|
“Lời Nguyền” của Phù Thuỷ Bilơam
Lễ
Hiển Linh (Mt 2,1-12)
Trên đường tiến về miền đất Thiên Chúa đã hứa cho các Tổ phụ, đoàn
dân của ông Môsê đã phải giao tranh với nhiều lân bang thời đó, có
khi chỉ vì lý do xin di ngang qua nước của lân bang mà không được
chấp nhận, đành phải dùng biện pháp đánh nhau để vượt qua như khi
đối đầu với dân Êmôri. Và đoàn dân nhỏ bé của ông Môsê đã không đánh
thì thôi, chứ đánh là thắng làm cho các nước lân bang đều run sợ.
Một trong những nước lo sợ đạo quân của Môsê đó là vua người Môáp.
Chính vì lo phải đối đầu với dân Israel mà vua Môáp sai sứ đến với
một phù thủy có tên là Bilơam thuộc đất dân Ammon để xin phù thủy
này “trù ẻo” dân Israel để dân này ra suy yếu và vua sẽ nhân vì sự
ấy tiến đánh.
Các sứ giả vua Môáp lên đường tìm gặp phù thủy Bilơam để trao cho
ông lời sấm “chúc dữ” dân Israel. Bilơam mời các sứ giả nghỉ qua đêm
để ông thỉnh ý Đức Chúa. Sáng sau, Bilơam nói cùng các sứ giả rằng
ông không thể làm theo yêu cầu của vua Môáp được. Nhưng đến lần thứ
hai, dưới tác động của Thiên Chúa, ông chấp nhận ra đi với các sứ
giả vua Môáp.
Bilơam đến miền đất dân Môáp để chúc dữ cho dân Israel trên lưng một
con lừa cái và đi cùng với hai chú tiểu đồng. Trên đường đến với vua
Môáp, con lừa của Bilơam thấy Thần sứ của Thiên Chúa đứng cản đường
cùng với thanh gươm cầm sẵn trong tay. Thấy thế, con lừa cái bèn
tránh đường đi xuống ruộng. Bilơam đánh đập con lừa và bắt nó phải
đi trên đường.
Khi đến con đường mòn hai bên đều xây tường, con lừa cái khi thấy
Thần sứ liền ép sát vào tường làm cho chân của Bilơam bị cọ sát trầy
xước. Tức giận ông phù thủy lại đánh con lừa cách thậm tệ.
Nhưng đến khi đến đoạn đường hẹp không thể nào đi được nữa vì Thần
sứ chận đứng, con lừa đành phải nằm bẹp xuống chân ông Bilơam. Thấy
vậy, Bilơam càng tức giận. Ông dùng gậy tới tấp đánh con lừa. Đến
lúc này, con vật mới lên tiếng: “Ông thấy không, có bao giờ tôi
chống ông không, tôi có làm gì ông mà ông đánh tôi đến ba lần”.
Bilơam nhìn lên thì thấy Thần sứ Thiên Chúa thì run sợ. Theo hướng
dẫn của Thần sứ Thiên Chúa, Bilơam đến với vua Môáp nhưng không phải
để chúc dữ cho dân Israel mà là chúc phúc.
Trong bài diễn văn chúc phúc đó, phù thủy Bilơam đã tiên báo về Ngôi
sao xuất hiện trong nhà Giuđa :”Một Vì Sao xuất hiện từ Giacóp, một
vương trượng trỗi dậy từ Israel” (Ds 24, 17)
Sở dĩ phải kể câu chuyện phù thủy Bilơam là vì nó liên quan đến Lời
Chúa Chúa nhật hôm nay. Các nhà chiêm tinh Đông phương nhìn thấy
ngôi sao xuất hiện và lên đường tìm kiếm. Các ông đã tìm gặp điều
mình mong đợi, vui mừng tôn kính bái thờ Người.
Các nhà chiêm tinh đã tìm ra Hài Nhi mới sinh nằm trong hang bò lừa
lạnh lẽo chính là vị Cứu tinh mà Israel từ lâu mong đợi. Vị Cứu tinh
đó chào đời tại Bêlem như lời Ngôn sứ Mikha đã loan báo, từ Bêlem,
sẽ xuất hiện một vị lãnh tụ chăn dắt dân Israel. (x. Mk 5,1)
Việc các nhà chiêm tinh tìm đến tôn thờ và bái lạy Hài nhi nằm trong
máng cỏ nhằm loan báo đã đến lúc Hài nhi này sẽ nắm giữ vương quyền
phổ quát, là dấu chỉ cho dân ngoại nhìn nhận ngay khi Người mới chào
đời. Nơi Hài nhi Giêsu, ứng nghiệm điều ngôn sứ Isaia đã loan báo
khi xưa về ngày dân ngoại sẽ lũ lượt tiến về Giêrusalem, mang theo
những lễ vật trân quý để tiến dâng Người (x. Is 60)
Tại Trung đông xưa, các nhà chiêm tinh hay các đạo sỹ là những nhà
trí thức của thời đại, thường thuộc hàng Tư tế và làm cố vấn cho các
vua. Các nhà chiêm tinh trong tin mừng đến từ vùng đất phương Đông,
quê hương của phù thủy Bilơam. Các nhà chiêm tinh đó là ai? Vào thế
kỷ VIII, thánh Bêđa đã miêu tả các nhà chiêm tinh như sau:
- Người thứ nhất tên là Melchior. Đây là một cụ già với mái tóc
trắng và chòm râu bạc phơ. Ông đến dâng cho Chúa vàng như là dấu chỉ
để chân nhận Vương quyền của Chúa.
- Người thứ hai tên là Gaspar. Đây là người còn trẻ, da đỏ. Ông dâng
lên Chúa nhũ hương để chân nhận Thiên tính của Chúa.
- Vị thứ ba tên là Balthasar. Là một người da ngăm đen, râu rậm. Ông
dâng Chúa mộc dược, vì biết rằng Đức Giêsu, Con Thiên Chúa mà cũng
là con loài người và Ngài phải chết để cứu độ chúng ta.
Ngôi sao mà các nhà chiêm tinh nhìn thấy vốn là dấu hiệu chỉ vương
quyền, nó nhắc lại lời sấm chúc phúc của phù thủy Bilơam thuở xưa
nói về triều đại Đavít và về chính Đấng Mêsia. Các nhà chiêm tinh
không đến viếng Chúa tay không, các ông đến để dâng lên Chúa Vàng,
Nhũ hương và Mộc dược là những lễ vật quý nơi quê hương các ông.
Theo các Giáo phụ, lễ vật mà các nhà chiêm tinh mang đến để dâng
Chúa gồm vàng, nhủ hương và mộc dược tượng trưng cho vương quyền,
Thiên tính và nhân tính của Chúa Giêsu. Cho hay, dân các nước -mà
các vị chiêm tinh là đại diện, không chỉ đến triều bái Hài nhi Giêsu
chỉ vì hiếu kỳ, nhưng còn để tuyên xưng niềm tin –cách nào đó, vào
vị Cứu Tinh nhân loại.
Mừng lễ Chúa Hiển linh, phải chăng đó là dịp để mỗi người trong
chúng ta một lần nữa nhận ra sự đối kháng rõ rệt giữa thái độ thờ ơ
và thù nghịch của dân Dothái đối với Hài nhi và lòng tin mau mắn
cách quảng đại của dân ngoại. Các thượng tế và kinh sư vốn nắm vững
Kinh thánh và lời các Ngôn sứ mà không nhận ra Đấng Cứu Thế; trái
lại những người ngoại đạo lại nhìn nhận dấu chỉ của Người và lên
đường kiếm tìm để thờ lạy. Lên đường tìm kiếm Chúa và thờ lạy Ngài
không phải là việc của một dân tộc, một màu da, một nền văn hoá mà
là của toàn thể thế giới đại đồng.
Linh mục Jos. Phạm Ngọc Ngôn, Csjb
|