|
Vấp ngã vì Chúa, tại sao?
Chúa
nhật 14 thường niên B (Mc 6, 1-6)
Khi đánh giá và nhận định về một ai đó, dường như có một quan niệm
“bất thành văn” đã, đang và sẽ còn tồn tại trong tâm trí con người.
Đó là nhìn họ ở dáng vẻ bên ngoài hay lưu ý đến bảng khai lý lịch,
thân thế và sự nghiệp hơn là nhìn ra bản chất bên trong của họ. Quan
niệm “thâm căn cố đế” này, bằng nhiều cách, đi sâu vào trong từng
quốc gia, từng phong tục tập quán của mỗi dân tộc và không buông tha
bất cứ người nào. Nạn nhân tiêu biểu hứng chịu “búa rìu dư luận” này
không ai khác chính là Chúa Giêsu – người đến từ Thiên Chúa để mang
lại ơn cứu độ cho nhân loại.
Sau thời gian miệt mài rao giảng ở Caphácnaum và quanh biển hồ
Galilê, Chúa Giêsu trở về Nazarét- quê hương dấu yêu. Những tưởng sự
hiện diện cũng như những lời rao giảng trong Hội đường Dothái của
Người sẽ được người thân cũng như dân làng Nazarét đón nhận hay ít
nữa cũng có điều gì đó tự hào về người con của dân làng. Nhưng
không. Mặc dù lời giảng dạy của Chúa Giêsu khiến không ít người ngạc
nhiên nhưng điều đó không đủ khiến họ thay đổi cách nhìn về nhân
thân của Người. Lý do hết sức đơn giản là họ biết quá rõ nguồn gốc
xuất thân của Người. Hãy xem cách họ đặt vấn đề cũng đủ hiểu đối với
họ, Chúa Giêsu chẳng có gì đặc biệt. “Bởi đâu ông ta được như
thế?... Ông ta không phải là bác thợ, con bà Maria, và anh em của
các ông Giacôbê, Gioxê, Giuđa và Simon sao? Chị em của ông không
phải là bà con lối xóm với chúng ta sao?”.
Thế đấy. Chính vì họ nhìn Chúa Giêsu là một con người hết sứ bình
thường, một con người cụ thể bằng xương bằng thịt đã từng chung sống
quanh họ; công việc của Người cũng hết sức tầm thường, quanh năm
suốt tháng lam lũ với nghề mộc – một nghề thời đó không chỉ làm ra
các vật dụng bằng gỗ mà còn có thể xây nhà và làm ra các vật dụng từ
các vật liệu khác nữa. Thế mà giờ đây, sau một thời gian rời xa quê
làng, cái ông thợ mộc này lại làm được những điều “quái lạ”, thật
chẳng thể nào tin được!
Từ cách nhìn nhận và đánh giá thiển cận ấy, thay vì hãnh diện, người
dân Nazarét lại vấp ngã vì Người. Họ vấp ngã vì Người, bởi gia thế
của Chúa Giêsu không sáng giá; Họ vấp ngã vì Người, bởi trước mắt
họ, Chúa Giêsu chỉ là một người phàm không hơn không kém; Họ vấp ngã
vì Người, bởi gia đình ông thợ mộc này nghèo nàn quá, tầm thường quá
từ lý lịch xuất thân cho đến nghề nghiệp cũng như địa vị xã hội; Họ
vấp ngã vì Người, bởi, dù không nói như các Kinh sư rằng Chúa Giêsu
“dựa vào thế quỷ vương” để làm những việc “quái dị”, nhưng chính
thái độ khinh thường ra mặt cũng đủ nâng họ lên ngang hàng với mấy
ông Kinh sư của họ. Cũng từ những lý do đó mà sau này không chỉ dân
làng Nazarét mà còn nhiều người khác nữa đã quay lưng lại với Chúa
Giêsu, cùng với sự kiêu ngạo và nổi loạn để rồi cuối cùng kéo bè kéo
phái đóng đinh Người vào thập giá.
Dân làng Nazarét đã không nhìn ra sứ mệnh thần linh vẫn âm thầm tiềm
ẩn bên trong con người Chúa Giêsu. Có thể nói chính vì quá chú trọng
hình thức bên ngoài, chú trọng đến gia thế, địa vị xã hội, chú trọng
đến bảng kê khai lý lịch, … đã làm cho tâm hồn của họ trở nên
chai cứng, trở nên chướng ngại vật không dễ gì vượt qua để tìm đến
chân lý vẹn toàn. Còn chúng ta thì sao, những Kytô hữu của thời đại
hôm nay? Rất có thể chúng ta cũng đang đánh giá và nhìn nhận Chúa
Giêsu và Tin mừng của Người qua lăng kính do chúng ta dựng nên. Rất
có thể chúng ta đang tìm một điều gì đó hấp dẫn hơn nằm bên ngoài
Chúa Kytô, nên ngoài Tin mừng bởi cho rằng Chúa Kytô và Tin mừng của
Người trải qua hơn hai ngàn năm nên chẳng có gì mới mẻ và thật là
nhàm chán. Đây là lúc chúng ta cần phải nhìn lại thái độ và lập
trường của mình đối với Chúa Kytô cũng như Tin mừng của Người để từ
đó thay đổi cách nhìn, cách đánh giá hầu có thể mang đến cho chúng
ta sự bình an và ơn cứu rỗi.
Lạy Chúa, chúng con tuyên xưng Chúa là Thiên Chúa đã đến thế gian
mặc lấy thân phận yếu hèn như chúng con, sống cuộc đời đạm bạc và
lam lũ kiếp người để chia sẻ cuộc đời khốn khó của chúng con và
cuối cùng đã dùng cái chết để mang lại ơn tha tội và cứu rỗi cho
chúng con. Xin cho chúng con được biết nhìn ra Chúa trong thân phận
kiếp người ấy để không ngừng yêu mến, quý trọng và nhìn ra những giá
trị cao quý nơi anh em đồng loại.
Lm Jos. Phạm Ngọc Ngôn, Csjb
|