|
Shalom và ra đi…
Chúa
nhật 2 Phuc sinh B (Ga, 20, 19-31)
(Shalom
= “Bình an cho anh em”)
Sáng sớm ngày thứ nhất trong tuần, bà Maria Mađalêna sau khi đi ra
mộ và được Chúa Phục Sinh hiện ra trao cho sứ vụ loan báo tin vui
Phục sinh cho các môn đệ. Các môn đệ bán tín bán nghi về sự sống lại
của Chúa như tin mừng Nhất lãm tường thuật (x. Mt 28,17; Mc
16,11.13.14; Lc 24, 37-41). Đồng thời các ông thêm phần lo sợ vì
trong dân Do thái lúc bấy giờ phao tin các ông đã đánh cắp xác Chúa,
như thông tin của các binh lính về việc Chúa sống lại và kế hoạch
lừa đảo của các Thượng tế và kỳ mục (x. Mt 28, 11-15). Vì thế, các
ông sợ hãi và đóng kín cửa. Chính trong hoàn cảnh khủng hoảng và lo
sợ đó, Chúa Phục Sinh đích thân hiện đến cùng các môn đệ, cho các
ông biết Người là ai, đồng thời trao ban cho các ông sứ mệnh loan
truyền Tin mừng Phục sinh cho muôn dân.
Trước hết chúng ta nhận thấy, Chúa Kytô Phục sinh đích thân đến cùng
và đứng giữa các môn đệ của Người. đây quả là sáng kiến riêng của
Chúa Giêsu. Vì nếu Người không “đi bước trước”, các môn đệ khó có
thể tin rằng Thầy của các ông đã sống lại. Chúng ta còn nhớ Chúa
Giêsu trong “diễn từ ly biệt” đã hứa với các môn đệ rằng Người sẽ
không để các ông mồ côi và Người sẽ “đến cùng” các ông (x. Ga 14,
18). Giờ đây Người đã đến để chứng thực rằng Người không chỉ thực
hiện lời đã hứa mà còn là một bằng chứng cho thấy Người đã chỗi dậy
từ cõi chết.
Khi hiện ra với các môn đệ, lời đầu tiên của Chúa Phục Sinh gửi đến
cho các ông- bấy giờ đang sống trong tâm trạng lo sợ, là lời chúc
bình an. “Bình an cho anh em” (Shalom). Người Dothái mỗi khi gặp
nhau dù thân hay sơ đều dùng câu nói này để xã giao. Chúa Giêsu
không chỉ dùng câu xã giao này như một công cụ giao tiếp thường nhật
mà còn mặc cho nó một ý nghĩa mang tính tôn giáo. Vâng, Bình an mà
Chúa Giêsu Phục sinh trao ban cho các môn đệ là sự Bình an đích
thực, không phải đầu môi chót lưỡi, một sự Bình an “không như thế
gian ban tặng” như Người đã nói (x. Ga 14 27).
Nhận lãnh sự Bình an đích thực từ chính Đấng Phục sinh, thế nhưng
dường như tâm trí các môn đệ vẫn chưa được an bình. Lý do có lẽ do
quá ngỡ ngàng, quá bất ngờ và xúc động cũng như có cả sự hoài nghi
ngờ vực nữa. Chính vì thế Chúa Giêsu Phục sinh đã kiện toàn niềm
tin cho các ông khi chính Người cho các ông xem những dấu đinh ở tay
chân và cạnh sườn. Nhận được lời chúc Bình an, xem các dấu đinh như
là bằng chứng xác thực nhất về việc Thầy các ông đã chết nay đang
sống và hiện diện trước mặt các ông, các môn đệ giờ đây không còn
hoài nghi nữa, các ông xác tín mạnh mẽ và tràn đầy niềm vui trong
Chúa. Tuy thế, vẫn ngoại trừ một người, đó là Tôma.
Tôma được biết đến như là “ông tổ của thuyết duy thực nghiệm” : cái
gì chỉ được xem là chân lý khi nó được kiểm nghiệm, cân đong, đo,
đếm chính xác. Khi được các bạn đồng môn báo tin rằng họ đã được
thấy Chúa, Tôma liền áp dụng ngay lý thuyết thực nghiệm của mình :
“Nếu tôi không… tôi chả tin”. Đó cũng là lý do cho lần hiện ra thứ
hai của Chúa Phục Sinh. Vẫn là câu chúc Bình an của Đấng Phục Sinh
rồi sau đó là việc Chúa đồng ý cho Tôma kiểm nghiệm “học thuyết” của
mình để truy tìm chân lý : Hãy đặt. Hãy nhìn. Hãy đưa tay đặt cạnh
sườn.
Không biết Tôma có dám kiểm nghiệm không, tác giả Tin mừng không nói
nhưng đổi lại là phản ứng tức thời của Tôma là thay đổi hẳn thái độ
hoài nghi, thay vào đó là một lời tuyên xưng niềm tin tuyệt đối vào
Thiên Chúa. Lời tuyên xưng danh hiệu Thiên Chúa của Chúa Giêsu- một
danh hiệu độc nhất vô nhị trong Tin mừng lại được dành cho Tôma – kẻ
hoài nghi: “Lạy Chúa của con! Lạy Thiên Chúa của con!”.
Chúa Phục Sinh thông ban Thần khí để các môn đệ cũng được hiệp thông
với Chúa trong việc loan báo sứ mạng tha thứ và hoà giải giữa Thiên
Chúa với con người. Từ nay, chính các ông chứ không ai khác sẽ là
những chứng nhân Tin mừng Phục sinh cho toàn cõi địa cầu. Chúa Giêsu
đảm bảo sự hiện diện với các ông cho đến giờ tận cùng.
Chúa Phục Sinh kết thúc bằng một lời hứa “Phúc cho những ai không
thấy mà tin”. Đây chính là lời hứa cho các môn đệ tương lai trong đó
có chúng ta. Như thế, bước theo Chúa Kytô Phục Sinh, loan báo tin
mừng Phục Sinh cho hết mọi người, đó còn là sứ mệnh của tất cả chúng
ta – những người “không thấy mà tin”. Một sự bước đi trong niềm tin,
trong lời hứa của Chúa Phục sinh đã được thánh Phêrô diễn tả rất
tuyệt vời : “Tuy không thấy Người, anh em vẫn yêu mến, tuy chưa giáp
mặt mà lòng vẫn kính tin. Vì vậy, anh em được chan chứa niềm vui
khôn tả, rực rỡ vinh quang” (1 Pr 1, 8). Chúng ta còn sợ gì để ngại
bước dấn thân?
Xin Chúa Kytô Phục sinh giúp mỗi người chúng ta cảm nếm được niềm
vui Phục sinh để, như các môn đệ xưa, hăng hái ra đi rao giảng tin
vui Phục sinh cho khắp nhân trần ngõ hầu toàn thể trái đất này chung
lời ngợi khen và cảm tạ tình Chúa yêu thương trong ánh sáng huy
hoàng của niềm vui sống lại mai sau.
Lm Jos. Phạm Ngọc Ngôn, Csjb
|