|
Dấn bước trong niềm tin Xin vâng
Chúa nhật 4
mùa vọng B (Lc 1, 26-38)
Tạm biệt vị Tiền hô của Thiên Chúa - Thánh Gioan Tẩy Giả, từ
nay cho đến Lễ Giáng Sinh, chúng ta cùng nhau chiêm ngắm chân dung
một nhân vật rất ư quan trọng trong lịch sử Cứu độ: Đức Trinh nữ
Maria. Chính Đức Maria là mẫu gương tuyệt vời, là nguồn cảm hứng cho
toàn thể địa cầu. Chính nhờ Mẹ và nơi Mẹ, Chúa Giêsu Kytô- Đấng Cứu
độ trần gian, mặc lấy xác phàm nhân loại, giáng sinh làm người để
cứu chuộc nhân loại. Chúa nhật cuối cùng của Mùa Vọng mời gọi chúng
ta chiêm ngắm chân dung tuyệt mỹ cũng như sứ mạng cao quý mà Thiên
Chúa đã ưu ái dành cho Mẹ.
Khác với việc truyền tin cho Dacaria, diễn ra trong bối cảnh
huy hoàng của Đền thờ Giêrusalem, việc truyền tin cho Đức Maria ở
một nơi thật khiêm tốn và bé mọn- nơi “một thành xứ Galilê” , trong
căn nhà đơn sơ tại Nazarét. Khung cảnh tuy đơn sơ bé mọn nhưng chứa
đựng một bầu khí tuyệt vời thánh thiện. Bầu khí ấy cho phép chúng ta
chiêm ngưỡng trước mầu nhiệm Nhập Thể của Con Thiên Chúa tuy vô cùng
cao quý nhưng lại thật gần gũi, thật thân thiết với cái nghèo đói –
nghèo đến trần trụi, nhất của kiếp người.
Thánh sử Luca dường như có ý muốn nhấn mạnh đến Mẹ - thiếu nữ
Sion, là một trinh nữ trong vai trò của người nhận sứ điệp Thiên
Chúa. Từ Trinh nữ ở đây phải hiểu như thế nào? Trinh nữ, tiếng Hylạp
là Parthenos để chỉ mọi thiếu nữ và, mặc nhiên, được xem là đồng
trinh. Điều này càng được khẳng định cách vững chắc trước câu hỏi mà
Đức Mẹ đặt ra với sứ thần: “Việc ấy xảy đến thế nào, vì tôi không
biết đến việc vợ chồng?”.
Không chỉ là Trinh nữ, Đức Maria còn được biết đến qua danh
hiệu “Đấng đầy ân sủng” của Thiên Chúa- tên mới mà sứ thần đặt cho
Mẹ. Chúng ta biết đây là kiểu nói rất hiếm gặp trong Kinh thánh, chỉ
vài lần mà thôi (x. Hc 18,17; Ep 1,16). Đấng đầy ân sủng
(Kekhritomene) ở thể thụ động và có thể hiểu rằng Đấng ấy đã, đang
và sẽ đầy ân sủng. An sủng ở đây không chỉ hiểu là đặc sủng của nhà
vua và lòng sủng ái của người yêu mà còn là người làm đẹp lòng Thiên
Chúa, nó không còn chỗ cho tội lỗi xâm chiếm.
Trước sứ điệp của sứ thần, Đức Maria chỉ bối rối chứ không sợ
hãi như trường hợp Dacaria. Đức Mẹ cố tìm hiểu ý nghĩa của mầu nhiệm
vừa được mạc khải một cách bất ngờ. Cũng như Dacaria, Mẹ cũng đặt
vấn đề với sứ thần nhưng khác với Dacaria, Mẹ không hoài nghi mà
xuất phát từ lòng tin đi tìm ánh sáng. Đặt vấn đề như thế, Mẹ đã làm
hài hoà giữa đức tin và lý trí, và đó là dấu hiệu của một niềm tin
biết vận dụng lý trí để truy tìm chân lý. Chúng ta biết đức tin
không lý trí là đức tin mù quáng; và, lý trí mà không có đức tin thì
không còn mầu nhiệm, không còn sự linh thánh nữa. Thế nên câu hỏi
của Đức Maria- cách nào đó, đưa đến một mạc khải rõ ràng về Chúa
Giêsu. Qua đó chúng ta biết tường tận người con mà Mẹ sinh ra chính
là “Con Thiên Chúa” - tước hiệu mà Cựu ước và Luca dùng để chỉ Đấng
Mêsia, tức Chúa Giêsu, con Mẹ, người sẽ làm thay đổi bộ mặt địa cầu,
sẽ dẫn đưa nhân loại từ trong bóng đêm tội lỗi về với ánh sáng Tin
mừng cứu rỗi.
Lý trí đã dẫn đưa Mẹ tìm hiểu mầu nhiệm cao siêu này và nhờ ơn
Thiên Chúa qua sự hướng dẫn của sứ thần, giờ đây Mẹ đã hiểu ý định
của Thiên Chúa- tuy chưa trọn vẹn, nhưng cũng đủ để mẹ phó thác, dấn
bước trong niềm tin của mình. Lời thân thưa “Xin vâng” không chỉ
biểu hiện của một thái độ khiêm nhường mà còn là một hành động của
niềm tin. Tiếng “Xin vâng” của Mẹ, chứng tỏ rằng Mẹ đã hiểu phần nào
về mầu nhiệm cao quý mà Thiên Chúa ưu ái dành cho Mẹ. Dấn bước trong
niềm tin “Xin vâng”, Mẹ đã cho chúng ta bài học về sự dấn thân, về
“đêm tối của niềm tin “ là gì. Cho hay, đức tin không phải là ngọn
đèn cao áp để có thể nhìn tường tận nhưng chỉ như con đom đóm lúc ẩn
lúc hiện; như tiếng sấm trong màn đêm, lúc sáng lúc tối để chúng ta
bước từng bước một. Nó vừa đủ sáng cho những ai vững tin dấn bước
nhưng đồng thời, nó cũng làm chồn chân cho những ai e dè ngần ngại
dấn thân. Và vì thế, chúng ta mới hiểu tiếng Xin vâng của Mẹ chính
là tiếng Xin vâng lên đường, là chặng tới của một niềm tin mà Mẹ đã
trọn vẹn phó thác trong sự quan phòng của Thiên Chúa.
Lễ Giáng sinh đang đến gần là dịp nhắc nhớ mỗi người Kytô hãy
mở rộng tâm hồn đón Chúa ngự đến. Chúa đã đến, đang đến và sẽ đến
trong chính ngôi nhà thiêng liêng của mỗi người. Người đang đứng bên
ngoài, gõ cửa và chờ đợi chúng ta. Thiên Chúa mong chờ tiếng đáp trả
“xin vâng” của mỗi người chúng ta như xưa Đức Maria đã quảng đại đáp
trả mà không cần tính toán so đo. “Vâng, tôi đây là nữ tỳ của Chúa,
xin Chúa cứ làm cho tôi như lời sứ thần truyền”. Tiếng “Xin vâng”
của mẹ vẫn còn mãi vang vọng và mời gọi chúng ta mỗi ngày…
Lm Jos. Phạm
Ngọc Ngôn, Csjb
|