“XIN CHO CON BIẾT LẮNG NGHE...”
Quý độc giả
Ephata
và Chứng Nhân Đức Kitô thân mến,
Chúa Nhật tuần trước, chúng tôi vừa
dâng Thánh Lễ xong, rời Nhà Thờ trở lên văn phòng Trung Tâm Mục Vụ,
thì chuông điện thoại reo vang. Đầu dây bên kia là cha Nguyễn Minh
Hùng, Nhà Thờ Búng, Giáo Phận Phú Cường, ngài xin chúng tôi giúp
ngài tư vấn cho một ca Bảo Vệ Sự Sống. Thánh Lễ sáng vừa xong thì
một đôi vợ chồng xin gặp ngài, người vợ mếu máo khóc, người chồng
thuật lại vắn tắt sự kiện: đi siêu âm ở thị xã Thủ Dầu Một, bác sĩ
bảo thai không thấy có vỏ sọ, đề nghị phá thai, hẹn sáng thứ ba xử
lý nhanh gọn, không để hậu quả gánh chịu cho gia đình và cho xã hội.
Bác sĩ tuyên bố: trước sau gì nó cũng chết mà !
Trời ơi, không biết bây giờ trường Y
đào tạo các bác sĩ như thế nào mà những vị này lại có những quyết
định và ứng xử với thân chủ của mình như vậy? Chúng tôi chỉ là Linh
Mục, không phải là người ngành Y nhưng kinh nghiệm mục vụ Bảo Vệ Sự
Sống đã gặp khá nhiều ca tương tự nên chúng tôi trình bày ngay với
cha Hùng, xin ngài trấn an đôi vợ chồng đáng thương nọ: thứ nhất,
chẩn đoán bằng siêu âm thì dẫu là 4 chiều ( 4 D ) đi nữa thì cũng
chẳng ai dám khẳng định độ chính xác 100%; thứ hai, có thế thật đi
nữa thì thai mới hơn 3 tháng, vẫn còn cả một thời gian dài để cơ thể
tự hoàn thành vỏ sọ, thậm chí có khi sinh ra, phần đỉnh đầu cháu bé
vẫn còn thiếu một mẩu xương chỏm, từ từ rồi cũng sẽ đâu ra đấy cơ mà
!
Buổi chiều,
không ngờ đôi vợ chồng ấy lại chạy xe gắn máy mấy chục cây số về
Sài-gòn xin gặp chúng tôi. Họ bảo cha Hùng đã hướng dẫn kỹ lắm nhưng
để chắc ăn hơn, ngài dặn: “Cứ về cha Uy, cha có cả một ê-kíp bác sĩ
Bảo Vệ Sự Sống sẽ tư vấn cho anh chị tới nơi tới chốn !” Thế là
chúng tôi bấm số điện thoại bác sĩ Lan Hải, chị đã hướng dẫn tận
tình và chu đáo mọi mặt, kể cả việc thai phụ cần ăn uống sao cho có
thể bổ sung chất can-xi rất cần thiết cho việc tạo xương của cháu bé
trong dạ mẹ. Tuy nhiên, cái làm cho đôi vợ chồng trẻ người Bình
dương ấy rạng rỡ cả khuôn mặt, lau vội nước mắt mà nhoẻn miệng cười
tươi chính là việc bác sĩ đã trả lại cho họ chính niềm Bình An mà
người đồng nghiệp ngành Y nào đó đã... cướp mất một cách phũ phàng !
Có một chi tiết cha Hùng nói mà chúng
tôi thấy rất hay, đó là: các “bác sĩ Bảo Vệ Sự Sống”. Vâng, trong
mục vụ Bảo Vệ Sự Sống chúng tôi ngày càng thấy rõ có một sự phân hoá
rõ rệt giữa các bác sĩ đứng về phía Bảo Vệ Sự Sống và phía đối
nghịch là không ít các nhân viên Y Tế quá dễ dãi khi đưa ra chỉ định
cần phải phá thai, và thậm chí, nhiều người “áo blouse trắng” hoàn
toàn lạnh lùng vô cảm trước sinh mạng một con người ! Một bạn sinh
viên Y Khoa nói với chúng tôi về các bác sĩ chuyên phá thai: “Áo
trắng của họ vấy máu của những thai nhi, cha ơi, đến bột giặt Omo
siêu tẩy cũng chịu thua !”
Có trường hợp một bác sĩ nổi tiếng Việt
Nam về vấn đề chữa trị hiếm muộn, đã giúp cho một đôi vợ chồng có
được đứa con đầu lòng như mong ước. Thế rồi họ lại có thai, mà là
song thai. Bà bác sĩ đáng kính không ngần ngại ra chỉ định phải phá
thai với lý do vết mổ cũ chưa ổn, sinh đôi sẽ gặp nguy cơ cao. Chúng
tôi đã thuyết phục được người mẹ giữ lại cả hai cháu bé. Mới đây,
chúng tôi được báo tin vui: cháu trai đã chào đời trước, ba ký rưỡi
năm mươi, cháu gái theo sau mấy phút, ba ký tư. Mẹ tròn, hai con
đều... vuông ! Gia đình tin là phép lạ. Hú vía ! Cứ nghe theo bác sĩ
thì bây giờ...
Lại có trường hợp bác sĩ siêu âm cho
biết bào thai dư một cặp nhiễm sắc thể, tức là cháu sẽ bị bệnh Down,
đề nghị phá thai ngay. Người mẹ hoang mang và đau khổ cứ đến trước
hang đá Đức Mẹ cầu nguyện mà đầm đìa nước mắt, ông bảo vệ tò mò hỏi
thăm rồi chỉ lên cho chúng tôi tư vấn. Hơn một tháng sau, mới hôm
qua, họ đã quay trở lại, khuôn mặt rạng rỡ vui tươi, cứ nắm lấy tay
chúng tôi lắc lắc. Một bác sĩ siêu âm khác của Từ Dũ lần này sau khi
chọc nước ôi thai đã 15 tuần tuổi, xét nghiệm thật kỹ, khẳng định
vừa đúng 23 cặp nhiễm sắc thể, chẳng dư chẳng thiếu, bệnh Down làm
gì có ! Hú vía ! Cứ nghe theo bác sĩ thì bây giờ...
Còn nhiều, nhiều ca tương tự như thế,
chúng tôi không nhớ hết để kể hết. Tuy nhiên cũng đã đủ để chúng ta
cùng nhận định một điều đau lòng rằng: cái “Thiện căn ở tại lòng ta”
mà Nguyễn Du từng nói đến trong Truyện Kiều, hiện tại đang trở thành
một thứ quý hiếm, có nguy cơ tuyệt chủng, đặc biệt ở trong những
ngành nghề liên quan trực tiếp đến con người, trong đó đặc biệt là
ngành Y !
Nhiều anh chị em
độc giả Ephata gửi Mail về có ý trách và can gián chúng tôi: “Sao
dạo này ông cứ chĩa mũi dùi vào các bác sĩ, vào nghề thầy thuốc mãi
thế ?” Thú thật, chúng tôi nào dám có thành kiến với ai, chính bản
thân chúng tôi, gia đình chúng tôi đã chịu ơn các bác sĩ rất nhiều
phen thập tử nhất sinh. Dù vậy, những năm tháng này chúng tôi đang
dấn thân khá mạnh trong lãnh vực mục vụ Bảo Vệ Sự Sống nên có cơ hội
trực tiếp đụng chạm đến các xét nghiệm, các bệnh án, các chẩn đoán y
khoa liên hệ đến sinh mạng thai phụ và thai nhi.
Biết rồi mà không
nói thì lương tâm lại thấy trăn trở ray rứt, chỉ muốn vấn đề được
đánh động thật mạnh trong dư luận. Tất cả phải thấy vấn đề rất dễ
dẫn đến tội ác gây tổn thương thân xác và tâm hồn con người. Đâu có
đơn giản, đâu có phải chuyện con cá mớ rau, cục gạch hòn đá. Đây là
chuyện sống chết một mạng người ! Phía các bác sĩ và nhân viên y tế
dứt khoát phải thận trọng hơn trong trách nhiệm chuyên môn và trong
tư vấn, phía các thai phụ và gia đình thân nhân thì cần cảnh giác
bàn hỏi với nhiều người, nhiều nguồn khác nhau cho chín chắn.
Người ta có khuynh hướng biện hộ bằng
những lý lẽ nghe rất nhân đạo: giải quyết ngay từ khi thai nhi còn
bé, chứ để sinh ra đời, gây khó gây khổ cho gia đình, thành gánh
nặng cho xã hội, mà phá thai như thế chính là điều tốt nhất, nhân
đạo nhất cho bản thân đứa bé ! Lập luận như thế rồi người ta nghĩ
mình đương nhiên có quyền ra tay xử lý sinh mạng cháu bé.
Cái Thiện căn vừa nêu ở trên ấy, chúng
tôi thiết nghĩ, chính là cảm thức thâm sâu về Sự Sống mà mỗi người
và mọi người đang thụ đắc, đang sống từng giây từng phút, hít thở,
ăn uống, nói cười, làm việc, nghỉ ngơi, yêu và được yêu, hạnh phúc
và đau khổ. Sự Sống ấy được viết hoa vì là Quà Tặng vô giá của Thiên
Chúa, bắt nguồn từ Thiên Chúa và là chính Thiên Chúa.
Còn nhớ, khi chúng tôi trò chuyện với
người mẹ có bào thai nghi ngờ sẽ bị bệnh Down, chúng tôi nói: “Chị
ơi, cho dẫu xét nghiệm là chính xác đi nữa, cháu bé sau này chào đời
có bị Down đi nữa, nó sẽ là đối tượng để chính chị là mẹ sinh ra nó,
để cha nó, để cả nhà cùng xúm lại mà yêu thương chăm sóc cho nó gấp
hai, gấp ba lần những đứa bình thường khác. Và như vậy, chúng tasẽ
lại càng được dịp để sống giới luật Yêu Thương Chúa Giê-su đã truyền
dạy, để được nên giống với Chúa Giê-su hơn... Thôi chị đừng nghĩ
ngợi hoang mang gì nữa, chị đồng ý giữ lại cháu bé nhé !”
Chị ấy đã oà khóc,
khóc ngay trong niềm Bình An sâu xa chị vừa tìm lại được trong Thánh
Ý Thiên Chúa.
Lạy Chúa, xin đừng để cho tiếng lương
tâm của mỗi người chúng con, nhất là các bác sĩ, bị át mất bởi những
ồn ào náo động của cuộc đời, của xã hội vị kỷ chỉ biết hưởng thụ hôm
nay.
Lạy Chúa, xin cho Chúa Con mở tai, mở
lòng để lắng nghe được những lời thì thầm mách bảo của chính Chúa
thông qua những tư vấn của các bác sĩ có lương tâm, các Linh Mục,
các chuyên viên Tâm Lý, các anh chị Bảo Vệ Sự Sống, và của tất cả
những ai thành tâm thiện chí để không một cháu bé nào, để không một
người mẹ đáng thương nào bị xô đẩy đến những nỗi đau tang thương và
cái chết oan ức.
Lm. LÊ QUANG UY,
Chúa Nhật 20.8.2006
|