|
“SỐNG TRONG ĐỜI SỐNG, CẦN CÓ MỘT TẤM LÒNG...”
Quý độc giả
Ephata
và Chứng Nhân Đức Kitô thân mến,
Trong những tháng hè vừa qua, khắp nơi
chấn động xôn xao về chuyện thầy giáo Đỗ Việt Khoa, trường Phổ Thông
Trung Học Vân Tảo, đã liều mình bất chấp mọi trù giập, lên tiếng tố
giác những lem nhem bê bối trong việc thi cử tại tỉnh Hà Tây. Như
một giọt nước tràn ly, nói đúng hơn, như tức nước vỡ bờ, bao nhiêu
chuyện nhếch nhác xấu xa trong ngành giáo dục lâu nay, bây giờ được
thể, nổ tung trên báo chí, trên các diễn đàn của người dân đã quá
bức xúc đau khổ. Thậm chí có hẳn một website www.dovietkhoa.com làm
hậu thuẫn bênh vực cho thầy giáo Khoa và tạo thành những đợt sóng
chống tiêu cực và đòi đổi mới toàn ngành giáo dục.
Mà không chỉ ngành giáo dục, các ngành
khác trong xã hội mấy năm nay đã lần lượt vỡ toang những cái đã cố
gắng bưng bít, bên ngoài thấy thành tích lừng lẫy nhưng thực chất
bên trong đầy những gian dối tiêu cực. Nhưng công bằng mà nói, ai
cũng phải thán phục thầy Khoa ở chỗ ông đã không chấp nhận im hơi
lặng tiếng, không cúi đầu khoanh tay trước cái xấu, ông đã để cho
lương tâm bật kêu lên thảng thốt, không chỉ để vạch trần tội lỗi mà
còn để cảnh giác mọi người trước cám dỗ của tội lỗi.
Cái thắc mắc trăn trở của chúng tôi là:
thế còn bao nhiêu thầy cô giáo, bao nhiêu giáo sư là người Công
Giáo, bao nhiêu Linh Mục, nam nữ Tu Sĩ chúng ta thì ở đâu ? Tiếng
nói của họ nhỏ quá giữa cuộc sống quá ồn ào hôm nay ? Hay là họ biết
có kêu cũng vô ích, thôi thì chọn thái độ im lặng, rồi âm thầm sống
chứng tá Tin Mừng, nghĩa là chấp nhận làm một ngọn nến giữa bóng tối
tội lỗi đang tràn lan ?
Thế rồi, chiều
nay, chúng tôi bất ngờ nhận được một E-Mail của một bạn trẻ là nữ
sinh viên Y Khoa năm cuối cùng. Bạn đã bộc bạch tất cả nỗi lòng vừa
tức giận lại vừa như tuyệt vọng buông xuôi. Bạn đã không thể giả
điếc, giả câm được nữa trước quá nhiều những tệ nạn vô nhân trong
ngành Y. Bạn tự thấy nhục nhã dằn vặt vì đã vô tình đồng loã với tội
lỗi gây ra cái chết cho những bệnh nhân nhỏ bé và nghèo khó đáng
thương... E-Mail của bạn dài lắm, chúng tôi chỉ xin trích đăng ở đây
những phần quan trọng nhất, mạnh mẽ nhất mà cũng xót xa nhất:
“Cha ơi, con nhìn cảnh bệnh nhân bị
bóc lột dã man mà con lại không thể bênh vực, thấy họ bị thiệt thòi
mà con lại im hơi lặng tiếng. Con thấy mình không xứng đáng là người
Ki-tô hữu nữa, cha ạ !
Ví dụ như việc
lấy máu bệnh nhân làm xét nghiệm, người ta đã phải trả mấy trăm ngàn
để có được kết quả, vậy mà khi lấy máu họ, các nhân viên y tế đã lấy
thiếu máu, lại nỡ lòng nào lấy máu người khác thế vô cho đủ số lượng
để làm xét nghiệm ! Trong những trường hợp xét nghiệm khác, các y sĩ
in sẵn kết quả bình thường đã lưu trong máy đưa luôn cho bệnh nhân.
Trời ơi, nếu lỡ bệnh nhân ấy có nguy hiểm thật sự thì sao ? Và nếu
phát hiện trễ, điều trị không kịp thì có thể dẫn đến tử vong. Vậy mà
những con người có trách nhiệm đến sinh mạng người ta như thế lại
dửng dưng thờ ơ đến thế, họ vẫn thản nhiên làm những việc sai trái
như vậy, hằng ngày !
Rồi con lại chứng kiến trong bệnh
viện những đứa trẻ vô tội chết vì sự vô trách nhiệm của các khoa. Có
một em bé thận bị ứ mủ, phải chuyển ngay đến khoa Ngoại Niệu, nếu
được phẫu thuật ngay thì vẫn có cơ may sống khá cao, nhưng khoa ấy
đã không nhận, họ tìm đủ mọi cách để chứng minh rằng bệnh này không
phải thuộc lãnh vực của họ. Loại bệnh này cũng khá nguy hiểm, lại
không có thian để tìm hiểu nghiên cứu thêm, nếu như lỡ để bệnh nhân
chết tại khoa của họ, họ sẽ phải chịu trách nhiệm.
Thế là họ đã
không cố gắng hết mình để tìm cho ra bệnh. Cuối cùng em bé đã chết,
xét nghiệm và pháp y cho thấy bệnh của em đúng là thuộc bổn phận cứu
chữa ở khoa của họ. Ở đây con không nói chuyện giỏi hay không giỏi
để chẩn đoán được bệnh, nhưng đây là vấn đề Y Đức. Nếu như họ nhiệt
tình sốt sắng hơn, chắc chắn em bé đã không chết !
Lại có một chị bác sĩ khá trẻ đã đánh
mất mạng sống của một em bé khi chị vô tình chỉ khám qua loa cho em.
Em bé đã chết vì cơn suy hô hấp. Còn chị bác sĩ thì mất ăn mất ngủ
suốt một tuần lễ liền. Thế rồi chị đã nhận được một lời khuyên của
một vị bác sĩ dày dạn kinh nghiệm khác, rằng: “Bệnh ấy trước sau gì
cũng chết, chỉ có điều là em đã đưa nó đi sớm hơn thôi, có gì đâu
phải buồn ? Rồi em sẽ phải quen với những việc tương tự như thế này
nếu em còn làm ở đây. Buồn chi cho khổ sở vậy em ?”
Ở một phiên trực tại khoa Hô Hấp, một
bác sĩ trẻ khác, tương đối còn ít kinh nghiệm, đã nhận được một ca
phù phổi cấp chuyển đến. Anh này tuy có đạo đức hơn các bác sĩ khác
một chút, tuy nhiên có đức mà không có kiến thức thì cũng giống
những người vô trách nhiệm vậy thôi. Anh đã lúng túng không biết nên
sử dụng thuốc gì nên quyết định mời một bác sĩ chuyên khoa Tim Mạch
lên hội chẩn bệnh cho em bé. Nào ngờ hôm ấy tại khoa Tim Mạch lại là
buổi trực của một anh bạn cùng khoa với anh ta, nghĩa là cả hai đều
con non tay nghề. Thế là cả hai đều nhất trí cho bé dùng một thứ
thuốc không đúng, họ đã cướp đi mạng sống của em bé trong tích tắc.
Các bác sĩ khác biết chuyện đều ra vẻ
luyến tiếc và tự an ủi rằng: “Đúng là chết có số ! Nếu như là những
bác sĩ khác nhiều kinh nghiệm hơn trực khoa hôm ấy, chắc cô bé bệnh
nhân ấy đã không chết !”
Cha biết không ? Nhiều nơi các bác sĩ
xem bệnh nhân như một món hàng, moi móc bóc lột cho bằng được tiền
bạc của bệnh nhân rồi ăn chia với nhau. Bệnh nhân tới khám tại phòng
mạch tư, nếu để họ được điều trị ngoại trú thì bác sĩ sẽ ăn được rất
ít tiền. Vì thế ông ta cấu kết với người trong khoa để bệnh nhân ấy
vào điều trị nội trú trong bệnh viện, như vậy, sẽ kiếm được nhiều
tiền hơn, rồi ông ta sẽ chi cho mỗi người có liên quan vài trăm
ngàn, mặc cho người nhà bệnh nhân phải vất vả xoay sở vay mượn để có
được vài triệu. Thật ra, bệnh ấy nếu được điều trị ngoại trú thì chỉ
tốn có vài trăm !
Còn rất nhiều điều nữa cha ơi, con
không đủ sức để kể hết ra đây. Cha cứ hình dung mà coi, con chỉ là
một sinh viên thôi, những chuyện con thấy tận mắt, con nghe kể, con
gặp gỡ hằng ngày khi đi học hoặc thực tập bệnh viện, rồi đi làm thêm
ở các phòng mạch mà đã đầy dãy như thế thì huống hồ trong thực tế và
ở nhiều nơi khác nữa mà con không thể biết được, thì còn có thêm bao
nhiêu chuyện kinh khủng đến đâu...”
Nhận Mail rồi,
chúng tôi vội gọi điện cho bạn sinh viên, bạn bảo: “Cha ơi, nếu cha
có đưa bài của con lên báo, cha cứ để nguyên tên con. Trước đây thì
con còn sợ bị liên luỵ này kia, bây giờ thì con bất chấp, không thể
chịu mãi như thế được nữa !” Dù vậy, chúng tôi thấy khôn ngoan nhất
vẫn phải giữ kín nhân thân của cô bé, ít là cho đến khi cô tốt
nghiệp bác sĩ vào năm tới. Biết đâu đấy, bao nhiêu những con người
đã dám lên tiếng công khai đều bị trù giập ém nhẹm đi. Người đời vẫn
mỉa mai: “Đấu tranh” thì bị... “trâu đánh”, biết “tránh đâu” bây giờ
? Nếu thế thì chúng ta sẽ uổng mất một con người bồng bột nhưng lại
thẳng thắn, đầy nhiệt thành với Đạo với đời.
Sáng hôm nay ở Nhà Thờ Kỳ Đồng, sau khi
đã xin lỗi chung tất cả những người trong ngành Y, chúng tôi đã
trích đọc lá thư của bạn sinh viên này trong bài giảng Thánh Lễ.
Nhiều người đã lau vội nước mắt, nhiều người ngẩn ngơ không tin là
sự thật lại có thể tàn nhẫn đến thế.
Tan Lễ, có bốn năm bạn trẻ gặp chúng
tôi rủ đi ăn sáng. Các bạn vừa mới tốt nghiệp ra trường hoặc còn là
sinh viên bên ngành Nha, vẫn thường tham gia với chúng tôi trong các
đoàn đi khám bệnh phát thuốc vùng sâu vùng xa. Một nha sĩ trong nhóm
bảo chúng tôi: “Cha ơi, bạn bên ngành Y viết như thế là chính xác
đấy, mà thực tế còn ghê hơn nhiều. Bây giờ người ta còn đang nghi
ngờ điều tra: có thể có những bác sĩ tán tận lương tâm, giải phẫu
cắt bỏ quả thận của bệnh nhân, nhưng thật ra có bệnh tật gì đâu, quả
thận trị giá mấy chục triệu đã được bí mật chuyển đi như một món
hàng quý hiếm !”
Bữa ăn sáng rất vui nhưng cứ nói chuyện
này kia được một lúc thì lại quay về với những vấn nạn xót xa liên
quan đến lương tâm con người ngày nay.
Người Việt Nam chúng ta vẫn có cách gọi
bình dân nôm na nhưng thật ra gửi gấm khá nhiều sự kính nể trân
trọng đối với một số ngành nghề trong xã hội: người chuyên dạy học
được gọi là “Thầy Giáo”, người làm nghề luật sư được gọi là “Thầy
Cãi”, người xuất gia tu hành thì được tôn làm “Thầy Tu”... Toàn là
những nghề gần gũi đụng chạm đến con người, nghĩa là cần phải có
lương tâm trong sáng, ngay thẳng và nhạy cảm để không bao giờ có thể
xúc phạm, làm tổn thương con người. Riêng các bác sĩ, y sĩ và cả y
tá thì được gọi chung là các “Thầy Thuốc”. Mà “Thầy Thuốc” thì
thường chỉ làm việc ở “Nhà Thương” mà thôi. Gọi là nhà thương vì nơi
đây thật sự là một “Ngôi Nhà của lòng Thương Xót” ( Maison de la
Miséricorde ).
Thế thì lòng Thương Xót ấy bây giờ đâu
rồi nhỉ ? Lương tâm những người được gọi là “thầy” ngày nay đâu rồi
nhỉ ? Sống trong đời sống vẫn cần có một tấm lòng cơ mà ?
Lm. LÊ QUANG UY, Chúa Nhật
13.6.2006
|