|
Vâng Lời Thầy, con xin thả lưới
Chúa
nhật 5 thường niên C (Lc 5,1-11)
Trên bờ hồ Ghennêxarét, thánh sử Luca ghi lại một bức tranh thật
sinh động. Một đám người rất đông chen lấn để có thể đến gần Chúa
Giêsu hầu nghe lời Người giảng dạy. Đây phải chăng là chủ ý của Luca
cho chúng ta thấy, động lực khiến Chúa Giêsu mời gọi các môn đệ cộng
tác với Người trong sứ vụ rao giảng Tin mừng xuất phát từ việc nhận
thấy một đoàn người đông đảo ham muốn lắng nghe Lời Chúa, một đoàn
lũ khao khát tiếng nói của Thiên Chúa? Và phải chăng khi Chúa dùng
mẻ cá lạ lùng, Luca còn cho chúng ta thấy vai trò thuyền trưởng của
Phêrô khi ông được Chúa giao phó lèo lái con thuyền Giáo hội mà hôm
nay, Chúa dùng chính con thuyền đánh cá của ông, ngồi vào chính chỗ
của ông để dạy dỗ dân chúng? Chúng ta cùng tìm hiểu.
Trên hành trình rao giảng Nước Thiên Chúa, Chúa Giêsu hầu như có mặt
khắp nơi từ Nam chí Bắc của đất nước Paléttine. Ngày hôm nay, nơi
Người dừng chân để rao giảng là bờ hồ Ghennêxarét và chính nơi đây,
Người kêu gọi các môn đệ đầu tiên mà đặc biệt là vai trò của thánh
Phêrô. Chúng ta có thể thấy, đây chính là địa điểm lý tưởng để Chúa
Giêsu thi hành sứ vụ. Thật vậy, với những gì mà Luca miêu tả, chúng
ta dễ hình dung đây là một bến thuyền mà mỗi khi thuyền cập bến,
không ít những con người đến đây để trao đổi buôn bán. Sau một đêm
miệt mài với công việc, Phêrô cùng các bạn chài giờ đây đang giặt
lưới, khâu lại những chỗ lưới bị thủng để chuẩn bị cho chuyến ra
khơi vào ngày hôm sau. Ông đâu có biết rằng hôm nay ông sẽ dũ bỏ tất
cả để theo Chúa trước mẻ cá lạ lùng Chúa thực hiện cho ông và các
bạn chài quê ông.
Chỉ một câu ngắn gọn, thánh Luca cho chúng ta thấy trước hình ảnh
thật sống động của cơ cấu giáo hội mà Chúa Giêsu sẽ lập sau này.
Thật vậy, nếu chiếc thuyền mà ngày hôm nay Chúa ngồi trên đó để
giảng dạy tượng trưng cho con thuyền Giáo hội, thì Chúa Giêsu chính
là chủ của con thuyền và người lèo lái con thuyền không ai khác
chính là người ngư phủ dày dạn kinh nghiệm Simon Phêrô.
Lời giảng dạy của Chúa Giêsu cùng với những gì người chỉ dạy đã
khiến cho Phêrô – một ngư phủ nhiều kinh nghiệm- hoàn toàn phó thác,
tin tưởng nơi Người. Nếu ở trong nghề, chúng ta mới thấy lòng can
đảm của Phêrô khi nghe theo lời của một người mà ông biết chẳng biết
tý gì về nghề biển là Chúa Giêsu- một dân quê đồi núi. Khi Chúa
Giêsu đề nghị ông chèo ra chỗ sâu thả lưới, ông trả lời Chúa : “Thưa
Thầy, chúng tôi đã vất vả suốt đêm mà không bắt được gì cả. Nhưng
dựa vào lời Thầy, tôi sẽ thả lưới”. Thưa thánh Phêrô, ngài hoàn
toàn xứng đáng lãnh nhận vai trò “đầu tầu” trước câu trả lời chất
phác và hoàn toàn tin tưởng phó thác cho “ông chủ thuyền” là Chúa
Giêsu.
Trước mẻ cá lạ lùng, Phêrô cũng giống như bao vị ngôn sứ khác như
ngôn sứ Isaia hay thánh Phaolô sau này đều sợ hãi trước quyền năng
của Thiên Chúa. Thật vậy, nếu ngày xưa ngôn sứ Isaia vì trông thấy
Giavê Thiên Chúa ngự trên cao, đã sợ hãi thốt lên : “Khốn thân tôi,
tôi chết mất. Vì tôi là người môi miệng ô uế mà mắt lại xem thấy
Đức Vua là Đức Chúa các đạo binh” (Is 6,5); thánh Phaolô sau này
tự nhận mình là kẻ hèn mọn nhất trong số các tông đồ, và không xứng
đáng được gọi là tông đồ vì đã bách hại đạo thánh Chúa thì Phêrô
ngày hôm nay cũng sợ hãi và thốt lên vội vã: “Lạy Chúa, xin tránh xa
con, vì con là kẻ tội lỗi”.
Không cứ gì Ngôn sứ Isaia, không cứ gì Phêrô hay Phaolô, mà hết thảy
nhân loại đều bất xứng khi đứng trước quyền năng và lời mời gọi của
Thiên Chúa. Và, cũng chính vì nhận thấy sự bất toàn yếu đuối nơi
mình mà Isaia, Phêrô và Phaolô mới nhận ra điều mà thánh Phaolô sau
này thú nhận, ngài có làm gì thì cũng là do ơn Thiên Chúa mà thôi để
rồi trong suốt cuộc đời, các ngài hăng hái ra đi theo tiếng gọi của
Thiên Chúa, lấy mạng sống mình để làm chứng cho tình yêu và lòng
trung thành với ơn Thiên Chúa kêu mời.
Ngày hôm nay, hơn lúc nào hết, Chúa Giêsu cũng đang mời gọi mỗi
người chúng ta “ra khơi” để rao giảng tình yêu của Thiên Chúa cho
hết mọi người. Hãy quảng đại đáp lại tiếng Chúa mời gọi và mau mắn
ra đi rao giảng, làm chứng cho nước Chúa. Hãy tin tưởng phó thác tất
cả trong tay Chúa. Bởi vì tất cả đều do Thiên Chúa ân ban, chúng ta
chỉ là công cụ nhỏ bé mà Chúa dùng để đem về cho Chúa những mẻ cá
ngập thuyền, một mùa lúa bội thu. Vấn đề là ở chỗ, chúng ta có dám
từ bỏ mọi sự, có dám “cá cược” với Chúa như Phêrô xưa : “Thưa Thầy,
chúng tôi đã vất vả suốt đêm mà không bắt được gì cả. Nhưng dựa
vào lời Thầy, tôi sẽ thả lưới”?
Lm Jos. Phạm Ngọc Ngôn, Csjb
|