|
ĐỒNG CỎ NHÂN ÁI VÀ SUỐI MÁT BÌNH AN
Quý độc giả Ephata và Chứng Nhân Đức
Kitô thân mến,
Gần đây báo chí
lại đang xôn xao khá nhiều vụ tai tiếng liên quan đến hai ngành
Giáo Dục và Y Tế. Thầy giáo áp giải một em học trò bé xíu lên
đồn Công An như một tên tội phạm để người ta tra vấn ép cung, đến
nỗi con bé đáng thương rơi vào hoảng loạn tâm thần. Một thầy giáo
khác nắm đuôi tóc một cô bé học sinh giựt ngược giữa sân trường
khiến em ngã ngửa, chấn thương sọ não... Trước đây người ta vẫn báo
động chuyện sai lầm trong nghề giáo sẽ để lại những hậu quả tinh
thần lâu dài trong một hai thế hệ con người. Bây giờ thì không chỉ
di chứng tinh thần, các em học sinh còn phải trả giá bằng sinh mạng
nữa. Còn nhiều, còn nhiều chuyện thương tâm của ngành Giáo Dục gây
phẫn nộ trong xã hội nhưng pháp luật thì lại chỉ cảnh cáo phất phơ
như... đuổi ruồi !
Thầy giáo
thì như thế, thầy thuốc cũng “sát sinh” không kém. Thai ngoài
tử cung lại bảo là đau dạ dầy đến nỗi phải tử vong oan ức ! Có quá
nhiều những người mẹ chưa kịp vui mừng được mang thai đã rơi vào
khủng hoảng tuyệt vọng khi các bác sĩ lạnh lùng tuyên án tử cho đứa
con của mình với những lý do y khoa rất tầm phào, với những căn cứ
chỉ dựa vào các xét nghiệm hoặc siêu âm hoàn toàn thiếu chính xác.
Không ít các bác sĩ đã khẳng định can thiệp sớm vào thai kỳ, xử lý
kịp thời như vậy là nhân đạo, là giúp cho gia đình và xã hội đỡ phải
gánh nặng, bản thân đứa bé khỏi sinh ra thì cũng khỏi phải chịu khổ
! Lan man sang đến chuyện phá thai thì phải nói thẳng là ngày càng
có nhiều sinh viên ngành Y học hành chẳng đến đâu, ra trường đầu
quân vào đội ngũ y bác sĩ phá thai là cách thu lợi hoàn vốn nhanh
nhất, ít đòi hỏi chuyên môn và kinh nghiệm nhất...
Chúng ta không
có ý bới móc, nói hùa và đánh hôi theo dư luận xã hội. Chúng ta cũng
hết sức trân trọng và biết ơn các thầy giáo và các thầy thuốc vừa
nhân hậu vừa tài giỏi. Thế nhưng vẫn phải một lần nữa và nhiều lần
nữa, lên tiếng cảnh báo một cách mạnh mẽ không sợ bóng sợ vía ai cả,
để hy vọng đánh động được lương tri mọi người. Nói như cha Vũ Xuân
Hạnh trong một bài đăng trên số báo lần này là: “Hãy gào đến khi
nào tiếng gào
ấy thấu lương tâm nhân loại, thấu lương tâm từng người”.
Đã có những phân
tích nhận định, cho rằng tại Việt Nam chúng ta hiện nay đang theo
đuổi một thứ gọi là “kinh tế thị trường”, khiến cho chuyện
giảng dạy giáo dục ở nhà trường và chuyện chạy chữa chăm sóc ở nhà
thương, tàn nhẫn thay, đã trở thành một thứ “hàng hóa”, một bên cung
một bên cầu, gói ghém trong khái niệm mua và bán, tiêu thụ và đáp
ứng, thuần túy vật chất, không tính đến lễ nghĩa tình cảm, nên cũng
đương nhiên chẳng bận tâm đến đạo đức làm gì cho nó... rách việc !
Nhìn ở chiều
kích tâm linh, nghĩa là vượt lên trên cả bình diện đạo đức con
người, chúng ta nhìn được thật rõ thái độ dửng dưng và ứng xử ơ hờ
lạnh nhạt của con người thời nay đối với Thiên Chúa, với Thượng Đế.
Đã qua rồi cái thời mà người ta đua theo Nietzsche để quát tháo
rằng: “Thiên Chúa đã bị giết chết !” Bây giờ người ta đâu có cần
phải... giết Thượng Đế, ám sát Phật và tử hình Chúa làm gì cho mang
tội ? Cứ để nguyên đấy ! Xin các đấng thiêng liêng thần thánh cứ
việc an cư an vị trong các loại Nhà Thờ, Đền Chùa, Miếu Mạo, rồi đến
hẹn người ta sẽ về, dâng của lễ hẳn hoi, kinh kệ râm ran, rước xách
hoành tráng, ca hát nhịp nhàng, trống đàn rộn rã. Lại xây dựng các
công trình tôn giáo thật nguy nga hùng vĩ, mười mấy hai ba chục tỷ
là chuyện nhỏ. Hẳn Thượng Đế và các thần thánh phải biết rõ hơn ai
hết “phú quý sinh lễ nghĩa”, có ăn nên làm ra, có trúng quả buôn
lậu, có hối lộ tham nhũng thì mới có điều kiện dâng cúng xum xuê như
thế được chứ !?!
Của đáng tội,
đạo đức đã không chú trọng vun bồi, tâm linh chỉ còn là chuyện dịch
vụ tín ngưỡng, danh xưng “Thượng Đế” được dành để nịnh những khách
hàng nào chịu chi tiền mua sắm thoải mái nhất... thì khi ấy nhà
trường sẽ thành nơi kinh doanh kiến thức và bằng cấp, còn nhà thương
sẽ chẳng còn thấy dấu vết gì của tình thương, của lòng thương xót.
Tình xuống giá, tiền lên ngôi. Không có tiền thì con nhà nghèo làm
sao chạy vào những trường chọn lớp chuyên, làm sao có thể theo được
các lớp kèm, lớp năng khiếu, lớp luyện thi ? Còn bệnh nhân thì người
nhà mà không đóng được đầy đủ các khoản tiền bệnh viện yêu cầu, thì
cứ việc nằm chèo queo, không cấp cứu, không nghe mạch, không xét
nghiệm, không một lời hỏi han bệnh tình !
Thôi, nói mãi về
những thứ bóng tối như thế cũng chẳng sáng sủa hơn được gì, lại làm
nản lòng những người thiện chí và xúc phạm đến những người còn giữ
được thiện tâm. Chúng ta hãy bắt đầu ngay từ chính mình, lại càng
khẩn thiết hơn n?u chúng ta là người có Đức Tin, là bạn hữu của Chúa
Giê-su nữa. Vâng, xin hãy khởi hành lộ trình từ lòng ta, từ đời
ta mà đi. Mùa Chay đã qua, đang là Mùa Phục Sinh rồi, thế nhưng
chúng ta vẫn cứ phải sám hối dài dài. Metanoia đâu có dễ dàng
nhanh chóng như xoay cái vô-lăng xe hơi và bánh lái con tầu.
Phải xoay chuyển đời mình từng tý một, mỗi ngày và không được dừng
lại chủ quan.
Nhân Lễ Chúa
Chiên Nhân Lành, một mặt chúng ta cầu nguyện cho ơn gọi Giáo Sĩ
và Tu Sĩ, nhưng mặt khác chúng ta đừng quên chính anh chị em Giáo
Dân cũng được kêu mời sống ơn gọi làm một anh một chị mục tử chăn
dắt đàn chiên nhỏ bé của mình trong gia đình, ngoài xã hội.
Nếu ở trên đã
nêu những bất toàn bất xứng hiện nay liên quan đến hai ngành nghề
đáng quý là thầy giáo và thầy thuốc thì lúc này, xin được mời gọi
mỗi thầy cô giáo hãy chịu khó chăm sóc dạy dỗ hết lòng đối với mấy
chục con chiên trong lớp học của mình ít là trong thời gian một năm
học mình phụ trách; mỗi y bác sĩ hãy tận tụy cúi xuống trên từng con
chiên đang đau đớn, sợ hãi, cô dơn trong phòng bệnh do mình đảm
nhiệm. Chả trách người xưa vẫn bảo hai nghề này là hai thiên
chức, Hán Việt Từ Điển của Đào Duy Anh bảo đó là chức vụ
thiên nhiên của loài người – mission naturelle, với một chữ
Thiên là Trời rõ ràng !
Lạy Chúa Giê-su,
Đấng chăn chiên nhân lành, xin cho chúng con vừa được làm chiên của
Chúa, lại vừa được cùng Chúa, phụ với Chúa chăn dắt những con
chiên bé nhỏ khác. Nhờ vậy xã hội chúng con hôm nay sẽ bớt đi
cơn đói cơn khát mà gặp được đồng cỏ Nhân Ái và suối mát Bình An
!
Lm.
QUANG UY, DCCT,
27.4.2007
|