|
TÌM
HIỂU TÂM LÝ TRẺ EM
I. DẪN NHẬP VỀ TÂM LÝ HỌC:
Từ lâu, trên thế giới, khoa Tâm Lý Học
đã phát triển, củng cố và đem lại nhiều kết quả to lớn cho hầu như
tất cả các ngành khoa học xã hội và tự nhiên của nhân loại. Tâm Lý
Học được định nghĩa nhiều cách để chúng ta có thể thấu đáo được hết
mọi khía cạnh như sau:
Đó là một khoa học tìm hiểu về ý thức
con người để biết mình biết người, đường biết ứng xử cho hợp tình hợp
lý, đường biết sống một cách hài hòa và sung mãn, để trưởng thành tốt
đẹp ứng với từng lứa tuổi, và tránh được những thất bại trên đường
đời.
Đó cũng là một khoa học về con người
với những suy tư và hành động, cảm nhận và tương tác, bên trong và
bên ngoài, chiều sâu và chiều rộng. Tất cả đều được quan sát, mô tả
và giải thích, đối chiếu với thực tế kinh nghiệm chung của xã hội,
của nhân loại.
Như thế, tâm lý chính là cuộc sống con
người với muôn hình muôn dạng, đầy bí nhiệm, rất khó khám phá và
không bao giờ có thể hiểu cho trọn vẹn, bởi đối tượng của nó là con
người, luôn chuyển biến, lớn lên và triển nở về thân xác lẫn tinh
thần.
II. TÌM HIỂU TÂM LÝ
TRẺ EM:
Trong chừng mực của vấn đề giáo dục
thanh thiếu niên và thiếu nhi, các nhà sư phạm và giáo dục cũng sẽ
không thể nào bỏ qua, không tìm hiểu Khoa Tâm Lý Học đặc biệt đối với
từng lứa tuổi các em.
Chúng ta sẽ lần lượt nghiên cứu dựa vào
những thành quả quý giá, tích lũy từ bao thời, của bao người cũng như
chính các nét đặc thù truyền thống của dân tộc Việt Nam chúng ta nữa.
Ngoài ra, mỗi người chúng ta cũng nên đối chiếu lại với chính kinh
nghiệm thời thơ ấu và niên thiếu của mình, những gì mình đã bị gánh
chịu thiệt thòi, cũng như những gì mình đã may mắn được đón nhận.
Xin hãy luôn nhớ: bản thân mỗi người
chúng ta đều từng là một đứa trẻ nhỏ. Vậy, xin đừng biến các trẻ nhỏ
hôm nay thành “những ông cụ non”, các “bà thánh nhỏ”, nghĩa là bắt
các em phải rập khuôn về tâm lý và luân lý theo kiểu người lớn, một
điều mà ngày xưa chính chúng ta đã bực bội khó chịu và âm thầm đề
kháng mỗi khi bị áp đặt !
Sau đây, chúng ta lần lượt tìm hiểu tâm
lý các em ở từng độ tuổi thể lý.
III. LỨA TUỔI ẤU NHI
( 1 – 3 tuổi ):
Trong thực tế, ở độ tuổi này, các em
vẫn còn hoàn toàn thuộc về vòng tay chăm sóc và giáo dục của bố mẹ và
anh chị trong gia đình các em. Thế nhưng, các Huynh Trưởng và các
Giáo Lý Viên vẫn cần nghiên cứu thấu đáo để có thể hiểu được các diễn
biến tâm lý nơi các em đến sinh hoạt với mình sau này, bởi nơi mỗi
một con người luôn có một sự phát triển liên tục từ độ tuổi này sang
độ tuổi khác, cái trước làm tiền đề cho cái sau kế thừa.
Với lứa tuổi Ấu Nhi, các nhà chuyên môn
gọi đây là giai đoạn Trẻ Thơ thứ nhất ( Première Enfance ), bởi lý do
khởi từ đây, đứa bé bắt đầu “thôi nôi”, lẫm chẫm tập đi những bước
đầu đời, đưa tay sờ nắm bất cứ vật gì nằm trong tầm tay, dõi mắt khám
phá những khung cảnh tương đối xa hơn và hoàn toàn mới lạ, phạm vi
tương quan tiếp xúc với tha nhân cũng rộng hơn chứ không chỉ dừng lại
nơi vòng tay người mẹ. Do vậy, cần chuẩn bị cho bé một không gian và
môi trường an toàn, khoáng đãng, không ô nhiễm về tiếng động và khí
thở, có nhiều đồ vật tròn trĩnh, dễ thương, nhiều màu sắc hài hòa mà
hấp dẫn.
Ngoài ra, bầu khí tương quan chung
quanh phải nhất thiết là sự trìu mến, yêu thương, hạnh phúc. Giấc ngủ
của các em có thể được nâng niu bằng âm nhạc, nhất là những điệu ru
hời dân gian Việt Nam và nhạc cổ điển êm dịu của Tây phương...
Tóm lại, đây là thời kỳ của những giác
động ( sensori motrice ) mở ra cho các em những tiếp xúc vật chất và
những tương quan nhân vị, chủ yếu dựa vào ngũ giác quan ( nhìn, nghe,
ngửi, nếm, sờ ) vượt trội hơn hẳn giai đoạn bé còn nằm trong nôi hoặc
được bồng ẵm trên tay của người lớn.
Riêng đối với việc chuẩn bị giúp thức
tỉnh những tâm tình tôn giáo lành mạnh nơi các em, chúng ta có thể
tìm đọc cuốn “L’Éveil Religieux du Tout Petit” của Chanoine Boyer.
Cũng cần phải nhìn nhận rằng: điều gì
đã là khởi đầu thì tất yếu sẽ là nền tảng hết sức quan trọng cho
tương lai. Ngay trước lứa tuổi Ấu Nhi này, các nhà chuyên môn đang mở
ra một giai đoạn ngược về thời kỳ đứa bé còn nằm trong bụng mẹ để
khởi sự việc giáo dục một cách gián tiếp bằng khoa Thai Giáo.
IV. LỨA TUỔI NHI ĐỒNG
( 3 – 7 tuổi )
Bước vào giai đoạn này, các nhà chuyên
môn gọi là giai đoạn Trẻ Thơ thứ hai ( Deuxième Enfance), bởi các em
có thể đã được gửi vào Nhà Trẻ ( trước đây gọi là Vườn Trẻ – Jardin
d’Enfants ) và sau đó bắt đầu vào các lớp Mẫu Giáo Mầm Chồi Lá. Tại
các nước tiên tiến, phong trào Hướng Đạo mới đây đã khai sáng thêm
ngành Nhi, đặt trước các ngành Au, Thiếu, Kha, Tráng vốn đã có từ lâu.
Riêng ở Việt Nam, việc thử nghiệm ngành Nhi cũng đã được khởi sự.
Gạt ra ngoài lý do không đáng khuyến
khích là bố mẹ các em chỉ muốn đùn cho xã hội phải lo thay để mình
còn rảnh tay làm ăn và giải trí, thì phương cách sớm cho các em đến
trường cũng có những giá trị tích cực. Đây là dịp để các em được mở
rộng tiếp xúc nhiều hơn nữa với thế giới chung quanh muôn màu muôn vẻ,
đồng thời các em được các cô bảo mẫu, các thầy cô giáo Mẫu Giáo có
lương tâm tập tành cho các em một số những đức tính, những thói quen
tập quán tốt.
Thế nhưng, ngoài thời gian đi Nhà Trẻ
hoặc Mẫu Giáo, thì không gian, thời gian và bầu khí sống chính yếu
của các em vẫn là gia đình. Đây là thời kỳ các em phải trải qua một
cơn khủng hoảng tâm lý tương đối nhẹ nhàng để tự củng cố cái Tôi ( le
Moi ) của mình.
Các em bắt đầu ý thức được rằng mình có
thể cưỡng chống lại tất cả những gì xem ra người lớn muốn áp đặt lên
tự do của mình. Sau một đôi lần thành công, các em sẽ tìm cách tận
dụng khả năng này, sao cho có lợi nhất cho bản thân, không cần quan
tâm rằng điều đó có lợi hay có hại cho mình và cho người khác.
Trí khôn của các em chuyển dần từ chỗ
tiền quan niệm ( précon-ceptuelle ) còn khá mơ hồ, sang thế trực giác
( intituive ) một cách cụ thể.
Cũng trong giai đoạn này, các em thường
tự tìm hiểu hoặc đặt ra cho người lớn những câu hỏi “tại sao ?” có
chủ ý vụ lợi ( utilitaire ) và có chủ đích ( finaliste ) rằng điều đó,
cái đó “để làm gì vậy ?”
Do vậy, người lớn cần kiên nhẫn để trả
lời các câu hỏi loại này, đồng thời hướng các em đến những khái niệm
bớt vị kỷ vụ lợi cho bản thân. Cũng đừng nên trình bày vấn đề quá sâu
xa phức tạp khiến các em đâm ra lúng túng, nản chí hoặc bị ngộ nhận
tai hại về lâu về dài.
Đối với lứa tuổi này, những chuyến đi
dạo công viên, nghỉ mát giữa thiên nhiên bao la trong lành là những
dịp giúp các em mở rộng tâm tình và óc tò mò đến những khái niệm tốt
lành, đẹp đẽ, dễ thương. Âm nhạc cổ điển hoặc hòa tấu cũng giúp một
phần quan trọng để giúp các em hình thành sự nhân ái dịu dàng.
Về mặt sinh hoạt, các em bắt chước
người lớn rất nhanh, cộng thêm trí tưởng tượng đang hình thành khá
phong phú để tự bày ra các trò chơi như: xây nhà, nấu bếp, dọn hàng,
ru búp-bê, và có thể cứ thế mà chơi một mình rất lâu, ngày này qua
ngày kia không biết chán...
Về mặt tôn giáo, các câu truyện cổ tích
giữ một vai trò quan trọng. Các tính cách nhân ái, thật thà, hiếu
thảo nơi các nhân vật trạc tuổi các em sẽ đặc biệt được ghi sâu trong
tiềm thức, dần dần mở ra cho tính cách tôn giáo hướng thượng nếu
người lớn biết kết hợp với việc giúp các em cầu nguyện, tham dự Thánh
Lễ...
Tại một số nước phương Tây hiện nay có
chủ trương đến tuổi này mới cho các em được chịu Bí Tích Thanh Tẩy
cũng phần nào là chính đáng, bởi nếu các em được chăm lo đúng cách và
đúng mức, các em bắt đầu nảy nở những tâm tình tôn giáo chính thức ở
giai đoạn này.
V. LỨA TUỔI THIẾU NHI
( 7 – 11 tuổi ):
Đây là giai đoạn Trẻ Thơ thứ ba (
Troisième Enfance ), lứa tuổi bắt đầu theo học Tiểu Học, hoặc còn gọi
là Phổ Thông Cơ Sở cấp 1. Ngoài ra, các em cũng có thể được cha mẹ
cho tham gia các lớp Giáo Lý Khai Tâm, các Đoàn thể tôn giáo như
Thiếu Nhi Thánh Thể, Húng Tâm Dũng Chí, các phong trào giáo dục như
Hướng Đạo... Đây cũng là lứa tuổi mà những ai thật sự muốn dấn thân
trở thành người cộng tác mật thiết với gia đình các em để chăm lo
việc giáo dục nhân bản và tâm linh cho các em, như các Giáo Lý Viên,
các Huynh Trưởng, các thầy cô giáo rất cần quan tâm tìm hiểu.
Do vậy, kể từ phần này trở đi, vấn đề
sẽ được cố gắng phân tích chi tiết và sâu xa hơn trong từng đề mục có
liên quan trong từng lứa tuổi.
1. CÁC EM MANG ĐẬM
MẶC CẢM ¬DIPE:
Tự bẩm sinh, các em đã mang mặc cảm ¬dipe
( le complexe d’ ¬dipe ). Thần thoại Hy Lạp kể rằng: do cuộc đời oan
nghiệt đưa đẩy, nhân vật ¬dipe đã ngộ sát cha mình là Laios để lên
ngôi vua và cưới luôn mẹ là Jocaste làm hoàng hậu... Các nhà Tâm Lý
Học mượn điển tích này để diễn tả hiện tượng tâm lý bẩm sinh khá phức
tạp và rất phổ biến nơi lứa tuổi thiếu nhi.
Các em luôn tìm sự gần gũi, yêu thương,
chiều chuộng của người lớn khác phái: bé gái gần bố mà xa mẹ, còn bé
trai lại gần mẹ xa bố. Đây không phải là một tội lỗi ghê gớm đáng lên
án và nghiêm phạt như cách nghĩ thiển cận của một số người chủ trương
đạo đức quá khắt khe cổ hủ.
Cần phải biết khéo hướng dẫn để giúp
các em từ từ nhận ra sự cần thiết phải có đủ các tính cách giáo dục
qua cả bố lẫn mẹ, anh và chị trong gia đình, cả thầy lẫn cô ở trường
và ở lớp Giáo Lý. Sau này, khi bước vào tuổi dậy thì, các em sẽ dần
dần chuyển hóa sang thế quân bình về phái tính.
Nếu người lớn quá khắc nghiệt hoặc lơi
lỏng thiếu quan tâm, có thể sẽ gây ra nơi các em những ấn tượng lệch
lạc, di hại suốt đời các em về mặt nhân cách tâm lý và ứng xử. Ngược
lại, cần bắc một nhịp cầu hết sức tế nhị để gặp gỡ chính tâm hồn bé
bỏng non nớt của các em, biết mở chuyện hỏi han các em bằng ngôn ngữ
và cung cách của chính các em.
Khi đó, các em mới dễ bộc lộ một cách
hồn nhiên những tâm sự, những “bí mật” có khi rất ngô nghê của các em,
mà không hề e dè, giấu giếm, sợ người lớn la rầy, kết tội hoặc chế
giễu. Ở điểm này, người Huynh Trưởng đối với các em phải như là người
cha người mẹ thứ hai, có tấm lòng yêu thương chăm sóc, ân cần tận tụy
và tinh tế nhạy cảm, nắm bắt cho được mọi biểu hiện tích cực lẫn tiêu
cực nơi các em.
2. CÁC EM TIN TƯỞNG
NGƯỜI LỚN TUYỆT ĐỐI:
Các em đã dần dần không còn muốn loanh
quanh luẩn quẩn ở xó nhà góc bếp, nhưng bắt đầu thích làm quen nhiều
bạn nhỏ và nhiều người lớn khác. Vì vậy, nếu các em nhận ra nơi các
người lớn như thầy cô giáo, linh mục, nam nữ tu sĩ, Giáo Lý Viên,
Huynh Trưởng... một sự bảo bọc chở che, nhat là sự quan tâm cảm thông
thật sự, các em sẽ dần dần quấn quít, tin cậy đến mức tuyệt đối.
Hãy tránh đừng bao giờ đùa chơi với các
em bằng cách xí gạt để các em mắc lừa cho vui. Cũng đừng bao giờ tạo
cho các em cảm tượng bị người lớn áp đặt, ăn hiếp, lấn lướt, sai bảo
vặt và khống chế các em bằng luật lệ mà chính người lớn chưa chắc đã
tuân thủ đàng hoàng.
Do vậy, thông qua những hoạt động về
giáo dục, làm việc, sinh hoạt vui chơi, người lớn cần biết tạo ra cơ
hội để gần gũi các em, xóa bỏ mọi ngăn cách về tuổi tác và tâm lý,
hòa mình trở nên đơn sơ như trẻ nhỏ, biết cách gợi ý tổ chức cùng
chơi, cùng làm với các em, từ đó mới có dịp để giúp đỡ, dạy dỗ các em
một cách đầy đủ và kịp thời. Bên cạnh đó, cũng cần kích thích cho các
em luôn háo hức chịu làm quen thêm với nhiều bạn trai bạn gái mới
đồng trang lứa ở trường lớp và khu xóm.
Ở điểm này, người Huynh Trưởng đối với
các em phải là một quản trò đa năng, biết biến báo, lôi cuốn, trang
bị nhiều kỹ năng thành thạo, thu hút được đám đông các em, đồng thời
lại có vốn liếng kinh nghiệm về tâm lý để có thể tiếp cận mà lắng
nghe và đối thoại với từng em.
3. CÁC EM ÔM ẤP NHIỀU
MƠ MỘNG:
Các em rất giàu trí tưởng tượng, nhiều
khi quá tin vào những điều huyền hoặc, những truyện cổ tích thần tiên,
những truyện thần thoại dân gian được kể trong các lớp học hoặc trước
khi đi ngủ buổi tối. Từ đó các em tự thêu dệt những mơ mộng rất dễ
thương đến bất ngờ.
Sau này, lớn hơn một chút. Tính thần
thoại chuyển dần sang khía cạnh thần tượng hóa một cách đơn giản. Khi
các em được tiếp xúc thân tình với một người lớn nào đó có nhân cách
cao thượng, các em sẽ nhanh chóng hình thành các ước mơ sẽ có được
nhân cách ấy ( ví dụ: “lớn lên em sẽ làm cô giáo như cô...”; “Mai mốt
con sẽ đi tu như cha...”; “Em sẽ là một Ronaldo của Việt Nam...” ).
Do đó, nếu người lớn biết khéo nương
theo trí tưởng tượng và những mơ mộng hồn nhiên trong sáng của các em,
có thể hướng dẫn các em dần dần gạn lọc đi những nét viễn vông huyền
hoặc để chuyển những giá trị tốt đẹp hiện thực nơi nhân cách các em.
Bước đầu thấu hiểu được những nhu cầu
khát vọng ngây thơ của các em rồi, vẫn chưa đủ, bởi tính khí các em
luôn bị đột biến, thay đổi hoặc bị tổn thương. Do vậy, ngoài việc hòa
mình cùng chơi, cùng trò chuyện với các em, người lớn còn cần khéo
léo tạo sức thu hút lâu dài bền bỉ, bằng cách lồng các hoạt động tập
thể vào các trò chơi ( học và làm mà là chơi, chơi mà lại là học và
làm một cách hữu ích ).
Đồng thời, cũng đừng quên tiếp xúc
riêng từng em, giúp các em tập nỗ lực nho nhỏ để vươn lên trong từng
khát vọng, từng ước mơ hồn nhiên của chính mình, mỗi ngày một chút
theo phương pháp giáo dục tiệm tiến.
Ở điểm này, người Huynh Trưởng đối với
các em phải là một người bạn trẻ trung, tâm huyết, đáng tin cậy trong
mọi mặt sinh hoạt vui nhộn cũng như tâm linh sâu lắng của các em.
4. CÁC EM RẤT ĐA CẢM,
DỄ XÚC ĐỘNG:
Tâm hồn các em còn hết sức trong sáng
hồn nhiên như trang giấy còn mới tinh. Ngay cả trường hợp một số em
phải chịu những di chứng do sự đổ vỡ trong gia đình, thì chắc chắn
tâm hồn các em vẫn luôn luôn đa cảm, rất dễ bị xúc động.
Do đó, bất cứ hành động thô bạo nào đối
với chính bản thân các em, đối với các em khác, đối với súc vật và
đối với thiên nhiên đều gây tổn thương nơi các em, để lại trong tâm
trí các em vết sẹo không bao giờ phai nhạt. Cần tránh cho các em phải
đối mặt với những nghịch cảnh và bất hạnh, những thực tế quá phũ
phàng, những hình ảnh dã man bạo lực trên sách báo, truyền hình,
những biến cố quá gay cấn ngoài đường phố, trong gia đình, nơi trường
học.
Riêng với các câu truyện kể Giáo Lý,
cần nhớ rằng: một nội dung quá bi lụy thương tâm có thể gợi ra nơi
các em lòng trắc ẩn nhân ái, nhưng cũng có thể âm thầm hình thành
trong tiềm thức và vô thức của các em tính hiếu chiến, hiếu sát,
thích trả đũa, nhẫn tâm, hoặc ngược lại, sự mủi lòng ủy mị, mau nước
mắt vì quá sức đa sầu đa cảm.
Mặt khác, bên cạnh sự đa cảm, các em
vẫn còn thiên nhiều về giác quan, thích sờ tận tay nhìn tận mắt, nên
các em rất vui thích khi được thưởng cụ thể bằng vật chất hơn là khen
ngợi tuyên dương suông suông vậy thôi. Các em rất hãnh diện thấm thía
khi được người lớn khéo léo góp ý khích lệ hơn là phê bình chê trách
hay nổi cáu lên quát tháo om sòm.
Chúng ta thấy, nhà trường đã từng áp
dụng những cách khen thưởng khá cụ thể như các phiếu “bon point”, các
bông hoa điểm 10 cho từng môn học. Còn trong Giáo Lý thì một số cha
sở và các s(urs vẫn phát các phiếu thưởng khi các em siêng năng đi
học hoặc dự thánh lễ... Chắc chắn có nhiều người lớn không thích, cho
rằng như thế là gây ra đầu óc thực dụng.
Thế nhưng, bản thân chúng ta khi còn bé,
hẳn ai cũng đã từng ao ước hoặc hãnh diện khi thấy tên mình được ghi
trên Bảng Danh Dự ( Tableau d’ honneur ) treo tại một nơi trang trọng
và dễ thấy ở trường. Còn Sổ Học Bạ ( Livret Scolaire ) hoặc Sổ Liên
Lạc thì không ai muốn cha mẹ mình lại phải đọc thấy những giòng chữ
thầy cô chủ nhiệm phê xấu và yếu kém. Do vậy, đây là những cách khen
thưởng có vẻ vật chất nhưng lại hàm ý về chiều sâu tinh thần nhiều
lắm...
Ở lứa tuổi này, người Huynh Trưởng đối
với các em phải là một “bề trên” hiểu theo nghĩa rộng nhất, nghiêm
minh mà quảng đại, công bình mà bao dung, vẫn luôn đòi hỏi cao mà lại
biết khích lệ nâng đỡ.
5. CÁC EM RẤT HIẾU
ĐỘNG:
Năng lực ở độ tuổi đang tăng trưởng nơi
các em luôn dồi dào. Bên cạnh đó, các em cũng đang trải qua một cơn
khủng hoảng về trí tuệ, còn gọi là khủng hoảng về ý thức cử động (
idée motrice ).
Về mặt sinh hoạt thể lý, các em, kể cả
các bé gái, cần phải luôn tay luôn chân, chạy nhảy, leo trèo, nô đủa
và hò hét thỏa thích, hoặc im lặng ngồi táy máy, hì hục nghịch phá
một trò nào đó, hay làm một việc gì đó vừa sức mình.
Riêng bên nam, các em rất thích các trò
chơi đối kháng, mang tính giao chiến và đua tranh giữa hai phe ( ví
dụ: kéo co, cướp cờ, đánh trận giả... ). Các em sẵn sàng chơi hăng
say hết mình, bởi đối với các em, chuyện thắng thua rất là quan trọng,
nó nhằm mục đích tự khẳng định cá tính cho dù các em chưa đủ lý luận
cao xa gì lắm về bản thân.
Với các em nữ, vấn đề cũng tương tự như
khi các em đặc biệt thích các trò chơi tuy nhẹ nhàng hơn con trai,
nhưng cũng là chuyện luân phiên thi đua giành phần thắng cho mình (
ví dụ: nhảy cò cò, đánh chuyền, nhảy lèo, chơi ô ăn quan... ).
Trong thực tế, người lớn đang bận việc,
rất ghét sự ồn ào náo động, lại cho rằng các em đang chơi những trò
quá hiếu động, có hại về sức vóc lẫn tâm lý, nên thường la rầy ngăn
cấm các em. Người lớn không ngờ đã đẩy các em sớm rơi vào tình trạng
dồn nén, có thể tạo ra những tình cảm rối loạn, rất có hại về lâu về
dài.
Về sinh hoạt học tập, các em cũng rất
dễ hào hứng để cho cuốn theo các ý tưởng, các kiến thức lý thú mới lạ,
để không ngừng đặt ra các câu hỏi tò mò thắc mắc. Một khi nơi các em
lý trí bắt đầu hoạt động âm thầm, các ý tưởng như thế dần dần sáng tỏ
ra, cho dù các em chưa thể lý luận suy diễn theo dạng đặt vấn đề “vì
vậy”, “cho nên”, “do đó” như người lớn...
Nhưng mặt khác, các em đã không còn
thỏa mãn với dạng câu hỏi “tại sao ?” mà đã chuyển dần sang câu hỏi
khó hơn nhiều: “làm thế nào ?” tức là có khuynh hướng khách quan hơn,
sâu xa hơn.
Dù vậy, các em chưa thể cầm lòng cầm
trí lâu để kịp phân tích vấn đề và quan sát một cách kiên nhẫn, các
em cũng chưa thể tự mình biết cách học hỏi sao cho đúng mức nếu không
được người lớn hướng dẫn dưới dạng “học mà chơi” đầy hấp dẫn.
Ở điểm này, người Huynh Trưởng đối với
các em phải là một người thầy, một người cô vừa có kiến thức quảng
bác, lại vừa có tâm hồn sâu sắc để truyền đạt tri thức, gợi mở sáng
kiến và nhất là vun đắp cho các em những tâm tình nhân ái vị tha, vui
tươi và dễ thương, đúng với độ tuổi các em.
6. CÁC EM CÓ THỂ
TRUNG TÍN ĐẾN CÙNG:
Khi gặp một hoàn cảnh đặc biệt hoặc
trong một trường hợp bất ngờ, nếu các em được người lớn tin cậy trao
phó một trách nhiệm quan trọng nào đó, với lời giải thích kỹ lưỡng và
căn dặn chi tiết, các em sẽ hết sức ý thức về công việc, cảm thấy
vinh dự và hãnh diện để cố gắng chu toàn hơn cả mong đợi của người
lớn. Ấn tượng sâu sắc này sẽ theo các em suốt cuộc đời, hình thành
một nhân cách khó co gì có thể làm biến dạng.
Hiểu được điều này, chúng ta không lấy
làm ngạc nhiên khi thấy các phong trào giáo dục đứng đắn trên thế
giới đều có những nghi thức tập tục rất long trọng như: trao trách
nhiệm Đàn trưởng trong bầy Ấu Sinh, Đội Trưởng Nhất trong Đoàn Thiếu
Sinh, làm lễ cho Sói Con mở mắt, đội mũ, trao cờ, tuyên hứa thiếu nhi,
thắt khăn quàng, gắn sao...
Riêng với chuyên hiệu cứu thương, các
em còn được gắn hai cái cùng lúc trên đầu hai vai áo, xem đó như một
trọng trách và vinh dự cao nhất.
Tại trường học, có nơi, nếu biết huấn
luyện tinh thần và kỹ thuật tới nơi tới chốn, người lớn có thể tin
tưởng giao phó cho các em ở các lớp tiểu học đảm nhận chuẩn bị âm
thanh, xếp đội hình danh dự, kéo cờ, bắt nhịp và đồng ca bài quốc ca
v.v... mà không sợ gặp sự cố trục trặc, bởi các em ý thức khá chững
chạc về tính cách quan trọng và trang nghiêm của công việc cùng với
niềm hãnh diện được đại diện cho toàn trường.
Trong thực tế, đã có trường hợp một em
đệ tử tiểu chủng viện đã can đảm đứng nguyên một chỗ suốt nhiều giờ
để giữ chiếc xe cho vị bề trên của em giốc toàn tâm toàn lực cấp cứu
và đưa vào bệnh viện một người bị nạn trên xa lộ vắng người.
Như vậy, ở điểm này, người Huynh Trưởng
đối với các em phải là một Người Lãnh Đạo ( leader ) đúng nghĩa, biết
cách huấn luyện chỉ dẫn cho các em thành thạo tháo vát trong các việc
nhỏ, vừa tầm hiểu, vừa sức làm của các em mà lại có tầm quan trọng
không thua gì việc của người lớn, sau đó, biết mạnh dạn tin tưởng
trao phó công việc đó để các em tự chơi, tự làm, tự giải quyết trong
khả năng của các em ...
VI. LỨA TUỔI THIẾU
NIÊN ( 11 – 14 TUỔI ):
Các nhà tâm lý gọi lứa tuổi này là
Quatrième Enfance. Trong phong trào Hướng Đạo thì ứng với tuổi Thiếu
tức là thành viên tham gia các Đội của một Thiếu Đoàn. Ở trường, các
em bắt đầu chuyển lên học trường Phổ Thông Cơ Sở cấp 2, trước đây gọi
là Trung Học Đệ Nhất Cấp, từ lớp đệ thất đến lớp đệ tứ. Ở Giáo Xứ,
các em theo học các lớp chuẩn bị đón nhận Bí Tích Thêm Sức, sau đó
một vài năm, nhiều nơi còn cho các em tiếp tục lên lớp Bao Đồng để
tuyên tín trọng thể. Các Tiểu Chủng Viện của các Giáo Phận hoặc các
Đệ Tử Viện của các dòng tu nam nữ cũng bắt đầu tiếp nhận các em mà
gia đình muốn cho đi tu, các em sẽ vừa học văn hóa vừa tập sống đời
sống chung xa nhà.
Như vậy, rõ ràng các em ở độ tuổi này
đã chuyển hẳn sang một giai đoạn phát triển về thể lý và tâm lý hoàn
toàn mới, với các đặc nét khác hẳn lứa tuổi Thiếu Nhi trước đó. Chúng
ta cũng sẽ chú ý tìm hiểu và phân tích tâm lý của các em một cách
thấu đáo, hầu có thể nhận định được vai trò giáo dục của người lớn
bên cạnh các em quan trọng và cần thiết như thế nào.
1. CÁC EM THÍCH THẦN
TƯỢNG HÓA NGƯỜI KHÁC:
Đến giai đoạn này, các em rất muốn tìm
những con người nổi tiếng chung quanh để tôn sùng như những thần
tượng ( idoles ).
Với các em trai, có thể thần tượng là
một cầu thủ bóng đá nếu các em mê chơi môn túc cầu, bản thân sẽ bắt
chước y khuôn lối đi bóng, đầu tóc, số áo và cả đến những sở thích
nho nhỏ của cầu thủ thần tượng ấy, không những ở các mặt tốt mà luôn
cả các tật xấu.Với các em gái, thần tượng lại có thể là một cô diễn
viên ngôi sao, một người mẫu thời trang, một nữ ca sĩ đang nổi tiếng,
Top Ten trong nước hay ngoại quốc...
Và rồi, đã gọi là thần tượng, không sớm
thì muộn, các em sẽ nhanh chóng thay thế bằng một thần tượng khác
cùng loại hoặc chuyển hẳn sang lãnh vực khác, miễn là hợp với thị
hiếu thời thượng của đám đông quần chúng, của bè bạn cùng trang lứa,
và nhất là phải hợp với các sở thích cũng luôn tạm bợ, nhất thời của
bản thân các em. Rõ ràng, các ấn tượng do các thần tượng ghi dấu nơi
các em rất nhanh mà cũng chóng qua, cái sau chồng lấp mên cái trước,
hời hợt, dễ đảo lộn. Tuy nhiên, cái còn đọng lại và đi vào tiềm thức
các em thì sẽ vô cùng tai hại nếu những ấn tượng đó đã kịp ăn sâu,
trở thành một kiểu ứng xử, thái độ sống, cung cách hành động, và nhất
là trở thành thứ lý tưởng mẫu cho đời các em.
Hiện tượng tôn sùng cá nhân là chuyện
đương nhiên khó tránh khỏi cho các em ở độ tuổi này. Vì thế, người
lớn không nên chọn cách thế ngăn cấm hay chỉ trích lên án các em một
cách tiêu cực, nhưng hãy chủ động đến với các em, đáp ứng cho các em
những mẫu người lớn thật sự quân bình, đáng tin cậy và có ảnh hưởng
sâu xa trên các em về nhân cách. Họ vẫn luôn có đó, chung quanh và
gần gũi với các em mà các em không ngờ.
Nhờ vậy, dần dần các em sẽ khám phá ra
nơi chính con người đó những đặc nét xứng đáng cho các em khâm phục,
yêu mến và noi gương, đồng thời vẫn nhận ra họ cũng chỉ là những con
người tương đối, bình thường mà vẫn không hề tầm thường, không nổi
tiếng những lại nhiều danh thơm tiếng tốt, đủ để cho các em hãnh diện
và tự hào được làm “đệ tử”, làm “đàn em”, làm “học trò ruột”, làm
“bạn vong niên” của những con người như thế trong sinh hoạt đời
thường hằng ngày...
Cũng cần lưu ý rằng: ở lứa tuổi này,
các em không thích sống loanh quanh trong khung cảnh gia đình. Bóng
dáng người cha, người mẹ đâm ra quá quen thuộc, và sẽ là nhàm chán
nếu cha mẹ quá khó chịu mà lại mắc nhiều khiếm khuyết trước com mắt
xét đoán còn ngô nghê của các em. Từ đó, chính người lớn trong gia
đình đừng ngạc nhiên và rơi vào khủng hoảng khi thấy các em đâm ra lì
lợm, khó bảo, thích cãi lời cha mẹ ! Thay vào đó, các em bắt đầu mở
rộng tình cảm mình theo chiều kích xã hội để tìm kiếm những người lớn
thu hút hấp dẫn hơn mà các em chỉ gặp trong một số dịp, một số giờ
trong ngày, hay một số ngày trong tuần.
Ở trường trung học, các em không còn
học các môn với một thầy cô giáo, nhưng lại được học với nhiều thầy
cô giáo khác nhau của từng môn. Các em sẽ so chiếu rất nhanh và chọn
ra thầy cô nào là “thần tượng” theo tiêu chuẩn riêng của các em. Ở
các Đoàn thể sinh hoạt cũng thế, người Huynh Trưởng của các em được
coi như những người anh người chị, biết hết mọi chuyện lý thú, thành
thạo nhiều kỹ năng hấp dẫn, làm được mọi việc, ứng xử được trước mọi
tình huống, và nhất là sẵn sàng gợi cho các em những sáng kiến mới
lạ, những trò chơi lôi cuốn. Với bè bạn ngang vai, các em bắt đầu
nhận thấy cần cộng tác với nhau, không chỉ trong những trò nghịch
ngợm mà cả trong các việc đứng đắn nghiêm chỉnh như học tập, sinh
hoạt...
Do vậy, khái niệm năng động tập thể
trong sinh hoạt và làm việc chung lúc này rất cần thiết nơi các Huynh
Trưởng phụ trách các em để có thể biết cách gợi ý và tổ chức cho các
em các sinh hoạt năng động bổ ích.
Tuy nhiên, ở ngưỡng cửa của một hai năm
trước tuổi dậy thì, các em lại có những tham vọng riêng đôi khi khá
mãnh liệt để tự khẳng định cá nhân mình, muốn mình nổi trội hơn các
bạn cùng trang lứa. Do vậy mà bên cạnh các sinh hoạt năng động chung,
các em vẫn muốn tách ra để sống với khả năng và sở thích riêng. Do
vậy mà ngành Thiếu của phong trào Hướng Đạo đã đáp ứng cho nhu cầu
này của các em một cách tài tình bằng cả một chương trình thi lấy các
chuyên hiệu hết sức đa dạng và phong phú ( sơ cấp cứu, sửa xe đạp,
chơi tem, nuôi cá đá, chụp ảnh, hát sinh hoạt... ).
Điều này lại càng khiến cho người Huynh
Trưởng phải tỏ rõ bản lĩnh, sự đa năng và tháo vát của mình, hay nhất
là biết liên kết và phối hợp các sở trường cũng như sở đoản của mình
với một nhóm nhỏ các anh chị Huynh Trưởng khác để cùng nhau giúp các
em trong mọi mặt sinh hoạt.
2. CÁC EM MUỐN TỰ TÌM
HIỂU VỀ CHÍNH MÌNH:
Đặc nét tâm lý thứ hai này xem ra có vẻ
đối lập mâu thuẫn với đặc nét vừa trình bày, thế nhưng, đây lại là
một thực tế. Mặc dù nhìn chung, các em ở độ tuổi này vẫn còn hết sức
hồn nhiên vô tư, nhưng từ sâu thẳm tâm hồn, các em đang dần dần hình
thành một khái niệm mơ hồ về chính bản thân. Các em rất dễ rơi vào
trạng thái: khi thì co rút, thủ thế, ù lì trong một thứ vỏ sò kiên cố
do chính các em tự dựng lên để đối phó với tha nhân và ngoại cảnh;
khi thì bùng nổ những khiêu khích, chống đối rất ngô nghê ( ví dụ:
dứt khoát không chịu ngủ trưa, không chịu ăn món cá, không chịu bỏ áo
trong quần, không gài nút áo cổ... nếu như bị người lớn bắt buộc ).
Các em loay hoay bối rối tự tìm hiểu,
tự bắt gặp những khoảnh khắc vô nghĩa, hụt hẫng. Tâm trạng này khiến
cho những nhận định và dự tính của các em bị đảo lộn, như thể dao
động từ cực này sang cực kia, mới vui đó đã thấy buồn buồn ủ dột.
Nhiều lúc các em còn rơi vào mặc cảm tự ti, mất niềm tin và đau khổ
khi thấy thần tượng của mình bị sụp đổ trong phút chốc.
3. CÁC EM BƯỚC VÀO
TUỔI DẬY THÌ:
Đặc biệt đối với các em gái, ở cuối độ
tuổi này, các em bắt đầu bước vào giai đoạn dậy thì, chuyển từ một
“bé-gái-đã-lớn” thành một “thiếu-nữ-còn-nhỏ”, với những biến đổi sâu
xa và mạnh mẽ về tâm sinh lý. Mặc cảm tự ti do vậy lại càng tác động
dữ dội hơn nơi các em, rất dễ biến thành những cơn khủng hoảng khiến
các em cau có, khó chịu, lầm lì, thích rút vào một góc riêng ngay nơi
chốn đông người. Mặt khác, các em đâm ra uể oải, lười biếng, không
thích làm những loại công việc đã quen thuộc nhàm chán, khi bắt buộc
phải làm thì ngán ngẩm, đâm ra hồ đồ hậu đậu, dễ “hư bột hư đường”...
Đối với các bạn trai đồng trang lứa,
các em gái tự nhiên thấy mình lớn hơn hẳn cả về vóc dáng lẫn những
suy nghĩ và sở thích, chẳng còn say mê những trò chơi nghịch ngợm con
nít của lũ con trai như trước đây. Các em gái mang máng cảm nhận ra
nơi bản thân mình, cái sau này sẽ được xác định là bản năng người phụ
nữ trong xã hội và là thiên chức của người mẹ trong gia đình.
Ở nhà, các em bắt đầu quan tâm chăm sóc
đến những đứa em nhỏ hơn trong gia đình, tập tành trông coi cửa hàng
nếu cha mẹ buôn bán, thích học thêu thùa may vá, bắt đầu lo việc cơm
nước giặt giũ nếu như gia cảnh không còn cho phép các em vui chơi vô
tư lự. Trong học tập, các em gái chịu khó chuyên cần và đương nhiên
trổi vượt hơn các bạn trai, nhất là ở các môn ngoại ngữ, văn học, sử
ký, địa lý và sinh vật. Nếu cho các em học các loại nhạc cụ như
organ, piano, đàn tranh ngay từ độ tuổi này, các em gái sẽ rất mau
tiếp thụ và phát triển năng khiếu nghệ thuật âm nhạc hơn các em trai.
Do vậy, ở đây, ngoài những kinh nghiệm
chuyên môn tâm lý, người lớn cần có những kiến thức y học, đặc biệt
trong khoa sinh lý giới tính để có thể là những người tham vấn đáng
tin cậy của các em trong các mặt vệ sinh thân thể, học tập và năng
khiếu.
Hãy giúp các em vượt qua được mọi khủng
hoảng của lứa tuổi đang dậy thì để sau này chính các em sẽ can đảm và
sáng suốt vượt qua nhiều khó khăn còn lớn hơn nữa trong cuộc đời. Xin
hãy đừng để các em hụt hẫng, thiếu sự hướng dẫn nghiêm túc, khiến cho
các em rơi vào tình trạng tự mình mầy mò khám phá mà tự định hình
những quan niệm và mặc cảm tai hại khôn lường về tính dục.
4. CÁC EM THÍCH ĐÁNH
GIÁ NGƯỜI LỚN:
Các em thường có khuynh hướng nhận định
những sự việc xẩy tới trong đời sống hằng ngày, đồng thời cũng thích
lượng giá mọi người chung quanh một cách khá sắc bén, Đội khi lại rất
khôi hài châm biếm. Những suy nghĩ này đa phần là phiến diện và cực
đoan nhưng lại không hẳn là vô căn cứ ( ví dụ: Hôm nay thầy hiệu
trưởng cau có gắt gỏng hơn mọi ngày, chắc là thầy mới hụt trúng số...
Ba mới đi hớt tóc về, sao trông ba có vẻ ngố ngố thế nào ấy... Thế là
má lại mắng mình nữa rồi, đúng là má chỉ thương mấy thằng em trai của
mình mà thôi... Tối nay, lúc sinh hoạt vòng tròn, anh Huynh Trưởng cứ
đá lông nheo với chị Huynh Trưởng hoài, coi bộ họ “chịu” nhau rồi
đó... ).
Cứ thế, các em lặng lẽ quan sát, suy
luận rồi lại cũng âm thầm tự rút ra nhận xét đánh giá mà có khi chẳng
bao giờ chịu phát biểu trực tiếp. Nó cứ hình thành dần nơi các em
những quan niệm hoặc là quá xét nét người khác, hoặc là lại rơi vào
mặc cảm tự ti hay tự tôn. Hậu quả là các em rất dễ tránh né người
lớn, lủi thủi, khép kín hoặc bướng bỉnh, lì lợm, không phục thiện.
Do vậy, người lớn phải cố gắng giữ cho
bản thân có được một đời sống tương đối mẫu mực trong nề nếp tác
phong cũng như liêm khiết trong sáng trong nhân cách luân lý. Hãy là
một tấm gương soi càng ít tỳ vết càng tốt, để các em có thể soi mình,
tìm được một sự quý mến, khẩu phục mà cũng tâm phục, từ đó thiết lập
được một mối tương giao hai chiều trong giáo dục và huấn luyện cho
các em và cho chính bản thân người lớn nữa.
5. CÁC EM THÍCH LÀM NHỮNG VIỆC LỚN LAO:
Trong sinh hoạt tập thể hay cộng đồng,
các em thường tỏ ra uể oải lười nhác, không thích làm những việc quen
thuộc và bình thường do người lớn giao cho.
Nếu người lớn dùng cách thức ra lệnh để
buộc các em phải làm, thì dù đã quen thạo với công việc đến đâu đi
nữa, các em cũng sẽ cố tình tỏ ra thờ ơ với công việc, hoặc cố tình
làm thật vụng về. Rồi khi người lớn có ý chê bai hay la rầy, các em
lại cảm thấy khoái trá trong bụng, cho rằng đã thành công khi làm
người lớn phải một phen bị hố, lần sau đừng có mà ép các em phải làm
loại công việc ấy nữa, càng khoẻ chứ sao !
Ngược lại, trước một công việc thật sự
mới lạ, hứa hẹn nhiều khó khăn và đòi hỏi trách nhiệm cao, thì dù
chưa biết cách phải làm thế nào, chưa quen thao tác gì cả, các em
cũng sẽ phấn khởi tình nguyện nhận ngay công việc đó, sau đó, bằng
mọi giá các em sẽ học hỏi cách thức làm thật mau lẹ, lại còn nẩy ra
thêm nhiều sáng kiến. Và như thế, các em sẽ hoàn thành công việc hết
sức tốt đẹp, vượt trên mọi dự đoán của người lớn.
Riêng đối với các em nam, dường như các
em càng cảm thấy được khích lệ hăng hái nếu như các em tưởng tượng ra
thêm, một cách hơi cường điệu về công việc vốn dĩ thật bình thường
đơn giản, khoác lên cho nó một tầm vóc quảng đại phi thường, đầy hy
sinh lớn lao, hay hết sức anh hùng hào hiệp. Các em trai hình dung
mình là một thứ “anh hùng”, dám can trường đứng ra đương đầu giải
quyết những chuyện tầy đình mà cả đến người lớn cũng còn phải cân
nhắc e dè mới dám nhận dám làm !
Cũng đừng quên là các em sẽ tỏ ra hãnh
diện tự hào ghê lắm, nếu như, khi nhận làm một “công trình” nào đó mà
lại có mặt các bạn gái đồng trang lứa vốn thường bị các em cho là
hạng “nữ nhi” chân yếu tay mềm, phải trông dựa vào sức vóc và trí
khôn của “cánh đàn ông” !
Đối với người lớn, trước hiện tượng
muốn “chơi nổi” nói trên, chúng ta nên bình tĩnh, không vội lo ngại,
nhưng biết tạo cơ hội để các em khẳng định được “thế giá” của mình
cho đúng mức mà vẫn không đánh mất sự hồn nhiên trong sáng. Cần nhớ
rằng: niềm tự hào và hãnh diện chính là một trong những phương cách
tự giáo dục và tự huấn luyện rất hiệu quả, hơn hẳn những lời nói
khích lệ suông, những bài học đạo đức “chay”, miễn là đừng đẩy các em
đi quá xa mà rơi vào thói kiêu căng hợm hĩnh hết sức tai hại cho nhân
cách các em sau này.
6. CÁC EM RẤT THÍCH
SỐNG HƯỚNG NGOẠI:
Ở cuối độ tuổi này, đối với các em trai
14, 15 tuổi, không gian và bầu khí trong gia đình dường như quá chật
chội và ngột ngạt, quen thuộc đến nhàm chán, không còn gợi ra được
những trò chơi hấp dẫn cho đám bạn đông đảo của các em. Mặt khác,
tương quan của các em với mọi người chung quanh đã mở ra khá rộng,
không chỉ dừng lại ở cha mẹ, anh chị trong gia đình.
Do vậy, thời gian sống của các em đa
phần là ở bên ngoài gia đình, chẳng đặng đừng lắm các em mới có mặt ở
nhà để ăn hai bữa cơm, và để lăn ra ngủ sau một ngày đã thỏa chí bình
sinh, thỏa sức ngang tàng, vùng vẫy tung hoành ở trường lớp, ở sân
nhà thờ, ở sân banh, ở công viên, và có khi ngay trên lòng lề đường
phố nữa.
Trong phong trào Hướng Đạo, ngành Kha
được mở ra cho các em ở độ tuổi gọi nôm na là “lỡ cỡ, không giống ai”
này. Các em không còn hoàn toàn là trẻ em mà cũng chưa hoàn toàn là
người lớn. Vóc dáng đang phát triển, năng lượng trong cơ thể dường
như lúc nào cũng thừa thãi, thúc giục đầu óc và tay chân các em phải
luôn hành động.
Với các em nam, thanh quản bắt đầu thay
đổi làm cho vỡ tiếng, giọng đang trong trẻo như “thiên thần” bỗng trở
nên ồ ồ trầm đục như đàn ông. Ở các ban tốp ca, hợp ca nhà trường hay
các ban hát lễ sinh nhà thờ, các em thấy mình đâm ra “phá bè”, nếu có
ai lỡ miệng gọi đùa là giọng “vịt đực” thì các em rất dễ nổi xung vì
tự ái, lẳng lặng bỏ ra với một tổn thương sâu xa. Trong học tập, các
em nam cũng gặp trở ngại về phát âm trong giờ sinh ngữ hay trong các
buổi thuyết trình, luận nói. Các em có cảm giác bị các bạn gái “cười
ruồi” chế nhạo ngầm, cứ thế mà ăn nói câu cú lại càng đâm ra lúng
túng ngọng nghịu.
Mặc cảm thất bại trong mọi sự luôn luôn
đeo đuổi các em, làm các em đâm ra hay quạu cọ với mọi người và bực
bội với chính mình, đưa tới việc thích “cúp cua” trốn học, lang thang
phá phách ngoài phố, đua xe bạt mạng, lê la ở các tiệm cà phê, rất dễ
rơi vào tệ nạn nghiện ngập xì ke ma túy và trộm cắp. Ngược lại, về
các môn thể dục thể thao và về mặt sinh hoạt các trò chơi thi đua hay
đối kháng, các em thấy mình tự tin với sức vóc “trổ giò”, nhanh hơn,
khoẻ hơn, “lì đòn” hơn.
Nhưng dẫu sao, những cuộc tranh tài như
thế này có vẻ không còn tạo hứng thú nhiều so với các trò chơi lớn
mang tính phiêu lưu mạo hiểm và khai phá, tổ chức ngoài thiên nhiên
rộng lớn, trải qua nhiều trạm thử thách gian nan, kéo dài nhiều giờ
hoặc nhiều ngày ròng rã, tiến hành vào ban đêm lại càng hấp dẫn hồi
hộp ( trại bay, trèo núi băng rừng, thám hiểm hang động, đột nhập các
ngôi nhà hoang, vượt sóng ra thăm đảo xa, leo đèo bằng xe đạp...)
Phải nói đầu óc các em trong giai đoạn
này chịu ảnh hưởng rất nhiều bởi các truyện phiêu lưu và trinh thám
hình sự trong các loại sách báo phim ảnh, có lợi về mặt kích thích
trí tưởng tượng và sư gan dạ nhưng cũng lại gây ra những hậu quả tai
hại như: liều lĩnh dại dột theo kiểu “anh hùng rơm”, phung phí sức
khoẻ vào những cái vô bổ, nhất là khích động tính hiếu chiến manh
động, dễ đưa tới phá phách, bạo lực.
Riêng với các em gái, vấn đề có khác
đi, cũng hướng ngoại nhưng là cái hướng ngoại trong tâm tưởng. Kể ra
thì các em gái ngại ra khỏi nhà, xa khung cảnh quen thuộc của gia
đình, hơn nữa, dẫu sao các em cũng tương đối đã khá lớn để có những
bổn phận và công việc riêng phải làm ở nhà sau khi đi học về. Thế
nhưng, tâm hồn các em thì lại “bay” đi rất xa. Các em thích viết nhật
ký, thích chép lại các bài thơ tình học trò và các bài hát nhẹ nhàng
lãng mạn của tuổi mới lớn mà các em hết sức ưa chuộng. Đặc biệt, mỗi
độ hè sang, vào dịp bãi trường, các em gái rất thích làm một tập lưu
bút để xin các thầy cô mà các em yêu mến ghi vào vài giòng khen ngợi
khuyên nhủ, và sau đó tiếp tục chuyền tay đến các bạn đồng trang lứa.
Nhìn chung, ở lứa tuổi giao thời và dậy
thì cho cả hai phái, các em đều muốn mở ra thêm nhiều mối tương giao
với mọi người, cho dù các liên hệ này cũng sẽ chóng qua đi, phai nhạt
dần với thời gian, hoặc rất mong manh, khó lưu tồn đến khi các em
trưởng thành, chỉ cần một xích mích nhỏ là đổ vỡ ngay, và sẽ còn là
những kỷ niệm nhẹ nhàng man mác của một thời niên thiếu học trò.
Do vậy, cha mẹ, các thầy cô giáo và các
Huynh Trưởng khi đối diện với các em phải hết sức năng động mà kiên
nhẫn, quyết đoán mà dịu dàng, cương nghị mà bao dung, nhạy bén mà tế
nhị. Ngoài ra, sở trường phải chuyên sâu mà sở đoản thì phải đa dạng,
lãnh vực nào cũng biết tương đối vững, đủ để theo kịp và nhất là để
đón đầu, thu phục được lòng tín nhiệm của các em, hầu kịp thời giúp
đỡ, dẫn dắt các em vượt qua những khủng hoảng có tính “nổi loạn”.
Đối với các em nam, cần biết định hướng
một cách khéo léo, vận dụng và chuyển hóa các “năng lượng thặng dư”
cũng như những đặc nét tâm lý của các em vào việc “khai phá” đầy lý
thú mà vẫn đồng thời “giúp ích” cho bản thân các em, cho mọi người
chung quanh và cho cả cộng đồng xã hội. Cần phải hình thành dần dần
nơi các em bản phác họa cho một mẫu người đàn ông đầy nam tính trong
tương lai, lịch sử, quả cảm, thông minh, hữu ích cho xã hội và nhân
loại, nhưng cũng sẽ là một người chồng, người cha cao thượng, đôn
hậu, nhân ái, có một chút nữ tính và nhất là biết tôn trọng người phụ
nữ chứ không chỉ “ga-lăng” hời hợt bên ngoài.
Riêng các em nam có ý hướng đi tu thì
rất cần được chuẩn bị tốt về trí thức, óc phán đoán, tính thích nghi,
sự nhạy cảm với các vấn đề của Giáo Hội để sau này các em sẽ là những
tu sĩ, những linh mục có lòng đạo dức, chí truyền giáo và nhất là
quân bình về nhân cách của một người đàn ông độc thân.
Đối với các em nữ, tuổi dậy thì sẽ qua
đi, để chuẩn bị chu đáo cho các em bước vào tuổi thiếu nữ, người lớn
cần hết sức nâng niu cẩn trọng, giúp đỡ các em sớm trưởng thành để tự
tin, sáng suốt, không bị rơi vào cạm bẫy của xã hội đang ngày càng
tục hóa, đầy cám dỗ về danh vọng, tiền bạc và sắc dục.
Cái tích cực hơn nữa là khích lệ các em
nữ vừa triển nở nhân cách và tri thức, hướng đến tha nhân và cuộc đời
nhưng lại vừa ý thức được trách nhiệm của bản thân trong gia đình là
nơi mà tương lai các em sẽ đóng vai trò hết sức quan trọng của một
phụ nữ Việt Nam, làm vợ, làm dâu, làm mẹ hoặc làm nữ tu.
Các cô giáo, các chị Huynh Trưởng sẽ
vừa là người chị, người bạn, lại vừa là một người mẹ của các em gái,
tạo sự đồng cảm trong cùng giới phụ nữ, chia sẻ một cách tế nhị và
chân thành những kinh nghiệm cụ thể đời thường của chính bản thân
mình cho các em, nhất là về mặt sinh lý và tâm lý.
Các thầy giáo, các anh Huynh Trưởng
phải biết giới hạn về phái tính của mình để kiềm chế, không ở quá xa
một cách nghiêm khắc lạnh lùng, nhưng cũng không ở quá gần, dễ rơi
vào các tình huống ”cheo leo” hiểm nghèo trước các em gái. Tốt nhất,
hãy để cho các em tin phục chứ đừng thân tình quá đến mức suồng sã.
Cuối cùng, phải nói rằng hiện nay,
trong một xã hội mở, đang không ngừng tăng trưởng về kinh tế và khoa
học, người lớn nói chung không những thiếu quan tâm đối với các em
trong tương lai sẽ là thế hệ kế thừa của mình, mà ngược lại, còn trực
tiếp hoặc gián tiếp làm hỏng các em ngay trong gia đình, ở trường
học, tại giáo xứ, nơi đường phố và cả ngoài xã hội. Do vậy, gánh nặng
trách nhiệm của những người lớn còn quan tâm thao thức đến việc giáo
dục và huấn luyện nhân cách cho các em lại càng hết sức lớn lao và hệ
trọng, nhất là trong giai đoạn cuối của tuổi vị thành niên.
VII. KẾT LUẬN:
Xin được kết thúc tập chia sẻ “Tìm Hiểu
Tâm Lý Trẻ Em” này bằng một lời mời gọi của Đức Khổng Phu Tử, tuy đã
rất cổ xưa nhưng lại không hề lạc hậu: “Kỷ sở bất dục, vật thi ư
nhân” nghĩa là “điều gì chúng ta không muốn người khác làm cho mình
thì cũng đừng làm cho người khác”.
Để tích cực, chủ động và hướng thượng
hơn nữa, phải nói thêm một cách cụ thể, ứng hợp với vấn đề giáo dục
vừa trao đổi, đó là: Điều gì chúng ta đã từng muốn người lớn làm cho
mình lúc chúng ta còn là trẻ em, thì chúng ta cũng hãy làm tất cả
những điều ấy mộc cách tận tụy ân cần cho các em hiện còn đang nằm
trong vòng tay giáo dục yêu thương của chúng ta.
Lm. LÊ QUANG UY, DCCT
CNDK hân hạnh giới
thiệu những báo điện tử do Lm Lê Quang Uy phụ trách:
Chuyên san Giáo Lý
Haleluyah, Tuần báo Gospelnet, Ephata. Quí vị có thể đăng ký báo tại
địa chỉ ttmvcssr@hcm.vnn.vn
|