|
Một Thiên Chúa, một tổ quốc…
Chúa
nhật 29 thường niên A (Mt 22, 15-21)
Có thể nói Giêrusalem là nơi chứng kiến không ít những xách nhiễu của
giới lãnh đạo Dothái cũng như phía chính quyền Rôma gây ra cho Chúa
Giêsu. Tưởng rằng những dụ ngôn Chúa Giêsu đã dùng làm cho các thượng
tế và kỳ mục Dothái “câm miệng không nói được gì”, những thủ lãnh của
các phe nhóm khác lấy đó làm bài học răn mình. Nhưng không, họ lại
càng giận dữ và cố tâm hại Người. Chúng ta biết người Pharisêu và
nhóm Hêrôđê không ưa thích gì nhau, nhưng giờ đây, để đạt được mục
đích nhằm hại Chúa Giêsu, họ không ngại liên minh với nhau, bàn kế
lập mưu hầu đưa Chúa vào “tròng”. Tin mừng hôm nay đề cập đến trục
liên minh ma quỷ này và chúng ta hãy xem Chúa Giêsu hoá giải nó như
thế nào.
Pharisêu được xem là những người mẫu mực về đường nhân đức. Vào thời
Chúa Giêsu, họ rất được kính trọng bởi lối sống đạo đức của họ.
Chuyên chăm suy niệm Lời Chúa, cầu nguyện và tuân giữ lề luật cách tỉ
mỉ vốn được xem là “thế mạnh” của nhóm này. Nếu nhóm Pharisêu chỉ đơn
thuần chú trọng vào lãnh vực tôn giáo thì nhóm Hêrôđê, trái lại, tập
trung vào đường lối chính trị. Họ lập thành những Fans chính trị để
ủng hộ gia đình Hêrôđê cũng như kết thân với chính quyền Rôma. Chính
vì thế, để tạo sức mạnh hầu có thể chống lại Chúa Giêsu – người mà họ
biết nếu đứng riêng rẽ sẽ không có kết quả, họ quyết định liên minh
với nhau nhằm bày mưu hãm hại Chúa Giêsu.
Quả không sai. Liên minh ma quỷ này đưa vấn đề rất ư nhậy cảm vào
thời bấy giờ đó là vấn đề nộp thuế cho hoàng đế Caesar. Vì đây là
dạng “ yes- no question”, nên bọn liên minh này rất đắc chí, họ nghĩ
rằng đàng nào Chúa Giêsu cũng sập bẫy, và như thế, họ tha hồ đánh
trống khua chiêng để lên án. Thật thế, cái bẫy họ giăng ra thật ác
nghiệt. Chúa Giêsu trả lời “yes” cũng chết mà “no” cũng chết. Nếu
Người trả lời “yes”, nghĩa là chấp nhận chuyện nộp thuế cho Caesar,
vô hình trung, Người chấp nhận sự xâm lược của quân Rôma, hợp thức
hoá sự hiện diện của họ trên mảnh đất linh thánh mà Giavê đã ban cho
cha ông họ. Và đây là cái cớ để phe nhóm Pharisêu hô toáng lên rằng
Giêsu là tên phản quốc, đi ngược lại lợi ích của dân tộc Dothái. Còn
nếu Chúa Giêsu trả lời “no”, thì khỏi phải bàn nữa, Người đang chống
lại hoàng đế, nhóm Hêrôđê sẽ không bỏ lỡ cơ hội tấu trình lên chính
quyền Rôma, quy kết Người vào tội phản động, chống lại triều đình.
Mỉa mai thay, kẻ giăng bẫy chính là kẻ sập bẫy. Chúa Giêsu trả lời
cho họ bằng một yêu cầu buộc họ phải thi hành. Chúng ta biết, dân
Dothái thời Chúa Giê-su bị thống trị bởi đế quốc Rôma. Chính vì thế,
người dân phải sử dụng đồng tiền Rôma trên đó có mang hình và ký hiệu
hoàng đế Rôma. Đây là loại tiền bằng bạc, một đồng cân nặng 3,8 g và
tương đương với 0, 875 quan vàng. Mặt phải của đồng tiền in đầu hoàng
đế Tibêriô đội vòng nguyệt quế với dòng chữ : Tiberius Caesar
Augustus, Divi Augusti Filius (Hoàng đế Tibêriô Augustô- con của thần
August). Mặt trái của đồng tiền là hình hoàng hậu Livia hay thần
chiến thắng trên một cỗ xe tứ mã với Tư tế Pontif. Và, nếu để ý,
chúng ta sẽ thấy nét châm biếm khôi hài của câu chuyện này chính ở
chỗ kẻ đưa và giải thích huy hiệu trên đồng bạc Rôma không ai khác
chính là những người thuộc nhóm Pharisêu –những người chống đối đến
cùng sự hiện diện của hoàng đế và quân đội Rôma. Bọn người này một
mặt rêu rao chống lại hoàng đế, nhưng những đồng tiền có huy hiệu
hoàng đế từ trong túi họ chảy ra là bằng chứng tố cáo bộ mặt đạo đức
giả của họ.
“Của Caesar, trả về Caesar; của Thiên Chúa, trả về Thiên Chúa”. Khi
trả lời như thế, Chúa Giêsu cách nào đó minh định rằng, nước Thiên
Chúa không đến để cạnh tranh với nước của Caesar, và việc Người đến
thế gian này cũng không phải để chiếm lấy ngai vàng của Caesar.
Caesar là của Caesar; Thiên Chúa là của Thiên Chúa, rất rõ ràng minh
bạch. Khi trả chính trị về đúng vị trí vốn có của nó, loại bỏ chủ
nghĩa tôn thờ, xem nó như bậc thần thánh, Chúa Giêsu muốn rằng đường
lối chính trị tuy có những giá trị và trách nhiện riêng biệt nhưng
không vì thế đứng ở thế đối lập với đường lối của Tin mừng; trái lại,
nó cần phải được ánh sáng Tin mừng soi dẫn để luôn bước đi theo sự
hướng dẫn của chân lý, nhằm đem lại những lợi ích thật sự cho cuộc
sống nhân sinh- nơi mà nó được cắt đặt lên để thay mặt Thiên Chúa
lãnh đạo. Cũng vậy, là con cái Thiên Chúa, hơn ai hết chúng ta là
những công dân thuộc về một tổ quốc, một đất nước nhất định. Thế nên
chúng ta cũng có bổn phận và trách nhiệm xây dựng vương quốc trần thế
này mặc dù đó không phải là cùng đích vĩnh cửu. Chúa Giêsu hơn ai hết
cũng đã trở nên một công dân gương mẫu khi Người cùng như cha mẹ đã
chu toàn mọi nghĩa vụ công dân. Không thể có một tín hữu tốt nếu
trước đó không là một công dân tốt đối với đất nước, gia đình và xã
hội.
Lời Chúa hôm nay giúp chúng ta nhìn lại trách nhiệm của mình đối với
Thiên Chúa, đối với gia đình và xã hội. Chúng ta có một Thiên Chúa để
tôn thờ, nhưng đồng thời chúng ta cũng có một tổ quốc để dấn thân
phục vụ. Ước gì thông qua những nghĩa vụ của một công dân trần thế,
chúng ta loan báo và chuẩn bị cho đời sống của một công dân Nước Trời
mai sau.
Lm Jos. Phạm Ngọc Ngôn, Csjb
|