giáo huấn của Chúa Giêsu đi vào trong cuộc sống của họ, trong số đó không thiếu những người ngoài Kytô giáo như Mahatma Gandhi – một người chủ trương bất bạo động, ở Aán Độ chẳng hạn.

Hơn lúc nào hết, người Kytô hữu cần phải làm cho lời Chúa sinh hoa kết trái vì chính chúng ta – qua phép rửa, được trở nên con cái của Thiên Chúa, được mời gọi đến hưởng hạnh phúc, đến lãnh nhận phần thưởng nước trời sau khi đã trải nghiệm lời giáo huấn của Chúa Giêsu. Ước mong lời Chúa hôm nay được mỗi người chúng ta đem ra thực hành trong môi trường sống của mình để nhờ đó, giáo huấn về lòng yêu thương, bao dung và tha thứ vô vị lợi mà Chúa Giêsu rao giảng cách đây hơn 2000 năm mãi mãi vang vọng trên toàn thế giới.

Lm Jos. Phạm Ngọc Ngôn, Csjb