|
MỘT CÚ NHẢY XA VÀ NHẢY CAO TUYỆT VỜI !
Quý độc giả Ephata và Chứng Nhân Đức
Kitô thân mến,
Trên kênh truyền hình VCTV 2, mỗi đêm,
nhà đài đang phát lại phim “Blouse Trắng”. Tôi đã được xem phim này
lần này là lần thứ hai, thật ra thì lần trước và cả lần này tôi vẫn
chỉ là xem được tập nào hay tập đó, chẳng bao giờ xem được hoàn toàn
bộ phim, vì những bận rộn và những bổn phận cắt ngang.
Nhân vật cuốn hút tôi trong bộ phim này
là người nữ bác sĩ tên Oanh, dĩ nhiên mỗi ngưòi có một lối nhìn và
một cách đánh giá vấn đề khác nhau, nhưng nơi tôi, tôi cảm nhận và
yêu mến nhân vật này, dẫu biết rằng đó chỉ là một nhân vật hư cấu,
nghĩa là được dựng lên theo truyện phim mà thôi.
Sống bản lĩnh, tỉnh táo trước mọi vấn
đề, đánh giá đúng thực trạng, không bị dư luận đưa đẩy và quyết tâm
làm điều đúng mà mình đã nhận định. Thân phận con người đã không
tránh cho nhân vật này thoát khỏi những khổ đau, trăn trở và kể cả
những thất bại cách này cách khác.
Câu truyện trong
Phúc Âm về người mù Ba-ti-mê làm cho tôi rõ hơn trong quả quyết Ơn
Gọi của đời mình. Một khi đã xác định đúng con đường của mình, nhất
là con đường ấy mang tên Giê-su, thì chẳng ngại ngần gì mà không
vững bước.
Cái đám đông cay
nghiệt và xu nịnh luôn là một trở ngại lớn cho ý chí của những ai
không đủ bản lĩnh và quyết tâm. Trước đó vài phút, một đám đông của
những kẻ tưởng mình mạnh, tưởng mình sáng mắt và tưởng rằng mình hữu
lý, họ đãù quát nạt anh Ba-ti-mê và bảo anh im đi. Có lắm khi mình
không đổ vỡ vì lỗi lầm hoặc hình phạt, nhưng vì những ánh mắt ghẻ
lạnh, những cái nhìn soi mói ác độc, đánh gục những con người đang
thoi thóp chờ một sự cảm thông. Người bạn ngày hôm qua còn đi lại
với mình hôm nay bỗng lạnh lùng tránh né, vẫn có những ngày đụng
thất bại trong cuộc đời, không tìm được một cuộc gặp gỡ để nhận sự
nâng đỡ.
Tôi nhớ lại một hình ảnh mà tôi thường
gặp ở ngay Xứ Đạo nhà tôi ngày tôi còn bé, bây giờ vẫn còn, có cái
là vị trí của tôi hôm nay đã khác với ngày xưa trong cùng một tình
huống đó. Tạ ơn Chúa, vì ngay từ dạo ấy, Chúa đã cho tôi có được một
góc nhìn từ vị trí một chú bé, để rồi ấn tượng đó sẽ giúp tôi lưu
tâm đến cách ứng xử của chính mình trong cương vị một Tu Sĩ Linh Mục
hôm nay. Góc nhìn đặc biệt ấy, ấn tượng không phai ấy chính là khung
cảnh một đám đông những ông Trùm, bà Quản, xô đẩy quát tháo dân
chúng, dẹp đường lấy lối cho cha xứ đi qua.
Trong một lần tôi về công tác ở một
Giáo Phận xa xôi, ngày ấy còn khó khăn lắm, Đức Cha cho tôi sử dụng
chiếc xe Niva ( loại xe thể thao của Liên Xô, hai cầu, để di chuyển
trong các địa hình phức tạp ) duy nhất của Đức Cha, thầy lái xe phải
khó khăn chật vật lắm mới vượt qua được đám đông Giáo Dân tụ về
trung tâm Giáo Phận để đón rước Đức Cha như trong một ngày Lễ Hội.
Bỗng vị Linh Mục đi cùng với tôi ( trong vai trò hướng dẫn ) mở cửa
xe, nhảy xuống, trong chiếc áo chùng đen, không biết lấy ở đâu mà
trong tay đã có sẵn một cây tre, ngài vung tay phát roi và la hét để
dẹp đám đông, mở đường cho xe Đức Cha len đi. Lúc đó tôi ngồi sững
trên xe, ngượng chín cả người, không biết phải độn thổ đi đâu !
Tôi cảm phục Đức
Cha Louis Phạm Văn Nẫm, nhiều lần, lúc sinh thời, đến dâng Thánh Lễ
ở đâu đó, thật bất ngờ, ngài tươi cười xuất hiện ở phòng áo và chào
mọi người, cả một đám đông với bao nhiêu là quan chức, cổng chào,
khăn áo, cờ quạt đã đón hụt ngài, vì ngài chỉ dùng chiếc xe hai
bánh, trang phục bình thường và len lén đi bằng cửa... sau. Hôm ấy,
chắc là không đứa bé lơ ngơ nào, không người đàn bà nghèo hèn tội
nghiệp nào bị quát nạt vì đã dám chạy ngang qua đám đông để chào đón
Đức Cha, hay chồm mình để nhìn cho được vị Giám Mục thân yêu của
mình.
Khi Chúa Giê-su cất tiếng gọi hỏi
Ba-ti-mê, thì đám đông tráo trở đã vội đổi ngay giọng với anh và
nhắc anh một cách tích cực, lại còn ân cần bảo: “Hãy cứ yên tâm”.
Người mù lúc nãy đã chẳng đếm xỉa gì đến lời quát nạt của đám đông
thì bây giờ cũng chẳng quan tâm mấy đến lời những đẩy đưa của bọn
họ. Thế mới thấy được sức mạnh của một con người đã biết chọn đúng
đường, chọn đúng đích, nhất là đường đó, đích đó lại mang tên
Giê-su.
Tôi với cha Quang
Uy, hai anh em đã có hơn một lần ngồi “tán” với nhau thật “đã” về
cái cú “nhảy chồm lên” của anh mù theo cách dịch của cha già Nguyễn
Thế Thuấn trong Dòng, tưởng tượng ra cái khoảng không đen tối trước
mặt, cái liều lĩnh can đảm, cái dứt khoát của lòng tin, cú nhảy của
anh mù quả thật là cú nhảy “muôn đời còn được nhắc đến”. Cú nhảy đó
xuyên qua màn đêm tối dẫn vào miền ánh sáng, cú nhảy khởi đầu một
chặng đường mới của một người cảm nhận Giê-su là tất cả của mình để
đi theo. Cú nhảy đó còn là cú nhảy xuyên qua cái xu nịnh nông nổi
của thế gian, cái vào hùa với định kiến, cái đón gió trở cờ và cái
quyền thế không nhắm đến việc phục vụ tha nhân mà đám đông ngày xa
xưa ấy quanh Chúa Giê-su và cả đám đông chúng ta hôm nay đang theo
đuổi một cách mù quáng khờ khạo !
Nếu chúng ta xác định được đường và
đích của mình mang tên Giê-su, thì nào, xin mời chúng ta hãy cùng
liều lĩnh nhảy chồm về phía Ngài, lao mình đến với Ngài.
Lm. VĨNH SANG,
DCCT, Chúa Nhật 29.10.2006
|