“NẮNG SÀI-GÒN, ANH ĐI MÀ CHỢT MÁT...”

 

Quý độc giả Ephata và Chứng Nhân Đức kitô thân mến,

 

Mấy hôm nay Sài-gòn nóng như đổ lửa, từng con đường hầm hập như lò bếp nung, ai cũng tìm mọi cách tránh ra đường vào những giờ nắng nóng, nhưng khi có việc phải ra đường, xe cộ vẫn đông đúc, người người vẫn vội vã di chuyển với tốc độ nhanh.

Nhất là vào những giờ cao điểm, mọi nẻo đường như nêm chặt xe cộ, không còn chỗ để len đi. Khổ nhất là tại các ngã tư, trời nắng rát, xe dừng lại chờ đèn tín hiệu, khói cay bay mù mịt, cái nóng càng khủng kinh hơn khi đậu gần những chiếc xe hơi, ống khói xịt ra hơi nóng, quyện với mùi xăng gây buồn nôn, đường chật cứng, không biết len vào đâu để trốn, mà trốn đi đâu bây giờ ?

Vào thời điểm đèn đường bên kia bật vàng, bên này tiếng máy gầm rú, bên này tiếng còi thi nhau bấm để báo hiệu đèn đã xanh, độ nóng tăng lên rất nhanh theo tiếng rồ máy, và tiếng còi như tiếng búa giộng vào óc những người yếu sức. Tiếng còi còn gây đau buốt hơn nữa khi tiếng còi đó lại là còi xe tải, và tiếng gầm của xe tải nhích lên từng đọan đường, đường dưới chân như rung lên, hình như địa ngục đang mở ra !

Đường phố nhếch nhác làm tăng thêm ô nhiễm của môi trường, có nhiều đoạn đường tu sửa không biết bao giờ mới xong, có đường giải tỏa làm mới hai năm rồi chưa động nay, những đoạn kênh con nước vẫn cứ đen, đường vẫn bị rào, cứ đi một quảng lại môt lần nhích từng bước qua đoạn ”thắt cổ chai”. Chẳng ai có thể nói được ngày hoàn thành của nó, hình như những người có trách nhiệm như muốn thử sức chịu đựng của người dân thành phố này.

Ta thán cũng vậy, chỉ làm cho chính mình mệt mỏi hơn. Nhưng cũng phải trách lại những cư dân của thành phố này, biết cần lắm những mảng xanh trên đường phố, nhưng mấy ai chăm bón, mấy ai làm cho thêm những khoảng xanh hiếm họi nơi này ? Người ta chặt phá cây vô tội vạ, người treo đủ thứ những cái “làm ăn” của người ta trên những cành cây non nớt èo uột, người tìm cách làm cho cây chết vì cái cây “mắc dịch” kia trồng ngay trước cửa nhà .

Biết rằng những khoảng xanh rất cần để làm giảm nhiệt độ thành phố, nhưng những ngôi nhà bê-tông cứ mọc lên, thỏa mãn sức đầu tư tận dụng của con người, nhưng để lại cho thành phố những mảng bê-tông vô hồn quái ác, như những cuc gạch nung hầm thành phố này cho nhừ tử hơn.

Sao không bảo nhau, ít là, hãy trả lại cho thành phố những mảnh vườn trên nóc các ngôi nhà cao tầng, trả lại một chút thiên nhiên, cho dù đó là thiên nhiên được tái tạo để bù đắp, như thế có phải đỡ nghiệt ngã với nhau hơn. Sao không bảo nhau hãy có những dàn dây leo quanh các cửa sổ trên các ngôi nhà, như những bàn tay vươn ra để kết giao với thiên nhiên, với ra thiên nhiên và kéo thiên nhiên vào thân thiện với mình hơn. Sao không bảo nhau, khó khăn đến mấy, hãy cố gắng mỗi nhà ít là có một cây xanh, có những loài cây không đòi nhiều đất, có những loài cây nếu chỉ để cho xanh thì sẵn lòng làm xanh một khoảng lớn mà đất thì chẳng cần bao nhiêu.

Đọc báo thấy Singapore, xứ sở của cây xanh, mật độ xanh thuộc loại hàng đầu của thế giới, nhưng người ta vẫn còn muốn phủ xanh nhiều hơn nữa, người ta đang nghiên cứu các loài cây leo, lọai cây có thể bám leo trên tường mà không làm hỏng tường, có cây leo, diện tích xanh tăng lên nữa, chất lượng cuộc sống lại càng được nâng cao. Chính phủ sẵn sàng đầu tư những nghiên cứu để làm tăng chất lượng sống.

Đọc báo thấy ở Paris, người ta có ngày lịch sự, tất cả xe cộ ra đường ngày hôm đó, không xe nào bấm còi, mỗi người sẽ cố gắng kìm hãm sự nóng giận, mỗi người sẽ cố gắng nở nụ cười để cuộc sống dễ chịu và thân thiên hơn. Sao mình không làm được như vậy nhỉ ?

Bao nhiêu người đã đi nước ngoài, bao nhiêu người đã đi du học ở nước ngoài, khi trở về, sao không cố gắng nói với nhau một lời, sao không cố gắng làm một cái gì đó để cải thiện hơn cuộc sống này ? Những điều hay của người ta nên bắt chước lắm chứ, đâu cần gì phải bắt chước kiểu tóc kiểu quần ? Đâu cần gì phải bắt chước kiểu phù phiếm sa hoa ?

Và cả cái sân Nhà Thờ nữa, xin hãy phủ xanh cái sân cứng cỏi vô hồn đã được xây dựng để thỏa mãn sự “hoành tráng”, để thỏa mãn những cuộc tập họp đông đảo. Cứ phải tập họp đông đảo mới là sống Đạo sao ? Cái cần là sự thân thiện đầy yêu thương toát ra từ những gì mà Nhà Thờ đang sở đắc, gương mặt của Nhà Thờ phải càng ngày càng đễ thương và khiêm tốn hơn trong xã hội hôm nay. Ước gì... đến một ngày... sẽ như Ngô Thụy Miên hát... “Nắng Sài-gòn anh đi mà chợt mát...”

Những mầm xanh là biểu tượng của Sự Sống. Thiên Chúa đã ban Sự Sống cho nhân loại, Thiên Chúa lại còn phục hồi Sự Sống cho nhân loại, Thiên Chúa còn làm cho Sự Sống của nhân loại được trở nên vĩnh hằng trong Thiên Chúa. Đức Ki-tô đã mang Sự Sống Vĩnh Cửu đến cho chúng ta, hãy sống mầu nhiệm Phục Sinh một cách giản đơn và rất đỗi đời thường như vậy.

Tôn vinh Chúa và Mẹ Ma-ri-a...

Lm. VĨNH SANG, DCCT, thứ tư 17.4.2007