|
Ngôi Lời đã trở nên người phàm…
Lễ
Giáng Sinh (Ga 1, 1-18)
Tin mừng thứ tư được mở đầu bằng một bài thánh ca mang âm hưởng như
một bản nhạc giao hưởng. Chắc hẳn, để viết nên bản giao hưởng thánh
ấy, Thánh sử Gioan, vốn được mệnh danh là người môn đệ Chúa yêu,
ngoài tài năng của một văn sỹ, còn là một con người có trái tim chan
chứa yêu thương. Có thể nói, với lối trình bày gãy gọn và xúc tích,
tác giả –cách nào đó, đã tuyên xưng phả hệ thần linh của Chúa Kytô.
Lễ Giáng Sinh là dịp thuận tiện để chúng ta tuyên xưng Ngôi Lời
chính là Thiên Chúa từ muôn muôn thuở, nay trở thành xác phàm đến
cư ngụ giữa lòng nhân loại.
Nguồn gốc huyền nhiệm của Ngôi Lời.
Thánh sử Gioan đã nối kết việc Ngôi Lời (Logos) đến giữa nhân loại
khai mở cuộc tạo thành mới như những trang đầu của sách Sáng thế.
Nếu để ý, chúng ta sẽ thấy, trong sách Sáng thế, Giavê Thiên Chúa
sáng tạo vũ trụ trong 6 ngày, ngày thứ 7, Người nghỉ ngơi. Ngôi Lời
của Thiên Chúa cũng bắt đầu những sinh hoạt công khai của mình trong
6 ngày và kết thúc bằng phép lạ tại tiệc cưới Cana (x. Ga 1,
19-2,1-12). Điều đó cho thấy, Ngôi Lời từ muôn thưở đã hiện hữu và
nhờ có Người, vạn vật mới được hình thành. Thánh Gioan đã dùng động
từ “Ẽn" (đã có) để nói rằng từ thuở đời đời, Ngôi Lời đã hiện hữu,
một sự hiện hữu vô tận, không chịu sự hạn định của thời gian.
Ngôi Lời không chỉ có từ trước muôn thuở, Người còn được giới thiệu
như một người Con luôn hướng về Cha mình. Sự “hướng về” đó cho thấy
Ngôi Lời luôn sống mật thiết và vĩnh cửu với Chúa Cha giống như hai
người thân luôn hướng về nhau và luôn hiện diện bên nhau. Điều này
được thể hiện rất rõ trong suốt cuộc đời trần thế của Chúa Kytô. Tất
cả những biến cố xảy ra trong cuộc đời của Người, luôn có dấu ấn của
Chúa Cha. Người luôn kết hiệp mật thiết với Chúa Cha, luôn trò
chuyện, chia sẻ và tâm sự với Cha của Người.
Ngôi Lời đến trong thế gian
Có thể nói Ngôi Lời đến với thế gian bằng nhiều lần và bằng nhiều
cách chứ không phải đợi đến khi Người sinh ra nơi hang đá Bêlem.
Nhìn vào lịch sử cứu độ, chúng ta sẽ thấy Ngôi Lời đến trong thế
gian ngay khi bắt đầu công cuộc tạo dựng. Nếu không có sự hiện diện
của Người, chắc chắn vạn vật sẽ không được hình thành. Gioan đã xác
nhận rất rõ điều này. Lần đó, không một ai biết sự hiện diện của
Người. “Thế gian đã nhờ Người mà có, nhưng lại không nhận biết Người”
(1,10); Người cũng đến với “nhà của Người”. Nhà đó chính là dân tộc
Dothái mà Người đã chọn làm dân riêng. Lần đó, Người đến trong Lề
luật, trong lời của các Ngôn sứ,… để đồng hành với dân tộc này.
Nhưng tiếc thay, dân tộc mà Người ưu tuyển chẳng chịu đón nhận Người
(1,11); và cuối cùng, Người đến khi mặc lấy xác phàm và ở giữa lòng
nhân loại. Người đến trong thân phận của một Hài nhi được hạ sinh
trong một hoàn cảnh hết sức khó khăn và nghiệt ngã: sinh ra trong
máng cỏ hang lừa nơi đồng không hiu quạnh và lạnh lẽo. Lần này,
“Ngôi Lời đã trở nên người phàm và cư ngụ giữa chúng ta”.
Ngôi Lời Thiên Chúa đến giữa lòng nhân loại, ở với nhân loại và “cắm
lều” giữa lòng nhân loại. Ngày xưa, Giavê Thiên Chúa ở giữa dân
Người trên đường từ Aicập về miền đất hứa. Ngày đó, Người hiện diện
trong Lều tạm- đó là dấu chỉ cho thấy Giavê Thiên Chúa luôn ở cùng
nhân loại. Ngày nay, Thiên Chúa ở giữa dân Người một cách gần
gũi và thân mật. Thiên Chúa hiện diện dưới hình hài của một Hài nhi
trong ngày Giáng sinh. Người hiện diện, mặc lấy xác phàm hữu hình để
ở giữa loài người, đồng hành với con người hầu đưa con người về với
Thiên Chúa.
Quà tặng vô giá mà Thiên Chúa muốn ban tặng nhân loại chính là việc
cho Ngôi lời nhập thể, mang lấy thân phận mỏng dòn, yếu đuối của
nhân loại. Người đến để chia sẻ với con người, để đồng hành với con
người trong mọi hoàn cảnh. Người đến để yêu thương, để gánh lấy tội
lỗi của nhân loại và cuối cùng chấp nhận hy sinh thân mình vì nhân
loại.
Mừng lễ Giáng sinh, chúng ta không chỉ kỷ niệm một biến cố quan
trọng đã xảy ra trong lịch sử nhân loại cách đây hơn 2000 năm, biến
cố “Ngôi Lời trở thành xác phàm” và cư ngụ giữa lòng nhân loại; mà
còn là dịp để mỗi người chúng ta nhận ra chương trình cứu chuộc của
Thiên Chúa trong dòng lịch sử, trong chính cuộc đời của mỗi người.
Lạy Đấng Emmanuel, xin hãy đến và ở cùng chúng con luôn mãi!
Lm Jos. Phạm Ngọc Ngôn, Csjb
|