|
Khi bị cáo là Vua Kyto...
CN
34. TN.B (Ga 18, 33-37)
Tin mừng mà Giáo hội muốn cho mỗi người chúng ta suy niệm nhân lễ
Chúa Kytô Vua được đặt trong bối cảnh Chúa Giêsu bị người Dothái
điệu từ nhà ông Caipha đến dinh tổng trấn. Như thế có nghĩa là Chúa
Giêsu sau khi bị xử ở tòa án Dothái, thì giờ đây Người còn phải ra
trước toà án Rôma mà đại diện là tổng trấn Ponxiô Philatô – làm tổng
trấn xứ Giuđa từ năm 26-36. Đỉnh cao của phần thẩm vấn giữa một bên
là quan toà Philatô và một bên là “bị cáo” Giêsu liên quan đến điều
mà cáo trạng của kẻ thù nghịch nêu lên để chống lại Chúa Giêsu với
tội danh Người tự xưng là vua.
Tại sao phải nại tới tòa án Rôma? Chúng ta biết là quyền xử án và
thi hành án của tòa án Thượng hội đồng Do thái rất giới hạn trong
phạm vi tôn giáo. Tòa án Thượng hội đồng chỉ được xử án những tội
với mức xử là đánh đòn hay giam tù mà thôi. Còn kết án tử hình thì
tòa án Thượng hội đồng không được phép thi hành bản án mà phải
chuyển sang tòa án Rôma thực thi bản án này. Vì thế chúng ta thấy
trong phiên tòa xử Chúa Giêsu, tòa án Thượng hội đồng Dothái kết án
tử hình Chúa Giêsu vì tội phạm thượng. Nhưng với tội phạm thượng
này, tòa án Rôma không thể xử và thi hành được vì đây là tội thuộc
phạm vi tôn giáo chứ không thuộc tội chính trị. Thế nên người Do
thái bèn nẩy “sáng kiến” khiến Chúa Giêsu phải bị tử hình dưới tòa
án Rôma. Từ tội danh phạm thượng chỉ thuần túy mang tính tôn giáo,
giờ đây người Do thái chuyển sang tòa án Rôma và chụp mũ Chúa Giê-su
với ba tội danh “chết người”, đó là 1/ Xách động quần chúng; 2/ Ngăn
cản nộp thuế cho hoàng đế và 3/ Tự xưng là Vua!
Sở dĩ chúng ta biết rõ tội của người Dothái là vì đứng trước lời
thẩm vấn của Philatô : “Ông có phải là vua dân Dothái không?”, Chúa
Giêsu đã truy tìm nguồn gốc của lời kết án này và chính Philatô đã
cho biết đó chính là người Dothái đã tố cáo.
“Nuớc tôi không thuộc về thế gian này”. Điều mà Chúa Giêsu khẳng
định một lần nữa cho thấy nước Chúa không như cách người Dothái hay
như Philatô hình dung và mong đợi. Người Dothái dưới thời đế quốc
Rôma thống trị vẫn thường xen lẫn ý nghĩ là mong chờ Đấng Cứu Thế
(Mêsia) đến để đem lại sự thống nhất đất nước cho dân tộc Dothái
đang bị đế quốc đô hộ.
Vâng, nước của Chúa Giêsu không giống như cách con người quan niệm
là phải của thành phần thống trị nhờ có sức mạnh về quân sự, mở mang
bờ cõi, xâm chiếm các quốc gia khác,… Nước của Chúa Giêsu không nhằm
mục tiêu chính trị, vì thế Người không bao giờ là Đấng phải đến theo
quan niệm trần thế là chỉ để thực thi công cuộc giải phóng, chấn
hưng đất nước. Nước của Chúa đến từ nơi khác, từ nơi mà Người đã
sinh ra từ đời đời và cũng từ đó mà Người đã đến thế gian.
Chính vì Người đã đến thế gian nên sứ mạng của Người nơi trần gian
là “làm chứng cho sự thật”. Làm chứng cho sự thật không gì khác hơn
là tử đạo (Martyr. Chính cái chết của Người trên Thập giá là bằng
chứng và là dấu ấn cho việc làm chứng đó.
Nước của Chúa Giêsu được thiết lập không phải nhờ sức mạnh quân sự,
vũ khí hạt nhân, tiền và mưu lược, nhưng chính là nhờ lời mạc khải
từ Thiên Chúa và công dân của nước đó là tất cả những ai đón nhận và
thực thi Lời mạc khải.
Là Vua, nhưng Vua Giêsu không giống như vua trần thế là để được
người ta hầu hạ, cung phụng, nhưng Người đến để hầu hạ và nâng đỡ kẻ
yếu hèn;
Quyền lực của Vua Giêsu cũng không phải là quyền lực của thế trần.
Nghĩa là một thứ quyền lực của kẻ quyền thế, một quyền lực theo kiểu
“trên giáng xuống, dưới chịu đựng” mà quyền lực của Người là quyền
lực của tình yêu ;
Sức mạnh của Vua Giêsu không đến từ đội quân hùng hậu, trang bị vũ
khí hiện đại mà chính là sức mạnh của lòng tha thứ;
Thành công của Vua Giêsu không phải là thứ thành công của kẻ thắng
trận, của kẻ mạnh mà chính là thành công do thập giá và máu, tra tấn
và tù đày, khinh chê và nhục mạ vì chân lý, vì Tin mừng.
Và cuối cùng, mũ triều thiên của Vua Giêsu không được nạm bằng ngọc
bích, bằng vàng ròng mà là mũ triều thiên trên đó được gắn những đớn
đau, tội lỗi của thế trần, được chạm trỗ bởi tình yêu và sự vâng
phục.
Lạy Chúa Giêsu là Vua, chớ gì môi miệng chúng con tuyên xưng Chúa là
Vua và tâm trí chúng con luôn hướng về Chúa như là Đấng Quân Vương
của Chân - Thiện – Mỹ; nhờ đó, chúng con luôn dấn bước theo Chúa,
đồng hành với Chúa giữa dòng đời để rao giảng tình yêu của Chúa cho
mọi người.
Lm Jos. Phạm Ngọc Ngôn, Csjb
|