|
Phỏng
Vấn Đại
Sứ Hoa Kỳ
Tại Vatican Về
Giáo Triều
Rôma
Nhân dịp
kỷ niệm
một năm
Đức Bênêđictô
XVI được bầu
làm Giáo hoàng, Ông Francis Rooney, Đại
sứ Hoa kỳ
tại Vatican đã
trả lời
giới truyền
thông một số
câu hỏi liên hệ
sau đây.
H- Ông
có nhận xét gì sau 6
tháng đảm nhiệm
vai trò Đại sứ
Hoa kỳ tại
Vatican?
Tôi nghe đồn
thổi nhiều
về Giáo triều
Rôma như khép kín, bí mật,
đôi khi chống
lại người
Mỹ. Tôi không cảm
thấy như
vậy. Tôi nhận
ra rằng họ
là những Giáo sĩ
tốt lành, làm việc
rất chuyên cần và năng
động đối
với các vấn
đề nhiều
khi rất phức
tạp... Kiến
thức sâu rộng
của những
người làm việc
tại Bộ
Ngoại Giao
Vatican về
các vấn đề
toàn cầu khác nhau rất
đáng thán phục.
Họ là những
người thông hiểu
cặn kẽ
các sự việc
liên hệ ảnh
hưởng tới
mỗi quốc
gia họ đặc
tránh, như các chuyên
gia trong Bộ Ngoại
Giao Hoa kỳ. Thật
là rất có ấn
tượng.
H- Nói
chung, Ông nhận thấy
ĐGH Bênêđictô
XVI có thiện cảm
với Hoa kỳ?
Rất
thiện cảm,
và rất hiểu
biết. Trong lần
gặp gỡ
đầu tiên, chúng tôi nói
về di dân, và tôi nói
đó là vấn
đề rất
quan trọng cho Hoa kỳ.
ĐGH nói rằng
bạn có một
truyền
thống vĩ
đại về
hòa nhập.
H-
ĐGH hy vọng
đất nước
Hoa kỳ tiếp
tục mở
cửa cho người
di cư?
Đúng vậy.
Ngài xem đó như
một vấn
đề phức
tạp, quan trọng
cho Hoa kỳ nhưng
cũng quan trọng
đối với
Giáo hội. Dịp
Hội nghị
Hồng y vừa
qua, khi tôi gặp
Đức Hồng
y Roger Mahony, Tổng
Giám mục Los Angeles,
tôi khuyến khích ngài
nói về di dân, và nói
lên các điều
tốt về
Tổng thống
Bush. Tổng thống
Bush rất gần
quan điểm
với các Thượng
Nghị sĩ
McCain và Kennedy, là những
người đang
nỗ lực
làm một số
điều
hữu ích liên quan tới
việc tôn trọng
nhân quyền và làm tăng
thêm giá trị lao
động của
những công nhân di cư.
H- Ông có một đối thoại mới nào với Tòa
Thánh về việc khi nào có thể sử dụng quân sự một cách hợp lý đối với
khủng bố?
Không. Đề tài không được nêu lên. Tôi không thấy có lý do để đặt
thành vấn đề lúc này. Khi nói về Iran, Tòa Thánh rất rõ ràng trong
việc ủng hộ các nước nỗ lực làm việc nhằm tránh sản xuất vũ khí
nguyên tử. Tôi nghĩ tất cả chúng ta đều đồng ý rằng nếu xảy ra một
trận chiến tranh tại Iran, đó sẽ là một việc kinh hoàng… Chúng ta
khuyến khích Vatican tiếp tục lên tiếng mạnh mẽ cho Iran thấy rằng
cả thế giới một lòng chống việc Iran trang bị bom nguyên tử.
H- Ông có nghe bất cứ lời nói nào của Tòa
Thánh là ‘Xin đừng dùng vũ lực tại Iran?’
Không có.
H- Ông nhấn mạnh về tự do tôn giáo. ĐGH
Bênêđictô XVI dường như lên tiếng mạnh mẽ hơn ĐTC Gioan Phaolô II về
việc này, đặc biệt với các nước Hồi giáo. Có người tán thành, có
người lo lắng sẽ trở thành một vấn nạn. Ông thấy thế nào?
Tôi nghĩ rằng Giáo hội Công giáo có tiếng nói rất rõ ràng và mạnh mẽ
về tự do tôn giáo, và đó là con đường hai chiều không thể thay thế.
Tôi chưa từng nghe biết có sự bất đồng nào từ chính phủ Hoa kỳ về
lập trường này. Chúng tôi hoàn toàn yểm trợ cho sự tự do tôn giáo
khắp nơi trên thế giới. Áp dụng nguyên tắc đó, bạn phải đặt thành
vấn đề khi Nhà Nước Saudi Arabia nói rằng ‘Không thể có bất cứ nhà
thờ nào’ tại Saudi Arabia… Tôi tin rằng Bà Rice, Tổng Trưởng Ngoại
Giao Hoa kỳ đã bắt đầu một tiến trình cho sự việc liên hệ, và Tổng
thống Bush nhiều lần đề cập tới một Iraq tự do cũng chính là khởi
điểm tự do dân chủ cho toàn vùng. Tất cả đều chung theo chiều hướng
này.
H- Ông đồng ý rằng ĐGH Bênêđictô XVI có
đường lối vững vàng hơn về tự do tôn giáo?
Tin chắc như thế. Tôi nghĩ sẽ cương nghị hơn. Rõ ràng hơn. Đặt
trên nền tảng giáo lý đức tin. Cũng chú trọng làm việc chung (với
Hồi giáo) trong các lãnh vực ngoài tín lý, mà theo tôi là một điều
thông minh khôn khéo. Khó có thể giận ghét nhau trong khi cùng nhau
làm việc xây dựng chung cho ngôi nhà tình thương (như Habitat for
Humanity house…). Còn có các vấn đề về sự sống, lãnh vực mà Giáo
hội Công giáo cùng quan điểm với Hồi giáo tại diễn đàn Liên Hiệp
Quốc.
H- Liên hệ giữa Tòa Thánh và Trung Quốc thì
sao?
Theo sự hiểu biết rất gần đây của tôi, thì mọi người đều cảm nhận
được có một sự tiến bộ liên hệ tốt đẹp. Vatican không kỳ vọng nhiều
từ Trung Quốc. Tòa Thánh biết ơn Tổng thống Hoa kỳ tiếp tục thúc
giục Trung Quốc mở rộng tự do tôn giáo, và về một danh sách các tù
nhân lương tâm. Có ảnh hưởng đối với Trung Quốc…
H- Có những phê bình là để Trung Quốc dễ
dãi với nền kinh tế thế giới, mà quên đi những vi phạm nhân quyền
của họ, vì đó là một thị trường to lớn; như vậy quốc tế thả
lỏng cho Trung Quốc không theo một qui luật chung của các nước khác?
Tôi không hoàn toàn đồng ý. Chúng ta thấy nhiều phản ứng thuận lợi
khi Tổng thống Bush thăm viếng Trung Quốc lần vừa qua. Tổng thống
kêu gọi mở rộng tự do tôn giáo, và nhận được nhiều phản ứng rất
khích lệ. Nhưng cũng đúng, Trung Quốc lúc thế này, lúc thế khác…
Nhiều người tại Tòa Thánh có tin tưởng hơn, và họ tiếp tục làm việc
cho một sự liên hệ gần gũi nhiều hơn giữa ‘giáo hội quốc doanh’ và
‘giáo hội hầm trú’. Tòa Thánh mong muốn nhà nước mở rộng để giáo
hội tự do thu nhận số các chủng sinh, điều mà hiện nay nhà nước còn
kiểm soát.
H- Sau khi Liên Bang Sôviết sụp đổ,
hình như Tòa Thánh muốn ủng hộ một Liên Hiệp Âu Châu mạnh đủ để cân
bằng cán cân với Hiệp Chủng Quốc Hoa Kỳ. Nô nức lúc đầu của một số
người như bị nguội dần vì sự thờ ơ với nguồn gốc văn minh Kitô của
Âu Châu. Hiện nay, hình như đa phần Hoa kỳ vẫn là một đồng minh tốt
nhất của Kitô giáo. Ông nhận xét thế nào?
Đây đúng là điều tôi đã đề cập tới. Trước hết, Tòa Thánh hiểu sâu
sắc và biết ơn Hoa kỳ -- đức tin của chúng ta, số người tham gia
sống đạo, truyền thống tự do tôn giáo của chúng ta… Đó là sự thật
hiển nhiên cho thấy những yếu tố tích cực. Vatican và Hoa kỳ có một
số lập trường khác nhau như về vai trò Liên Hiệp Quốc, hoặc việc cấm
vận Cuba; nhưng trên các vấn đề quan trọng về hướng tiến tốt đẹp cho
nhân loại, về sự sống con người, về vai trò tôn giáo trên thế giới,
về cách thức xây dựng gia đình, và một thế giới nào để lại cho các
thế hệ mai sau…, thì Tòa Thánh Vatican và Hoa kỳ không thể đòi hỏi
để có một đồng minh nào tốt hơn!
Giuse Đặng Văn Kiếm
|