|
ĐỐM LỬA VÀ ĐÁM CHÁY CỦA TÌNH YÊU !
Quý độc
giả Ephata và Chứng Nhân Đức Kitô thân mến,
Vậy là chương
trình học hỏi về Bảo Vệ Sự Sống ở DCCT Sài-gòn đã khởi động được
tròn một tuần. Đã có liên tiếp 3 buổi trình bày về Giới Tính, Tính
Dục và Tình Dục. Tạ Ơn Chúa, đến hôm nay thì chúng tôi mới tạm thở
phào nhẹ nhõm. Nói thở phào là vì cũng hồi hộp lắm, biết mọi người
có hưởng ứng không ? Khoảng 6 giờ rưỡi chiều, sao vắng hoe ! Đến kém
mười lăm bảy giờ, thì thấy đã được mấy trăm người ngồi tản ra trong
lòng Nhà Thờ. Vẫn cứ lo ngay ngáy ! Nhưng đúng bảy giờ tối thì cử
tọa đầy kín, xấp xỉ một ngàn người ! Mà mừng quá đi, đa số lại là
các bạn trẻ, con trai con gái đủ cả, là đối tượng trực tiếp chúng
tôi muốn nhắm tới.
Lại nữa, tổ
chức học hỏi ngay trong Nhà Thờ kể ra cũng bạo gan bạo phổi. Nội
dung chắc chắn sẽ đề cập toàn những vấn đề âm dương nhạy cảm, và sẽ
cần phải chiếu cả những hình ảnh hết sức tế nhị liên quan đến thân
thể con người. Ban tổ chức xin cho căng một tấm màn trắng rất lớn
ngang phía trước bàn thờ, vừa để làm écran chiếu hình ảnh, vừa để
cách ly an toàn, tránh bị các cụ lớn tuổi kết tội... phạm sự thánh !
Dù vậy vẫn cứ sợ ! Nhỡ có vị Kinh Sư Thông Luật như ở thời Chúa
Giê-su mà ngứa mắt ngứa miệng thì cũng gay go !
Chưa hết,
người lãnh ấn tiên phong lại là một nữ bác sĩ ngành Tâm Lý Học và
Tình Dục Học. Chị Lan Hải thâm niên hai chục năm, từng làm công việc
tư vấn, điều trị, giảng dạy và thuyết trình khắp nơi, lại là Giáo Lý
Viên xuất sắc trong các khóa Hôn Nhân “Hai Nên Một” của Nhà Thờ
Chính Tòa Sài-gòn. Ấy thế mà buổi đầu tiên, chị đã phát hoảng trước
đám đông, may mà cái tính cách duyên dáng tự tin, cái khoa ăn nói
văn hoa bóng bảy của người Hà Nội chính cống đã giúp chị dần dần
vượt qua để trở thành một diễn giả xuất sắc, được mọi người chăm chú
lắng nghe, đặt câu hỏi liên tiếp bằng phiếu và còn quyến luyến mãi
sau đó ngoài sân Nhà Thờ.
Bác sĩ Lan
Hải mừng vì thành công một thì bản thân chúng tôi mừng gấp hai gấp
ba. Bởi như vậy là chúng tôi cũng đã khởi động và đi được một chặng
đường ngắn trong việc tổ chức các khóa học hỏi. Mặt trận Bảo Vệ Sự
Sống thật mênh mông tỏa rộng, cứ đụng đến lãnh vực nào đó lại thấy
nảy sinh vấn nạn ở một hai lãnh vực khác nữa. Có lúc thấy ngộp, thấy
choáng váng, đâm ra hoang mang, có cám dỗ bỏ cuộc vì thấy sao chuyện
mình làm cứ như muối bỏ biển, dã tràng se cát !
Nhiều anh chị
em, thậm chí có cha ngay trong Dòng tỏ ra hoài nghi, buông một lời
phê bình nặng và đau lắm, rằng: “Các anh Bảo Vệ Sự Sống mà lại chỉ
lo chuyện đằng ngọn thế này thì phá thai nó vẫn cứ tiếp tục... phá
thai. Vô ích ! Phải lo đằng gốc ấy chứ, phải mở các lớp dạy cho
người ta biết phương pháp Tự Quan Sát thì mới giảm được nguy cơ phá
thai !” Lại có người bảo phải dạy cho người ta Kinh Thánh và Giáo
Huấn của Hội Thánh để người ta mến Chúa yêu người, để người ta trân
trọng đời sống gia đình thì mới mong chấm dứt tệ nạn phá thai. Một
nhóm khác nữa thôi thúc chúng tôi phải mở ngay các lớp giáo dục Giới
Tính, hướng dẫn hành vi và ứng xử cho các bạn trẻ, nhất là mấy cô
mấy chú vị thành niên....
Khổ quá,
chúng tôi biết rất rõ tất cả những nội dung học hỏi ấy là chính
đáng, là cần thiết. Thế nhưng, xét cho cùng, những người còn biết
tìm đến với các lớp Giáo Lý Hôn Nhân, đến với các khóa Kinh Thánh và
cầu nguyện, đến với các nhóm trẻ sinh hoạt ở Nhà Thờ thì có lẽ khó
mà rơi vào hiểm họa nạo phá thai. Thế còn cả một cái mảng khổng lồ
những người không Công Giáo thì lấy đâu cơ hội để ta gặp gỡ, giảng
giải cho họ hiểu vấn đề ? Trong khi đó, hàng ngày hàng giờ vẫn có
hàng trăm hàng ngàn người tìm đến các bệnh viện để phá thai, không
Công Giáo rất đông, mà Công Giáo cũng không ít. Vậy giữa lúc ta còn
đang loay hoay tranh cãi xem phải làm những gì, phải làm như thế nào
thì đã có hàng triệu thai nhi bị giết mỗi năm trên toàn đất nước
Việt Nam.
Nghĩ đến thế
thì giật mình, nhói đau quặn thắt trong lòng, phải xắn tay áo vào
cuộc ngay thôi. Cái gì cũng cần thiết nhưng cái gì quá bức bách cần
kíp thì phải làm ngay tức khắc. Rồi dần dần, từng mặt một sẽ được
triển khai nối tiếp nhau làm nên một mặt trận chung Bảo Vệ Sự Sống.
Xin điểm danh những mặt chính:
1. Một ngôi
nhà Tình Thương mang tên Giê-ra-đô nằm ở ngoại thành, được mở ra để
đón về những cô gái chưa hề được chuẩn bị làm mẹ, lại bị người yêu,
bị cha mẹ, bị dư luận độc mồm độc miệng của xã hội bủa vây lườm
nguýt và xâu xé. Ngôi nhà chật chội, cố cơi ra bên hông, thông ra
bên dưới, nới lên phía trên thì cũng chỉ tối đa nuôi được 15 cặp
mẹ-con. Gần như tuần nào cũng có ít là một ca đi sanh nên bây giờ
xem lại sổ sách khai sinh mới biết hai anh chị Giáo Dân cộng tác với
chúng tôi đã nhận làm cha làm mẹ được 56 cháu bé rồi. Ngày 31 tháng
5 năm nay, Thánh Lễ mừng Bổn Mạng Đức Mẹ Đi Viếng lần thứ hai chắc
chắn sẽ đông vui lắm đây !
2. Một nhóm
những anh chị em chia nhau tình nguyện vào các bệnh viện để ngồi cầu
nguyện và thuyết phục người ta bỏ ý định phá thai. Mặt này tính đến
hôm nay mới làm được tròn bốn tháng. Chỉ là mấy chục con người bình
thường, được “vũ trang” bởi sách Tân Ước và chuỗi Mai Khôi, ra thẳng
“tiền tuyến” với một nhiệm vụ là không ngừng cầu nguyện. Và họ đã
cứu được ngót một trăm bà mẹ, cũng là ngót một trăm cháu bé thoát
khỏi bi kịch phá thai. Thật ra, con số được “cứu vớt” này chẳng thấm
thía gì so với con số thực tế đau xót. Thôi, vẫn cứ phải làm, còn
nước còn tát, sinh mạng con người chứ có phải... con gà con vịt
trong nạn dịch cúm gia cầm đâu !
3. Một toán
khoảng 5, 6 anh chị em chuyên âm thầm đi thu gom các thai nhi bị
giết tại các bệnh viện, chiều chiều mang về cho Trung Tâm Mục Vụ
chúng tôi, ít thì 50, nhiều thì 200, tất cả bọc trong túi ni-lông
đen, đặt dưới chân tượng Ma-ri-a, Mẹ các Thai Nhi. Rồi xẩm tối, một
cô bé sinh viên đến cất hết vào ba-lô, chạy Honda về một cộng đoàn ở
ngoại thành, giao lại cho một thầy Trợ Sĩ DCCT. Hậu sự của các cháu
mai này sẽ là một cái lăng mang tên Anh Hài được xây bởi những viên
gạch bên trong là tro cốt của hàng vạn cháu bé.
4. Công việc
truyền thông thì chúng tôi chỉ có trang báo Ephata và mục Bảo Vệ Sự
Sống trên website của TTMV. Các ngòi bút gần xa cộng tác, trong Dòng
và ngoài Dòng góp gió, trong 256 số báo ít cũng phải được 50 số
chuyên đề Bảo Vệ Sự Sống được gửi đi như những lá thư điện tử, gợi
suy tư, mời cầu nguyện và đẩy tới hành động... Lại phải kể đến các
tờ bươm bướm của các ân nhân làm giúp và cũng truyền tay phổ biến
giúp, đến nay không biết số lượng là bao nhiêu bản mà sao ra Bắc,
vào Nam, lên miền Đông, xuống miền Tây chỗ nào cũng gặp. Tất cả đã
khơi lên thật nhiều những tâm tình sám hối, nhận thức và nỗ lực Bảo
Vệ Sự Sống nơi người đọc.
5. Và nay thì
cuối cùng, chúng tôi cũng cố gắng làm được cả công việc Giáo Dục,
nghĩa là bên cạnh việc các cha các thầy chia nhau thành từng tốp đi
giảng, đi nói chuyện về Bảo Vệ Sự Sống thì đồng thời, các khóa học
hỏi cũng được mở ra. Nhắm đến quần chúng đám đông để gây ý thức theo
chiều rộng thì mở luôn trong Nhà Thờ, còn nếu dành riêng cho từng
lứa tuổi, từng đối tượng để hướng dẫn và huấn luyện theo chiều sâu
và chiều xa thì sẽ mở thành các lớp 30 – 60 người. Các bác sĩ, các
nhà chuyên môn xã hội và tâm lý có tài và có lòng đã nhận lời cộng
tác với chúng tôi không chỉ một khóa và cũng không chỉ dừng lại tại
Giáo Xứ Đức Mẹ Hằng Cứu Giúp Sài-gòn, mà còn sẵn sàng lan ra, chuyền
đi, nhất là đến các vùng có đông các bạn nghèo Di Dân Xa Quê.
Nhìn chung
toàn cảnh “mặt trận” Bảo Vệ Sự Sống thì thấy... hết hồn ! Trời ơi,
quá nhiều, quá căng, cái gì cũng làm thế này không khéo lại ôm đồm
bao biện, rồi chẳng ra đâu vào đâu ! Sợ nhất là... đánh trống bỏ dùi
!
Biết thế, anh
em chúng tôi càng phải khiêm tốn nhìn nhận đây là công trình của
Thiên Chúa. Mà “Thiên Chúa là Tình Yêu” như tên và nội dung của
Thông Điệp mới nhất Đức Thánh Cha Biển Đức XVI vừa ban hành dịp Lễ
Noel 2005 vừa qua. Mà đã là Tình Yêu thì sức thiêng sẽ mạnh mẽ ghê
lắm, dễ gì mà Thiên Chúa Ngài để cho chúng ta phải kiệt quệ quỵ ngã
hoặc buông xuôi bỏ cuộc. Chỉ cần chúng ta tự nguyện xin được làm
“khí cụ Bình An” của Chúa thôi, là đủ rồi !
Biết thế, anh
em chúng tôi càng phải nhìn nhận đây là công trình của toàn Hội
Thánh nữa cơ. Đâu chỉ có mấy ông DCCT, còn đó các anh chị em Tu Sĩ
các Dòng Tu, các Tu Hội, các Hội Tông Đồ, còn đó bao nhiêu anh em
Linh Mục Triều ở các Giáo Phận, còn đó cả một Hội Đồng Giám Mục Việt
Nam... Chuyện Bảo Vệ Sự Sống đang được chính Chúa Thánh Thần nhen
nhóm lên đây đó như những đốm lửa leo loét lập lòe. Đấy, thoạt đầu
là những sáng kiến kiểu như Nghĩa Trang của cha Giải ở Huế, của cha
Đông ở Pleiku, của DCCT ở Bình Thạnh, của anh Tống Phước Phúc ở Nha
Trang, của các thầy Dòng Bệnh Viện ở Biên Hòa, và chắc chắn còn
nhiều nơi khác nữa mà chúng ta chưa biết tông tích đấy thôi. Cũng
vậy, đây đó đã nhô lên những ngôi nhà mở, những mái ấm mang tên Mẫu
Đơn, Thanh Tâm, Giê-ra-đô, Mai Linh...
Rồi sẽ đến
lúc bùng lên... Đám Cháy của Tình Yêu ! Chúng tôi tin như thế. Chúng
ta hãy xác tín như thế !
Lm.
LÊ QUANG UY,
DCCT
|