|
Tỉnh thức chờ ngày Chúa trở lại
Chúa
nhật 1 mùa Vọng năm B (Mc 13, 33-37)
Chúa Giêsu cùng các Tông đồ đang ở tại khuôn viên Đền thờ Giêrusalem.
Có người chỉ Đền thờ và trầm trồ khen ngợi về kiến trúc của ngôi
Thánh Đường. Chúa Giêsu nhân đó đã tiên báo cảnh sụp đổ của Đền thờ
- xảy ra vào năm 70, do tướng Titus phá hủy. Kế đó các Tông đồ hỏi
Chúa về các sự việc ấy xảy đến và vào thời chung cuộc thì có những
điềm báo gì? Đáp lại, Chúa Giêsu tiên báo hàng loạt những việc bách
hại sẽ xảy đến cho các Tông đồ cũng như cho những ai tin vào Thiên
Chúa. Đồng thời Ngài cũng nhận rằng ngày đó là ngày nào thì không ai
biết được, chỉ có Chúa Cha biết được mà thôi (x. Mc 13, 1-32). Và để
kết luận, Chúa đã dạy cho các Tông đồ biết phải sẵn sàng để chờ đợi
ngày đó như được nói đến trong Chúa nhật thứ nhất mùa Vọng này.
Tin mừng hôm nay chỉ vắn gọn trong năm câu, nhưng có đến bốn lần
Chúa Giêsu dùng từ “canh thức” và một lần dùng từ “tỉnh thức” cũng
đủ nói lên tính khẩn trương của việc chuẩn bị chờ đón ngày Chúa đến.
Các Tông đồ muốn biết ngày đó là ngày nào và sẽ xảy đến ra sao, bởi
các ông cho rằng sẽ là hợp lý khi biết trước để tránh, biết trước để
chuẩn bị vẫn tốt hơn ở thế bị động. Chúa Giêsu không thể khẳng quyết
chính xác ngày đó là ngày nào bởi nó nằm trong sự quan phòng của
Chúa Cha. Điều Người có thể khẳng quyết cách chắc chắn rằng ngày đó-
không sớm thì muộn, nhất định sẽ xảy đến. Khi khẳng quyết như thế,
Chúa Giêsu không làm gì khác hơn là khuyên nhủ các Tông đồ hãy
thanh thản sống giây phút hiện tại một cách có ý nghĩa. Sống giây
phút ấy trong niềm tin tưởng tuyệt đối vào Thiên Chúa, trong sự tỉnh
thức thật nhậy bén cũng như dùng giây phút hiện tại để dấn thân cho
Tin mừng Chúa Kytô cách trọn vẹn. Cũng giống dụ ngôn người kia trẩy
đi phương xa, trao tất cả quyền hành cho đầy tớ, sắp đặt mỗi người
một việc và dặn người gác cửa phải tỉnh thức. Khi sánh ví như thế,
Chúa Giêsu muốn nhấn mạnh đến việc không biết trước ngày nào, giờ
nào chủ sẽ về và việc chủ nhà đến bất thình lình cho thấy công việc
và mục đích duy nhất của người đầy tớ là hãy sống giây phút hiện
tại trong sự tỉnh thức.
Tính cách bất ngờ, không báo trước ngày ông chủ về đã được thánh sử
Máccô ghi lại mang dụng ý thần học hơn là cách trình bày sự việc
cách đơn thuần. Nếu người Phương đông chia đêm thành năm canh thì
trái lại, người Rôma lại chia thành bốn canh. Chúa Giêsu cũng dùng
cách chia này nhưng lồng vào đó một ý nghĩa có tính chất tiên báo về
bốn giai đoạn của cuộc thương khó mà Người sẽ trải qua. Bốn giai
đoạn đó tượng trưng cho sự phản bội (chập tối), dễ sa chước cám dỗ (nửa
đêm), chối Chúa (lúc gà gáy) và trốn chạy (tảng sáng). Chúng ta nhận
thấy là, trong bốn canh của đêm tối, không giờ nào lại không có sự
sa ngã, không lúc nào lại không có sự hiện diện của thế lực thù địch
với Thiên Chúa. Thế nên vũ khí để có thể thắng đựơc các thế lực thù
địch ấy- theo Chúa Giêsu, chỉ có thể là tỉnh thức. Tỉnh thức ở đây
không chỉ là việc chống lại với sự buồn ngủ của thể lý mà còn là
việc sẵn sàng nghênh đón những biến cố xảy đến cách bất thình lình
nữa. Tỉnh thức ở đây cũng không phải mang một tâm trạng nặng nề ủ
dột hay thất vọng đến độ tiêu cực cho bằng một thái độ sống biết phó
thác, tin tưởng và chờ đợi ngày Chúa sẽ trở lại trong vinh quang của
Người. Như thế, tỉnh thức là biểu hiện của một trạng thái sẵn sàng,
hiên ngang ngẩng cao đầu, sống một cách trọn vẹn cho giây phút hiện
tại, và vì thế, việc ông chủ về bất cứ lúc nào dường như không còn
quan trọng lắm đối với họ, bởi họ đã chuẩn bị kỹ lưỡng, không thiếu
sự gì để nghênh đón ông cách chu đáo.
Mùa Vọng nhắc nhớ chúng ta chuẩn bị tâm hồn, luôn luôn tỉnh thức để
đón chờ ngày Chúa đến trong Vinh quang. Và bởi vì ngày Vinh quang
của Chúa đến cách đột ngột, không báo trước, nên chúng ta cần phải
ra sức chuẩn bị tâm hồn để khỏi hối hận về sự đã rồi. Ngày đó chắc
chắn sẽ đến. Vấn đề ở chỗ chúng ta có tỉnh thức đủ để chuẩn bị tâm
hồn, trở về với nẻo chính đường ngay, ngõ hầu lúc nào cũng sẵn sàng,
sẵn sàng và sẵn sàng cho ngày đó hay không?
Lm Jos. Phạm Ngọc Ngôn, Csjb
|