|
Những Anawim của Thiên Chúa…
Chúa
nhật 6 thường niên C (Lc 6,17.20-26)
Sau khi lên núi cầu nguyện suốt đêm và tuyển chọn trong số các môn
đệ 12 vị làm Tông đồ cách long trọng, giờ đây Chúa Giêsu cùng các
môn đệ của Người xuống núi đến một chỗ bằng phẳng có đông dân chúng
tụ tập. Chính tại đây, thánh sử Luca ghi lại bài giảng của Chúa
Giêsu về 4 mối phúc và 4 mối hoạ được lồng trong loạt “bài giảng
dưới đồng bằng”. Về xuất xứ của các mối phúc – hoạ này, dựa theo
văn mạch Tin mừng, chúng ta sẽ dễ dàng nhận ra chủ ý của Luca. Thật
thế, Luca cho thấy rằng trước đó, Chúa Giêsu đã bị những người giàu
có, quyền thế Pharisêu và Kinh sư hạch sách nhiễu nhương (x.
6,1-11); đang khi đó, các môn đệ và dân chúng mà chủ yếu là những kẻ
nghèo hèn, bệnh hoạn tật nguyền thì lại kéo đến với Chúa để nghe lời
Người (x. 6,17-19). Chính từ trong bối cảnh này, Chúa Giêsu công bố
mối phúc cho những ai đến nghe lời Người và mối hoạ cho những kẻ
hạch sách, khinh khi.
Khác với Mátthêu, Tin mừng Luca gắn kết các mối phúc đầu liên hệ
chặt chẽ với nhau để nói đến thân phận nghèo khổ của con người.
Người nghèo ở đây, theo nghĩa Kinh thánh, là những “Anawim” đồng
nghĩa với những kẻ khố rách áo ôm, sống hoàn toàn lệ thuộc vào người
khác. Chúng ta có thể hiểu Anawim theo hai nghĩa.
Theo nghĩa xã hội, Anawim là những người nghèo thật sự, bất lực,
chịu nhiều thiệt thòi, không thể bênh vực cũng như không thể chống
cự lại được. Đó chính là hạng người cùng đinh vô sản, cuộc đời của
họ đầy khóc lóc đau thương.
Theo nghĩa tôn giáo, Anawim là những con người sống đời sống khiêm
hạ. Cuộc đời của họ không chỉ khiêm nhu trước mặt người đời mà còn
cúi mình khiêm hạ trước Thiên Chúa và đón nhận thánh ý Người. Bởi
lẽ, hơn ai hết, các Anawim này hiểu rõ mình chỉ là tôi tớ khiêm nhu
của Thiên Chúa và đặt hết niềm vậy trông nơi tình yêu quan phòng của
Người. Họ hiểu rằng cuộc đời của họ luôn luôn và vẫn phải luôn là
những trẻ thơ tựa nương vào lòng mẹ để tin tưởng và phó thác.
Chính từ trong ý nghĩa này, Chúa Giêsu đã chúc phúc cho những Anawim
khó nghèo. Chúng ta biết rằng, tự bản chất, nghèo khó không phải là
cái đáng quý. Tuy nhiên, nghèo khó có giá trị hay không tuỳ thuộc
vào thái độ của người đón nhận. Thật vậy, người nghèo mà bất mãn sự
đời, đố kỵ tham lam thì chẳng khác gì những người giàu có sống xa
Chúa. Như thế, nghèo chỉ có giá trị khi chúng ta biết đón nhận với
lòng tin tưởng phó thác cậy trông. Bao lâu chúng ta chưa ý thức thân
phận nghèo hèn bất lực của mình, khi ấy chúng ta chưa nhận ra quyền
năng và tình yêu của Thiên Chúa. Chúa Giêsu chúc phúc cho những
người nghèo không phải vì họ đã làm gì nên công trạng, nhưng là vì
cảnh đời nghèo khó của họ và hơn thế nữa chính do bởi lòng tin tưởng
phó thác mà Thiên Chúa đứng về phía họ. Cho hay, hạnh phúc của con
người không phải được xây dựng trên khía cạnh vật chất mà chính là
được xây trên tình yêu của Thiên Chúa cũng như lòng cậy trông của
con người.
Chúa Giêsu dùng các mối hoạ để cảnh báo những người giàu có, ăn chơi
phè phởn, hả hê sung sướng và được thiên hạ ca tụng. Sở dĩ những
hạng người này đón nhận lời chúc dữ là bởi vì chính sự giàu sang của
họ, chính sự ăn chơi vô độ của họ cách nào đó đã khép chặt tâm hồn
họ. Với cái nhìn thiển cận, họ chỉ nhìn với cái nhìn nông cạn, thực
tế của đời sống hiện tại mà không biết rằng, lợi ích thực sự không
nằm ở đó. Sự giàu sang không cho phép họ nghĩ đến người khác, khép
kín tâm hồn lại trước những người nghèo khổ, bệnh hoạn tật nguyền.
Và, điều quan trọng hơn chính ở chỗ, sự giàu sang, vinh hoa phú quý
trên đời này như một ông thần chiếm lĩnh toàn bộ con tim, khối óc và
hành động của họ, không còn chỗ cho Thiên Chúa ngự trị. Xét cho
cùng, những kẻ giàu sang này kỳ thực là những người nghèo đáng
thương. Họ nghèo vì nhiều lẽ: nghèo về lý tưởng cuộc đời, về ý nghiã
cuộc sống; nghèo về lòng bao dung thương xót và nhất là nghèo về một
cuộc sống hạnh phúc trường cửu mai sau.
Hơn ai hết, Chúa Giêsu đã sống triệt để các mối phúc để nêu gương
cho chúng ta. Riêng phần mình, thiết tưởng chúng ta hãy tự phản tỉnh
để nhìn ra con người thật của mình: giờ đây tôi là người có phúc hay
là người mang hoạ? Có thể chúng ta chẳng giàu có gì nhưng vấn đề
không phải ở đó, không phải ở chỗ chúng ta có nhiều của cải hay
không mà chính là thái độ dính bén vào của cải nhiều hay ít. Là Kytô
hữu, chúng ta hiểu rằng danh vọng, giàu sang nơi trần thế này chỉ là
giới hạn sớm muộn gì nó cũng tan biến, nay còn mai mất, điều chúng
ta thực sự hạnh phúc đó chính là lòng cậy trông, tin tưởng phó thác
trong tình yêu của Thiên Chúa và hạnh phúc trường cửu mai sau.
Lm Jos. Phạm Ngọc Ngôn, Csjb
|